80s toys - Atari. I still have
Bạc hà nhỏ

Bạc hà nhỏ

Tác giả: Sưu Tầm

Bạc hà nhỏ

- Cậu đón chiếc tách, trong khoảng khắc đó, tay nó chạm khẽ vào tay cậu. Nó vội vàng rụt lại. Còn cậu thì nhíu mày. - Sao tay cậu lạnh thế?


Nó không trả lời, chỉ ngồi xuống, im lặng nghe tiếng dương cầm đang được phát từ cái radio cũ đặt ở góc quán. Tiếng mưa lộp độp đập xuống mái hiên. Nó cảm thấy trống trải vô cùng. Một ngày mưa như thế...


***


Vẫn một ngày mưa khác, nó đã không còn quên mang ô nhưng cậu vẫn bước bên cạnh nó, mỉm cười. Còn nó chỉ im lặng. Nó không thích ánh mắt của những đứa con gái khác nhìn nó lúc nó đi cùng cậu, đầy ghen ghét và đố kỵ. Nhưng nó không mấy bận tâm. Nó đã nghĩ rằng sẽ chẳng có ai bước vào cuộc sống của nó và làm đảo lộn cuộc sống vốn dĩ bình yên đó. Nó đã nghĩ rằng nó sẽ chẳng bao giờ mở lòng với ai được. Nhưng cậu ta đã khiến nó có cái nhìn khác về cuộc sống, một cuộc sống đẫm những màu sắc sáng, không xám xịt như nó đã từng tô lên trước mắt. Mưa chảy thành dòng, rơi xuống ở mép ô, nó lại đưa tay ra đón. Và cậu lại mỉm cười:


- Thì ra đó là lý do vì sao tay cậu lạnh!


Nó buột miệng:


- Cậu sướng thật đấy! Được làm điều mình thích mà không bị ngăn cản!


Cậu nghiêng đầu khó hiểu. Mắt nó đẫm buồn:


- Chẳng sao đâu. Đừng để ý.


Cậu im lặng và bước bên cạnh nó, nhịp chân chậm lại, thật nhẹ nhàng. Nó lắng nghe tiếng mưa và cảm thấy rằng mình đang khóc. Tối đó, nó đang ngồi nghe Thời sự thì có tiếng gõ cửa. Nó bước ra mở, khá khó chịu vì không biết kẻ nào làm phiền mình vào cái lúc đã tối như thế. Là cậu ta! Nó vớ điều khiển tắt phụt cái tivi. Còn cậu ta phì cười:


- Cậu cũng xem Thời sự à? - Nhưng khi thấy vẻ ngượng ngùng khó xử của nó cậu đã lảng sang chuyện khác ngay. - Đi cà phê với tôi không?


Nó bối rối nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn bay. Cậu ta đoán được ý của nó, cười trấn an:


- Không sao đâu, chung ô vậy!


Nó và cậu đến quán mà nó vẫn thường đi làm thêm. Những cây bạc hà nhỏ đã được đưa vào trong quán, có thể nhìn thấy qua khung cửa kính. Quán đông khách hơn những ngày mưa khác nhưng toàn khách lạ. Nó và cậu chọn một bàn trống, chưa có ai ngồi. Cậu gọi một cappuccino cho mình và một chocolate nóng cho nó nhưng nó đã lắc đầu, bảo rằng mình muốn uống cà phê đen. Chị phục vụ ngạc nhiên và cậu cũng ngạc nhiên:


- Đắng thế sao cậu uống được?


- Quen rồi. - Nó cười buồn. Thói quen đó theo nó từ hồi còn học cấp một. Là những đêm muốn thức thêm chút nữa để chờ nghe tiếng bước chân mệt mỏi của mẹ sau một ngày làm việc, hay để nhận một cái xoa đầu và nụ cười hiền của bố. Nó đã tập uống cà phê đen để có thể tỉnh táo chờ đợi.


Cậu không hỏi gì thêm, chỉ chồm qua nắm tay nó, nói nhẹ nhàng trong khi nó hốt hoảng định rút tay ra:


- Tay cậu lạnh quá!


Nó thấy mặt cậu thoáng đỏ lên. Hai tách cà phê tỏa hơi nóng ấm. Cậu hỏi nó:


- Tại sao hôm đó cậu lại bảo tôi là "sướng"? Chẳng lẽ cậu không thể làm điều mình thích?


- Đúng vậy. - Giọng nó trầm xuống. - Bố mẹ luôn bắt tôi học piano từ nhỏ, trong khi tôi rất mê guitar, luôn bắt tôi học ngoại ngữ trong khi tôi mê vẽ. Và vì thế, bố mẹ đã tống tôi vào cái trường này. Còn tôi thì muốn thoát khỏi cái lồng bố mẹ úp lên đầu nên đã quyết định chuyển đến ký túc xá.


- Họ không biết ư? - Cậu ngạc nhiên.


- Còn sáu tháng nữa, khi năm học kết thúc bố mẹ tôi mới về, sau chuyến công tác của họ. - Nó nói với giọng thản nhiên như triệu năm vẫn thế.


- Vậy tại sao cậu quen uống cà phê đen?


- Sao cậu hỏi nhiều thế! - Nó gắt.


- Tại sao cậu quen uống cà phê đen? - Cậu vẫn bướng bỉnh.


- Chả sao cả. Tôi muốn mình tỉnh táo để đợi bố mẹ về. - Nó gục đầu xuống bàn, mắt hơi đỏ lên, nhưng nó không khóc. Nó đã quen với việc đó rồi, chẳng có gì đáng buồn cả.


***


Một ngày nắng nhạt của mùa đông lạnh...


Cậu đặt vào ngăn bàn của nó một đôi găng tay và một mẩu giấy nhỏ. Cậu vội vàng lỉnh ra ngoài khi thấy bóng nó tiến đến tòa nhà từ phía sân trường. Cậu biết, nó luôn đến sớm nhất lớp. Nó treo cặp ở một bên ngăn bàn, ngó vào trong và thấy một đôi găng tay ai đó đã để vào từ trước. Nó tò mò lôi ra, một mảnh giấy rơi tuột xuống chân, nó cúi xuống nhặt. Mở mảnh giấy, nó đọc.


"Này Bạc Hà Nhỏ, đừng có uống cà phê đen nữa nhé! Chả có gì ngon cả. Thay vì đó hãy uống chocolate nóng xem sao, có thể nó sẽ giúp tay cậu ấm lên đấy! Và cũng đừng đố kỵ với tôi vì tôi có thể làm điều mình thích nữa! Tham gia Câu lạc bộ Mỹ thuật của trường đi, vui lắm. Còn khi nào thấy nhớ guitar thì gọi tôi nhé, phòng tôi có một chiếc classic đấy, nhưng chẳng ai dùng cả nên tôi sẽ tặng cậu, dĩ nhiên là nếu cậu muốn. Thế nhé. Thích cậu nhiều.


Ký tên: Song Tử."


Nó mỉm cười thu mảnh giấy vào túi áo khoác. "Mình có biệt danh từ lúc nào thế!" Nhìn ra cửa lớp, nó thấy cậu đang nấp và cũng vẫy tay cười với nó. Nó nói vọng ra:


- Cảm ơn cậu!


Dường như nắng đã không còn nhạt nữa mà ấm lên chút ít, long lanh và trong veo như đôi mắt lấp lánh của nó.