80s toys - Atari. I still have
Bánh rán và Su

Bánh rán và Su

Tác giả: Sưu Tầm

Bánh rán và Su

"Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có nhiều tiền, Su sẽ ấp quả trứng cho nở ra em bé. Con sẽ chăm sóc Su thật tốt, không để bạn ấy mệt tí nào bố ạ."


***


"Bánh Rán" là biệt danh bố đặt cho Bánh Rán từ ngày lên 5, vì ngày nào Bánh Rán cũng đòi bố mua bánh rán bằng được.


Học mẫu giáo, ngày nào Bánh Rán cũng đánh nhau với bạn, lúc thì giành kẹo, lúc thì giành đồ chơi. Hầu như tuần nào cũng mang về một chút thương tích. Phạt roi hay úp mặt vào tường đều là nước đổ lá khoai.


Cuối cùng, bố đề nghị thương lượng. Nếu trong một tuần, Bánh Rán không làm điều gì khiến cô giáo và hàng xóm than phiền, thì bố sẽ mua cho Bánh Rán một chiếc ôtô chạy điện.


Trong bảy ngày kế tiếp, bố hoàn toàn yên ổn. Ở trường mẫu giáo về nhà, Bánh Rán thường ngồi hí hoáy vẽ. Nếu có đi chơi, thì quần áo cũng chỉ lấm lem tí chút. Bố rất ngạc nhiên. Ngạc nhiên hơn nữa, ngày chủ nhật, khi bố dẫn Bánh Rán đi mua chiếc ôtô chạy điện mà cu cậu đã từ lâu ao ước, Bánh Rán đã từ chối mà khăng khăng chọn chiếc xe đạp ba bánh có rơ-moóc.


Một ngày, bố lén đi theo khi Bánh Rán đạp xe ra sân chơi gần nhà và chỉ mang theo mấy bức vẽ và một củ khoai luộc. Bánh Rán dừng xe, một cô bé nhỏ xíu, mắt một mí tung tăng chạy đến. Hai đứa nhỏ ngồi đung đưa chân trên ghế đá, chúi mũi xem "tác phẩm hội hoạ" của Bánh Rán. Cô bé bóc khoai, bẻ cho Bánh Rán miếng to, còn mình chỉ nhai nhỏ nhẻ. Bánh Rán vô tư ăn hết phần rồi ... thèm thuồng nhìn miệng bạn gái. Mắt một mí chìa luôn miếng khoai cho cậu, còn cô bé ngắm tranh cho no lòng.


Về nhà, bố không nói gì với mẹ. Bố chẳng muốn mẹ thêm đau đầu về "mối tình" của Bánh Rán.


Bánh rán và Su


Bánh Rán ngày càng ngoan. Cu cậu hăng say học chữ, tập làm toán. Nhưng bánh kẹo và hoa quả trong tủ lạnh thì vơi đi nhanh chóng. Bố quyết định nói chuyện thẳng thắn với Bánh Rán.


Bánh Rán cũng chẳng ngại ngần trả lời thành thật về Su - cô bạn gái mắt một mí.


Bố hỏi: "Con thích bạn Su thật chứ?".


Bánh Rán gật đầu: "Bạn ấy học cùng lớp con. Tụi con cất gối và cốc uống nước gần nhau trong tủ. Buổi trưa, con lấy gối ngủ cho Su. Còn ăn chè thì Su lấy cốc cho con, bố ạ. Việc nhẹ Su làm, việc nặng con làm hết!".


Bố hơi chột dạ, vì ở nhà, mọi việc đều do mẹ gánh vác, đi làm về bố chỉ đọc báo và xem TV mà thôi.


Bố hỏi tiếp: "Con thường giành ăn của Su phải không?". Bánh Rán lắc đầu: "Bạn ấy bị sún nên ghét nhai lắm. Ở lớp, con nhường cho bạn ấy bát canh của con đấy!"


Bố phì cười: "Sắp vào lớp 1, hết học chung, con nhớ Su chứ?"


Bỗng dưng, đôi mắt Bánh Rán mở to, lo âu và trả lời: "Con sẽ cưới bạn Su, bố nhé?"


Bố bàng hoàng và giật mình im lặng 1 lúc. Rồi bố hỏi: "Cưới nhau thì hai vợ chồng đi lại bằng gì?"


Bánh Rán trả lời "Con có xe đạp ba bánh đấy thôi. Su có thể ngồi sau rơ-moóc ạ".


Bố lại hỏi: "Nhưng khi có em bé sẽ vất vả đấy", bố tỏ vẻ mặt nghiêm trang. Bánh Rán suy nghĩ rất lâu rồi cười rạng rỡ: "Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có nhiều tiền, Su sẽ ấp quả trứng cho nở ra em bé. Con sẽ chăm sóc Su thật tốt, không để bạn ấy mệt tí nào bố ạ."


Bố lặng đi, nhìn Bánh Rán. Những ý nghĩ ngây thơ mà cũng thật chững chạc hệt như của một chàng trai trưởng thành, biết yêu thương nên đầy trách nhiệm và lo toan.


Bố nghĩ mai này Bánh Rán lớn lên, có lẽ sẽ lấy cô gái mắt một mí nào đó làm vợ. Dù cô gái ấy là ai, bố Bánh Rán cũng tin rằng người được Bánh Rán yêu sẽ hạnh phúc. Bởi vì, một khi biết thương người phụ nữ của mình, người đàn ông sẽ nỗ lực rất nhiều. Bố học được điều bí mật tuyệt vời ấy chính từ "Bánh Rán" .


***


Lên lớp 1 thấy Su đi học ở 1 lớp khác, Bánh Rán khóc nhè mấy ngày trời, luôn miệng "cho con học chung lớp với bạn Su, con muốn học cùng lớp với bạn Su cơ", không làm sao được bố đành dỗ dành và nói "Nhưng con phải hứa với bố là chăm chỉ học thì bố sẽ xin cô giáo chuyển qua lớp Su nhé". Bánh Rán vội gật đầu, nín khóc ngay lập tức.


Cô giáo cho Bánh Rán ngồi cạnh Su. Su vui lắm, cứ cười rất tươi mãi, để lộ ra hàm răng sún gần hết.


Giờ ra chơi Su không đi ra ngoài chơi, thấy vậy Bánh Rán liền ở lại cùng chơi vẽ tranh với Su.


Su học rất chăm chỉ và thường dạy Bánh Rán học, Su bảo "mẹ Su nói học giỏi thì mẹ Su mới vui". Bánh Rán thì không nghĩ nhiều thế, nhưng Bánh Rán không muốn học kém hơn Su nên cũng cố gắng lắm.


Hết năm lớp 1 Bánh Rán và Su đều đứng đầu lớp. Sang lớp 2 khi cô bảo chuyển chỗ để Bánh Rán và Su có thể kèm những bạn học kém hơn, Bánh Rán bảo với cô "nếu chuyển chỗ em sẽ học kém đi ạ". Thế là cô giáo lại không chuyển chỗ nữa.


Bánh rán và Su


Lên đến lớp 3 Su vẫn ngồi cạnh Bánh Rán, Su thường ra chơi với tụi con gái, Bánh Rán thường ra đó xin cho chơi chung vì Bánh Rán chỉ thích chơi cùng Su. Su rất hiền nên hay bị mấy đứa con trai khác lớp bắt nạt. Và mỗi lần như thế Su lại khóc và Bánh Rán lại đánh nhau với tụi con trai đó. Từ ngày đó không đứa nào dám bắt nạt Su nữa vì Bánh Rán sẽ đánh chúng nó liền.


Cứ như thế Bánh Rán học với Su đến hết cấp 1, năm nào Su và Bánh Rán cũng là học sinh giỏi nhất lớp!


Sang cấp 2 bánh rán và Su lại được học cùng lớp, lại ngồi cạnh nhau, tình bạn thân của Bánh Rán với Su vẫn được tiếp tục, Bánh Rán vẫn cùng Su đi học mỗi ngày.Sau mỗi buổi tan học Su lại rủ Bánh Rán ra cánh đồng gần nhà, Su và Bánh rán bắt mấy con cánh cam vào lọ. Su ngồi cạnh Bánh Rán trên cánh đồng, Su kể về 1 bí mật của mình, Su nói: "Bí mật này chỉ có tớ và cậu biết thôi nhé, cậu hứa đi".


Bí mật này là những câu chuyện phiêu lưu khám phá tới những miền đất lạ, những câu truyện chỉ có trong trí tưởng tượng của Su, Su kể vể 1 xứ sở đầy tuyết trắng, nơi đó có những hàng cây không còn lá, tuyết phủ trắng những con đường, về 1 ngôi nhà trong mùa đông được bao phủ xung quanh là đầy tuyết trắng, với ngoài hiên là những người tuyết thật ngộ nghĩnh, cảnh những con đường buổi đêm rực sáng lên bởi những bông hoa, 1 dòng suối đầy những con đom đóm bay, nhìn cả con suối như rực sáng lên, bởi những ánh sáng diệu kì đó....


Su bảo bố Su sống ở đó.


Bánh Rán ngồi cạnh chỉ cười và chăm chú nghe những câu chuyện thật trẻ con và ngây thơ đó của Su. Bánh Rán chỉ muốn ôm Su vào lòng, bởi cậu biết rõ là bố Su đã mất từ khi Su còn rất nhỏ, Bánh rán cũng biết Su từng ngày đều mong tha thiết được gặp bố.


Thời gian trôi qua nhanh chóng, rồi Bánh Rán và Su cũng vào cấp 3.


Vào lớp 10 , Bánh Rán và Su không còn được học chung lớp nữa, nhưng 2 đứa vẫn đi học cùng nhau. Hôm nào lớp Su tan muộn thì Bánh Rán sẽ đợi, và ngược lại.


Một ngày, Su kể với Bánh Rán rằng có một anh rất thích Su, Su nói "Anh ấy rất quan tâm đến Su".


Những ngày sau đó, những lần cùng đi học của 2 đứa ít dần đi, thay vào đó Bánh Rán hay gặp SU đi cùng một người con trai khác. Su hình như không còn muốn gặp Bánh Rán nữa.


Đó là lần đầu tiên Bánh Rán thấy rất giận Su. Bánh Rán cảm thấy Su bỏ rơi mình, cậu không muốn gặp lại Su nữa, cậu đi học lạnh lùng và không muốn nói chuyện với ai nữa !


...


1 tháng rồi 2 tháng .... rồi 5 tháng trôi qua Bánh Rán và Su chẳng hề nói chuyện, có gặp nhau cũng làm như không quen. Chỉ có Su là không biết, Bánh Rán vẫn hay đứng tần ngần trước cổng nhà SU, không biết có nên gõ cửa và xin lỗi làm lành trước, chỉ có điều Bánh Rán lần nào cũng lại quay về mà không làm gì cả.