Pair of Vintage Old School Fru
Bạc hà nhỏ

Bạc hà nhỏ

Tác giả: Sưu Tầm

Bạc hà nhỏ

Nó đã nghĩ rằng sẽ chẳng có ai bước vào cuộc sống của nó và làm đảo lộn cuộc sống vốn dĩ bình yên đó. Nó đã nghĩ rằng nó sẽ chẳng bao giờ mở lòng với ai được. Nhưng cậu ta đã khiến nó có cái nhìn khác về cuộc sống, một cuộc sống đẫm những màu sắc sáng, không xám xịt như nó đã từng tô lên trước mắt. 


***


Bạc hà nhỏ


Nó bước chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn từ quán cà phê về ký túc xá. Vừa đi, nó vừa loay hoay lục túi xách, bóc hộp cà phê đen vừa mua ra uống từng ngụm một. Nó thở dài. Lại một ngày nữa. Thật là chán! Nó ném cái túi lên giường, ngồi vào bàn và cố gắng vật lộn với một đống bài tập Vật lí. Đó là môn học mà nó ghét nhất. Nó không hiểu, tại sao người ta có thể nghĩ rằng ai học giỏi Toán thì dĩ nhiên giỏi Lý chứ!


Nếu cần tìm ngoại lệ thì không cần đi đâu xa. Nó là một điển hình. Chuyên Toán hẳn hoi nhưng tiết trả bài Vật lý nào cũng khiến nó thất vọng. Toàn bảy đến tám điểm. Hiếm hoi lắm mới thấy mặt chín mười. Đôi lúc thảm hại còn rớt xuống năm điểm. Nó lo lắng: "Cứ đà này thì tổng kết môn Lý không được quá tám rưỡi mất. Như thế là toi luôn học bổng sang Mỹ." Chỉ cần nghĩ đến đó là nó đã liên tưởng đến một đống hậu quả tiêu cực khác.


Nó gác bút, vươn vai, nghe xương cốt kêu răng rắc vì phải ngồi lâu. Nhìn đồng hồ, nó lết vào bếp, mở cái tủ lạnh nhỏ xíu xiu ra mà chỉ thấy toàn... mì gói! Không phải là do điều kiện kinh tế, mà là do nó quá lười biếng nên không bao giờ dành thời gian để tìm mua mấy thứ mà mẹ nó gọi là "dinh dưỡng" và "tốt cho chiều cao". Chỉ nghe thôi là nó đã không muốn ăn rồi. Gì mà "tốt cho chiều cao" chứ! "Bà đây cóc cần!" - Nó lầm bầm rủa khi dập mạnh cái vung nồi xuống bát mì vừa đổ nước. Nó bật cái tivi "màn hình cong" "đầy muỗi" lên nghe thời sự. Toàn những tin chán ngắt. Nó giật cái phựt sợi dây nguồn của tivi và nhét earphone vào tai trái, vì tai phải còn bận nghe động tĩnh bên ngoài. Nó nằm nghe nhạc được ba phút thì vội vàng chạy vào bếp, lật vội nắp vung và chuẩn bị ăn tối. Ngày nào cũng mì gói mì gói mì gói. Cứ về đến nhà là nghe bà ngoại la như vậy. Nó chán đời bỏ ra ký túc xá ở. Mẹ là phóng viên nên hay đi làm xa, thậm chí là ở nước ngoài. Bố bận công việc. Một mình nó ở nhà cũng chán. Bà ngoại ở nhà đã có các cậu và dì. Chẳng ai chơi với nó cả (Mặc dù nó đã mười sáu tuổi, có thể tự chơi một mình).


Sáng, nó uể oải tỉnh dậy khi nghe tiếng chuông báo thức lẫn tiếng... violin kéo loạn xạ của đứa bạn phòng bên. Nó vừa đánh răng vừa càu nhàu:


- Sáng ra đã tra tấn lỗ tai mọi người rồi, thật phiền toái!


Sau khi chuẩn bị xong hết mọi thứ cần thiết cho buổi học, ngó đồng hồ, nó nhảy qua phòng của đứa bạn bên cạnh, hùng hổ đạp cửa. Nhưng nó đơ toàn tập khi nhận ra rằng gương mặt xuất hiện sau cánh cửa vừa bị nó đạp bay không phải là nhỏ Bảo Bình - thay vào đó, là một anh chàng bán - khỏa - thân, cơ bụng sáu múi đứng chắn trước cửa. Nó cười cầu tài, vẫy vẫy tay, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt:


- Ch... chào cậu... Xi...


Nó còn chưa nói hết câu đã thấy cậu ta bước vào trong nhà, tay bấm số điện thoại trên chiếc máy để bàn. Nó ngó vào xem. "113!" - Nó thất kinh khi thấy ngón tay cậu nhấn số, đứng đờ ngoài cửa. Còn cậu ta thì thản nhiên nói với giọng không - cảm -xúc:


- Alo, công an ạ? Đến khu ABC hộ cháu, có kẻ đột nhập bất hợp pháp.


Nó đứng hình, toàn thân hóa đá nhìn cánh cửa tàn nhẫn sập lại cùng cái nhìn lạnh lùng của cậu ta. Nó nhìn sang bên kia và hiểu ra rằng mình đã nhầm phòng. Nó thở vắn than dài trong khi tiếng ò í e của xe cảnh sát đang rõ dần.


Mười lăm phút sau...


Đáng lẽ ra phải ở trường thì nó lại ở... đồn cảnh sát! Phải tốn bao nhiêu là nước bọt mới giải thích được với họ - một - lũ - đần rằng đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Nó được trả về trường đúng lúc tiết học đầu tiên kết thúc. Nó hậm hực ngồi làm bài kiểm tra Văn một mình trong phòng Giám hiệu trong khi bọn cùng lớp "quẩy" tưng bừng ngoài sân bóng vì đang trong giờ Thể dục. Nó ném mạnh cục tẩy vào tường, rủa xả không ngớt, may cho nó là không có thầy cô nào ở gần đó:


- Mẹ kiếp! Bà mà biết mày là ai thì tàn đời con ạ! - Nó nghĩ đến cái tên chết tiệt to gan dám - gọi - cảnh - sát mà nó gặp hồi sáng, mặt tối sầm lại. - Bà sẽ khiến cuộc đời mày thê thảm con ạ!


Nó ngồi nhằn bài văn được khoảng ba mươi phút rồi chạy đi tìm cô giáo nộp bài. Nó không ra sân thể dục nữa mà lên thẳng lớp học. Dù sao thì hôm nay nó cũng không có tâm trí để chạy ba vòng quanh sân bóng theo yêu cầu của bà cô dạy Thể quái đản. Từ lúc bước ra từ chiếc xe cảnh sát nó đã gây ra không ít chú ý - mặc dù nó không muốn thế. Những tràng cười nhạo báng rộ lên khiến nó ngượng đỏ mặt. Mới nghĩ đến nó đã muốn dần cho cậu ta - cái con người biến thái ấy - một trận cho bõ ghét. Nó tống đôi converse xịn mẹ vừa gửi vào tủ đựng đồ và khóa lại một cách thô bạo, vừa dợm bước đi thì đã nghe từ bên cạnh một giọng nói quen thuộc:


- A ha! Cô là kẻ quấy rối lúc sáng đó hả?


Nó quay phắt lại, hai mắt sáng lên nhìn cậu ta như vồ được mồi. Nó tiến lại gần, cùng với tử khí vậy quanh khiến cậu bất giác sợ hãi, lùi lại vài bước, xua xua tay, cười ruồi - giống y hệt điệu bộ của nó lúc sáng. Nhưng làm thế có ích gì. Nó càng nhìn càng thấy tức giận, tiện tay vơ luôn cái xô nước lau nhà của cô lao công đang đặt cạnh tường, dội thẳng vào mặt cậu. Cậu ta nhận ngay một tràng nước có mùi rất là "đặc biệt". Nguyên cái xô úp lên đầu. Nó mỉm cười đắc thẳng, quay đầu định chuồn cho lẹ, nào ngờ ăn nguyên cái xô nhựa vào đầu. Cậu ta đứng phắt dậy, nhìn nó nhăn nhó sờ cục u trên đầu, giọng lạnh lùng:


- Ác giả ác báo. Tôi không có lỗi.


- Cậu... - Nó nghẹn họng, xông vào đấm cậu ta vài cái. Cậu ta cũng không chịu thua, lao vào đánh trả nó.


Sau khoảng mười lăm phút như thế, cuộc ẩu đả đi đến kết thúc. Nó và cậu cùng lết xuống phòng y tế với khuôn mặt và cánh tay bị cào xước nham nhở, tuy không nghiêm trọng lắm. "Vậy là phải bỏ tiếp tiết Toán!" - Nó thở dài cảm khái, quắc mắt nhìn cái tên đang ngồi uống... nước lọc và đọc báo bên cạnh. - "Tại mày mà bà phải bỏ tiết học đầy mong đợi đấy. Có cơ hội bà sẽ khiến cho mày không thể nào ngẩng đầu lên được.