Polaroid
Chuyện từ cái duyên gặp mặt

Chuyện từ cái duyên gặp mặt

Tác giả: Sưu Tầm

Chuyện từ cái duyên gặp mặt

Hằng ngày, mọi thứ đến với tôi khá đều đều theo quỹ đạo vốn được xây dựng từ ngay những ngày đầu mới đặt chân đến cái thành phố này đó là ngày ngày đi làm, tối về online facebook, zalo, thi thoảng cao hứng lên thì café, trà cúc, trà đạo, trà sữa, trà đá đủ kiểu với một vài đứa bạn mà tôi nhanh chóng quen được trong khu vực lân cận khu tôi trọ. Mọi thứ có vẻ như rất nhàm chán, nhưng với một người như tôi thì không hẳn, tôi gần như bằng lòng với những nhịp điệu cuộc sống đó. Nhưng có lẽ ông trời không nghĩ như tôi, bởi vậy mà cái quỹ đạo của tôi có một ngày bỗng dưng bị phá vỡ. Khi mà khoảng 17h của một ngày như mọi ngày, tôi tan làm, nhưng trước khi bước ra khỏi cửa công ty thì điện thoại tôi bỗng reo ầm ĩ, đoạn nhạc mà tôi thích từ rất lâu trong bài "Mình yêu nhau đi" phát ra. Một dãy số lạ trên màn hình, định bụng không nghe, nhưng lại nghĩ, biết đâu có người cần mình, tôi bắt máy.


- Alo ạ?


- July à, đang ở đâu đấy


- Mình đang ở công ty, xin lỗi cho hỏi ai vậy?


- Tớ Khánh mà.


- À ừ, có việc gì à cậu?


- Thế không có việc gì thì không được gọi cho cậu à?


- Hì, tớ không có ý đấy, nhưng tỉ năm chẳng thấy cậu gọi cho tớ bao giờ, tự dưng nay gọi nên hơi lạ, lại còn số lạ nữa chứ, nên tớ mới hỏi thôi.


- Gớm, gì mà cẩn thận thế, tối nay bận gì không?


- Tớ không? Có việc gì à câu?


- Lại có việc gì, hình như những người gọi cho cậu hầu như là có việc gì mới gọi hay sao mà lúc nào cậu cũng hỏi cái câu huyền thoại đấy thế.


- À, hì, không phải, có lẽ là câu cửa miệng thôi mà, gì mà bắt bẻ nhau ghê thế. Tối nay tớ không bận, cậu rủ tớ đi chơi hả? hahaha


- Chính xác, cậu rất thông minh, cậu ở đâu, tối tớ đến tớ đón.


- Sặc, tớ chỉ nói đùa thôi mà, đi chơi thật à?


- Thế cậu nghĩ tớ hay đùa lắm hả, địa chỉ ở đâu, tí tớ qua đón.


- Ờ, tớ ở phố xxx... Nhưng mà đi đâu? Có vụ gì à?


- Cậu xinh gái là sự thật, nhưng hỏi nhiều như thế là cậu bớt xinh đi đấy. Thế nhé, bây giờ là 5h, tớ cho cậu 1h về chuẩn bị, 6h tớ qua đón. OK.


- Tút...tút...tút, alo, alo..


....


18h hay còn gọi là 6h PM


- Alo


- Cậu xong chưa, tớ đang ngoài đầu ngõ.


- Sặc, vào nhà đi.


...


- Mình đi thôi.


- Đi đâu vậy?


- Cậu cứ đi thì biết, hỏi nhiều vây, cậu sắp thành cô nàng hỏi nhiều nhất trong năm rồi đấy.


- Đương nhiên là phải hỏi rồi, rủi nhỡ cậu đem tớ đi bán thì sao, cậu chẳng bảo tớ là gái xinh cơ mà.


- Haha, thôi đi, mất thời gian quá.


Thế là chúng tôi cùng nhau đến một cái điểm mà tôi không hề hay biết, cả đoạn đường đi, cậu ta lại chẳng chủ động gợi chuyện để tôi có cơ hội hỏi, cứ thế là lao đi thôi, tôi thì đang lơ ngơ, tim và não còn đang bận rộn với một đống những suy nghĩ, những câu hỏi tự đặt ra nên có cạy miệng tôi lúc đấy thì tôi cũng không biết hỏi gì và bắt đầu ra sao. Cuối cùng thì chúng tôi cũng dừng lại tại nhà một ai đấy, nhìn một hồi chẳng thấy ai nằm trong danh sách những người mà mình quen, hoặc ít nhất là những người mà tôi đã gặp dù chỉ một lần. Như một bản năng, tôi đi nép vào cậu ta, và đúng như dự kiến, mọi người bắt đầu nhìn tôi với số lượng ngày càng nhiều lên, một trong số đó đã có kẻ nhanh mồm, "uầy, Khánh đẹp zoai nay dẫn gấu đi theo nha, sự kiện đặc biệt nhất trong năm"


Tôi giật bắn mình, đứng hình 2s, cái con người đi cạnh tôi lúc này chỉ cười là thế nào, tại sao lại khó hiểu một cách kinh khủng vậy..thế là tôi cũng chỉ biết cười trừ theo cậu ta. Nhưng vốn nhanh nhen, hoạt bát tôi nghĩ nếu tôi càng nép thì đội quân trước mặt càng không buông tha. Sau khi yên vị chỗ ngồi cạnh cậu ta tôi nhanh chóng lấy lại thăng bằng, hòa nhịp được với đám đông, đáp trả được những đối tượng đang rình mò tôi run sợ là xâu xé. Hóa ra cũng chỉ là bữa ăn cùng bạn bè cậu ta thôi mà, thế mà cũng thần bí như đi làm mật thám trong trại địch không bằng. Tôi quên hết tất cả, gạt bỏ đống thắc mắc tò mò đang ngổn ngang trong bụng, dọn dẹp chỗ cho đồ ăn thức uống đi vào thênh thang. Bữa tiệc xoay quanh công việc, bạn bè, các mối quan hệ hơn 3h đồng hồ cũng nhanh chóng khép lại, đứa nào đứa nấy theo cặp theo đôi đi về. Tôi cũng theo sau cậu ta để được trả về nhà sau khi đã thu được một bụng căng toàn đồ ăn thức ống. Đoạn đường đầu tiên không ai nói với ai câu nào, chắc hẳn là cậu ta đã mệt sau một cuộc nhậu nhẹt tưng bừng rồi. Đột nhiên xe phanh gấp dừng lại, tôi vô thức vòng tay ôm cậu ta như thể nếu không nhanh tay thì có thể tôi sẽ bị văng ra khỏi xe mất. Tôi nhanh chóng đảo mắt nhìn về phía trước xem sự kiện gì vừa xảy ra mà khiến cậu ta dừng đột ngột vậy, nhưng trước mắt tôi không có nổi một con kiến huống hồ một con người. Tôi lắp bắp hỏi cậu ta:


- Sao thế, tự dưng dừng đột ngột vậy?


- Dừng lại uống nước nói chuyện một lát đã nhé.


- Cái gì, dừng uống nước, chỉ thế thôi thì có cần cậu phải phanh gấp thế không hả.


- Có vẻ cậu đang rất sợ, nếu tớ không phanh gấp thế thì làm sao có thể đổi lấy một cái ôm miễn phí của cậu được.


Giờ tôi mới nhớ, thì ra là tôi vẫn đang ôm cậu ta, như một phản xạ tôi vội vàng rụt tay lại. "Thật là dã tâm độc ác mà". Thù này không trả thì không còn là July nữa, một trận xỉ vả cậu ta nhanh chóng được soạn ra trong vòng 3 giây, chỉ chờ sau khi kiếm được chỗ ngồi hợp lý tại cái vỉa hè quán này là sẽ quăng thẳng vào mặt cậu ta. Nhưng rồi thì cái bản xỉ vả đấy cũng trở nên vô dụng, tôi đã không có cơ hội được dùng nó dù chỉ một lần bởi trước mắt tôi là một con người đầy lạ lùng, lạ từ lúc 17h đến bây giờ, cậu ta nhìn tôi đầy ma lực. Phải cám ơn ánh đèn đường lờ mờ hôm đấy chứ không lúc đấy chắc cậu ta sẽ cười tôi rớt hàm mất. Mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn xạ, nó có lẽ đã lệch một cơ số nhịp chứ không phải một nhịp nữa rồi. Một dãy câu hỏi từ chiều tự dưng từ đâu cuồn cuộn đổ về, tôi gần như rối như tơ vò, loay hoay trong mớ lòng bong suy nghĩ.


- Cậu cứ định loay hoay với chính mình như thế này trong bao lâu nữa để tớ còn biết lối chờ.


- Sao... sao cậu biết...


- Cậu cứ nói hết tất cả những gì cậu đang nghĩ trong đầu ra xem nào, tớ không đoán được tất cả nhưng tớ sẽ trả lời từng câu hỏi một của cậu. OK.


- Sao tự dưng cậu lạ thế?


- Ví dụ?


- Tự dưng hôm nay lại gọi điện cho tớ, tự dưng hôm nay lại rủ tớ đi chơi, tự dưng hôm nay nói những câu lạ lạ, tự dưng hôm nay thái độ khác bình thường, nói tóm lại tự dưng hôm nay cậu bị sao thế?


- Tự dưng mình yêu nhau đi..


Sặc, toàn bộ lượng nước vừa đưa vào mồm lập tức phun ra, nếu không nhanh chếch ra vài chục độ thì có lẽ không chỉ nước mà có cả enzim lẫn nước bọt của tôi đã hạ cánh an toàn trên mặt cậu ta rồi.


- Cậu vừa luyên thuyên cái gì thế?


- Cậu không nghe rõ, hay muốn tớ nói lại, ok vậy để tớ nói lại từng từ một được chứ: MÌNH YÊU NHAU ĐI.


- Cậu...


- Tớ sao, không đủ tiêu chuẩn làm boyfriend bên cạnh cậu à?


- Không...không, ý tớ không phải như thế. Mà... chẳng phải hôm trước chính cậu nói tớ không còn cơ hội rồi cơ mà.


- Đúng rồi, cậu không còn cơ hội nói thích tớ nữa rồi, mà bây giờ người nói câu đấy sẽ là tớ. Cậu vẫn chưa trả lời tớ?


- Hôm trước khi cậu nói tớ không còn cơ hội nữa, thực sự tớ đã xác định sẽ không bao giờ nói lại câu tớ thích cậu nữa...


- Cậu...


- Mà thay vào đó tớ sẽ nói rằng: Mình yêu nhau đi, ok.


- Oh yeah... Tôi có người yêu rồi.


- Suỵt, cậu có cần phải hét ầm lên như thế không


- Có chứ, sự kiện vui nhất trong năm mà. Mà giờ là người yêu rồi, phải đổi cách xưng hô đi, em không được xưng cậu tớ với anh nữa đâu.