Old school Swatch Watches
Biển có bao giờ lặng

Biển có bao giờ lặng

Tác giả: Sưu Tầm

Biển có bao giờ lặng

.. Đảo Đông của chúng ta hiện giờ đứng đầu khu Kazue này.


Tôi gật đầu đáp:


- Mình có biết chuyện này! Mitsuo giỏi thật đấy!


Naomi nhè nhẹ gật đầu, đồng thời đưa tay vén lại mấy sợi tóc mai bay ngang khuôn mặt. Những ngón tay của Naomi dài, mảnh nhưng không thuôn gọn. Tất cả người trên đảo Đông hay toàn khu Kazue đều có những ngón tay sần sùi với các khớp sưng bạnh ra bởi ngay từ tuổi lên năm ai cũng phải đâm cát hai canh giờ và leo lên nơi cao nhất mỗi đảo mỗi ngày không dưới ba lần. Vì sinh tồn của bản thân và vì tồn tại của nơi được sinh ra. Có lẽ Mitsuo lấy Noriko và Kiyomi cũng có nguyên nhân này chăng.


- Katsumi về hẳn chứ, hay còn đi nữa? – Naomi đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.


- Mình chưa rõ – Tôi nhìn về phía chân trời không còn màu cam và trả lời Naomi.


Naomi thở dài, lần này nghe rất rõ. Naomi hỏi tôi bằng giọng trầm đến nỗi tôi dám chắc chỉ mình tôi, ở khoảng cách gần thế này, mới nghe được:


- Mitsuo nhờ cậu giúp đối phó nhóm Kouta phải không?


Tôi không thể nói dối Naomi và thấy chuyện không có gì nên gật đầu rồi hỏi lại:


- Nhà Miyzaki lại có nhân vật xuất chúng à?


Naomi gật đầu đáp:


- Katsu Miyzaki rất xuất sắc. Mới hai mươi ba tuổi. Đầu năm nay đánh bại hậu duệ nhà Nakajima trên đảo Thần.


Tôi lặng im. Nếu cậu nhóc Katsu đó thắng được dòng chính nhà Nakajima thì đáng nể thật.


- Đảo Thần chịu để yên à?


- Hai nhà kết thông gia. Katsu lấy Chieko Nakajima tháng trước! – Naomi cười nửa miệng.


Tôi đột nhiên muốn hỏi Naomi tại sao chưa lập gia đình. Gia tộc Oita của Naomi cũng đâu kém nhà Miyzaki hay Nakajima. Với những gia tộc tầm cỡ ấy, nhiều chuyện không thể tự chủ được. Nhưng cuối cùng tôi thấy không nên. Lúc này trời đã tối hẳn.


- Chúng ta về thôi!


Naomi lên tiếng. Naomi nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt lấp lánh trong đêm.


Tôi hít một hơi thật mạnh:


- Lâu rồi... mình mới được nghe Naomi nói câu này!


Naomi khúc khích cười, càng lúc càng lớn, càng thoải mái, nhưng không trả lời tôi.


Tôi mặc kệ Naomi thích giễu gì tôi thì cứ giễu, vả lại tôi cũng thích nghe giọng của Naomi nữa. Tôi chợt nhìn lên khu cao nhất và ở trung tâm của đảo. Nơi đó thuộc quyền quản lý của nhà Wakayama, gia tộc đứng đầu đảo Đông, giờ do Mitsuo bạn tôi làm chủ. Phía đó rực sáng và không hiểu sao vẫn có một đàn hải âu mấy chục con đang chao lượn. Tôi hơi giật mình nhớ lại cánh hải âu lạc lõng ở bờ biển tối đen ban nãy. Tại sao lại thế nhỉ? Liệu Naomi có biết không?


- Naomi này – Tôi gãi gãi đầu nói với người con gái đang rảo bước cùng mình – Hay là cậu nói riêng với Mitsuo đi. Cậu biết đấy, mình không thích tiệc tùng trọng vọng quá đâu!


Naomi thở mạnh một hơi rồi nói như than:


- Katsumi chẳng lớn thêm chút nào. Thật là trẻ con! ... Mitsuo cũng đoán được thế!


***


- Ồ


Tôi vừa mở cửa liền reo lên. Mitsuo đã ngồi đợi tôi từ lúc nào. Phòng tối lắm nhưng tôi nhận ra nó ngay.


Mitsuo cũng lao đến ôm chặt lấy tôi, tay vòng qua cổ. Mitsuo cao hơn tôi cả chục phân nên cách nó ôm thế này làm tôi nghẹn thở nhưng tôi không lấy thế làm phiền. Thật ra tôi nghĩ lung tung dài dòng thế này là muốn tránh phải đối mặt với cảm xúc đang trào lên trong tôi khi gặp lại người bạn thân thiết từ tấm bé của tôi.


- Cậu vẫn như ngày xưa!


Mitsuo đập bồm bộp vào vai tôi rồi đẩy tôi nghiêng về phía cửa ra dù tôi chắc là ánh sáng tự nhiên lúc đó cũng chỉ khá hơn trong phòng chút ít.


- Chủ nhân khu Kazue mà thế này à? – Tôi chống chế bằng giọng khôi hài không mấy thành công – Lại còn rình mò trong bóng.


Mitsuo bật cười, tiếng cười lấp đầy cả căn phòng. Nó có vẻ không lấy đó làm điều, chuyện tôi nói nó trẻ con ấy. Và tôi bỗng quên mất mười bảy năm xa cách đảo Đông, xa cách Mitsuo và Naomi. Thời gian chẳng ảnh hưởng nổi quan hệ giữa ba người chúng tôi. Mitsuo, Naomi và tôi vẫn nguyên thế, như ba hòn đá bất động kiên cường ngoài kia, mặc kệ biển u buồn hay điên cuồng gào thét.


Tôi bừng bừng cả người nhưng phải giả vờ nghiêm trang, từ tốn kể mấy chuyện tôi tự hào nhất trong quãng thời gian phiêu dạt nơi đất liền. Tôi dĩ nhiên bắt đầu bằng chiến thắng hiển hách nhất trước nhóm năm tay kiếm trên dải Thiên Sơn. Tôi thú thực với Mitsuo là thực ra lần đó tôi đã gần như mất mạng, cái đường kiếm cuối cùng của tay thủ lĩnh nhanh hơn một tý là tôi ô hô a tai rồi. Chỉ có những khoảng khắc sống chết như thế mới hiểu được hơn nhau một li một lai lại giá trị bằng cả mạng người. Nhưng danh vọng tới sau khoảng khắc sinh tử vì thế nhẹ bẫng, ít nhất là cho đến khi người ta thôi tìm kiếm cực hạn, thôi tự thách thức chính bản thân mình. Tôi định nói thêm nữa - về những thay đổi ở tầng sâu tâm tính và suy nghĩ sau mấy lần chạm ranh giới tử vong ấy - nhưng thoáng thấy một tia trầm ngâm trong mắt tên bạn mình nên chuyển sang lần tôi lạc giữa hoang mạc vào cuối mùa thu của bảy năm về trước. Lần đó tôi phải chiến đấu với bầy sói gần ba chục con. Đám sói không lớn nhưng nhanh nhẹn và say mồi đến gần như điên loạn.


- Có khi Katsumi đếm nhầm đấy. Trời tối thế. Chắc chỉ chục con là cùng.


Mitsuo khề khà chen ngang rồi vội vàng ngửa cổ uống rượu ừng ực. Tôi biết ngay tại sao, chẳng qua nó không dám nhìn tôi, nó mà nhìn tôi thì sẽ phá lên cười và sẽ không ra thể thống gì cả. Tôi biết vậy nên lờ đi, coi như không nghe thấy gì và kể tiếp:


- Đêm đó, sau khi chiến xong con đầu đàn cũng là con cuối cùng, tớ thiếp đi ngay, chắc là ngã luôn vào giấc ngủ và chỉ tỉnh dậy vì trời lạnh quá. Lúc đó, tóc tai và quần áo đóng băng, cứng đến nỗi bẻ gẫy như bẻ một cành cây khô giòn vào mùa hè ấy.


Tôi hơi ngừng lại, ngập ngừng một chút rồi quyết định nói thật cảm giác của mình, thấy chẳng có gì phải giấu giếm:


- Lúc đó, tớ một mình, trơ trọi trong bóng tối, dầy đặc sương, và hơi nhớ mọi người. Cảm giác này thỉnh thoảng còn trở lại sau đó hàng năm trời. Chắc bị ám ảnh chút thôi. Nhưng dĩ nhiên là tớ không sợ như ai kia rồi.


Tôi cười lớn:


- Tớ không chạy đi tìm tảng đá mang tên mình rồi dựa vào, rồi khóc tướng lên vì thấy máu nhiều quá đâu.


Mitsuo ngọ ngoạy như thể một cây xương rồng đột ngột trổ lên ngay chỗ nó ngồi.


- Katsumi đừng lộ chuyện này ra với ai!


Giọng Mitsuo trầm hẳn xuống khiến tôi sững lại. Phải một lúc tôi mới trả lời:


- Dĩ nhiên rồi!


Mitsuo dáng như chờ tôi nói xong mới giải thích:


- Cậu hiểu cho mình. Cậu là mình một ngày sẽ hiểu ngay!


Tôi gần như không nghe lời giải thích đó dù từng tiếng của Mitsuo vẫn vang rõ ràng bên tai.


Mitsuo đưa cho tôi bầu rượu. Nó dúi mấy lần liền đến mức tôi không thể từ chối.


Mitsuo nhìn tôi chằm chằm. Nó nói chậm:


- Katsumi biết mình ban đầu thích Kakikomi lắm, luyện đêm ngày. Ngỡ là trò chơi, lại đẹp nữa. Không ngờ... Hai năm sau, đánh thêm nhiều trận với nhà Miyzaki, mình mới quên được ánh mắt tên Jiro đó nhìn mình, đúng ra là quen đi, nhờn đi... Cậu nghĩ mà xem, luồng sáng trắng mình vẫn say mê tập sao cho nhanh, cho đẹp một thời... sả xuống... Một người mới đây còn nhanh nhẹn, còn đầy sức sống, ấp ủ bao nhiêu tham vọng, bao nhiêu ước mơ... đã chết đi, đầu vỡ toác, nhầy nhụa máu với não. Thế là hết cả hy vọng, hết luôn ấy, hết sạch ấy...