XtGem Forum catalog
Có mất đi đâu...

Có mất đi đâu...

Tác giả: Sưu Tầm

Có mất đi đâu...

Tôi chẳng bao giờ tranh luận với nó về điều đó. Bởi một lẽ đơn giản, tôi chẳng biết khi nào là đoạn kết của một câu chuyện.


Ngồi chán, nó bảo tôi:


- Tả người cho tao nghe đi.


- Mồm ngang, mũi dọc, mắt mọc hai bên, hai tay hai chân, dáng đứng thẳng – tôi vẫn cắm mặt vào máy tính.


- Tả lại đi, đàng hoàng vào – nó trừng mắt nhìn tôi.


- Cuộc đời con người khổ nhất là phải ăn và uống. 70% cơ thể con người là nước, 30% còn lại là xương, thịt và những thứ linh tinh khác mà có đem ra xào nấu thì hoàn toàn có thể ăn được. Ngay đến bộ não – cái cơ quan điều khiển mọi hoạt động của con người cũng chỉ là một đống bầy nhầy và nhão nhoét.


- Mày lảm nhảm cái gì thế hả? Tao bảo mày tả người cơ mà.


- Thì từ nãy tới giờ tao có tả con khác đâu – tôi ngơ ngác nhìn nó.


- Thôi được rồi, tả cái nhà cho tao nghe.


- Nhà là nơi để ở. Nơi nào ở được, nơi ấy gọi là nhà.


- Tả nghiêm túc, đàng hoàng, chi tiết, cụ thể.


- Xét về mặt cấu trúc cơ bản, nhà bao gồm một cái nền, một cái mái, thứ nối nền với mái gọi là tường. Để vào hoặc ra khỏi kết cấu đó có một tấm bằng gỗ hoặc tre hoặc sắt được cố định với tường có thể mở ra khép vào được gọi là cửa chính, ngoài ra có thể có một hoặc hai cửa phụ được gọi là cửa sổ. Trong cái hộp ấy có người ở hoặc không có người ở, có thể có một người hoặc nhiều người liên kết với nhau bằng mối quan hệ huyết thống hoặc tình cảm, vật chất hoặc bổn phận, thói quen hoặc nhu cầu,....


Nó không nói không rằng, khuôn mặt hầm hầm đứng phắt dậy.


- Đi đâu đấy?


- Đi kiếm dây thừng.


- Làm gì?


- Treo cổ mày lên chứ làm gì – nó gần như hét vào tai tôi.


Tôi chỉ cười. Tôi đã tả theo đúng yêu cầu của nó, sao nó lại nổi khùng lên nhỉ. Thôi kệ, nó không hài lòng là việc của nó. Cuộc đời tôi sinh ra không phải là để làm cho ai đó hài lòng.


Nó nằm dài ra ngủ. Một lúc sau, tôi lăn ra ngủ nốt. Ngủ dậy, một mùi thơm đã lan khắp căn phòng. Nó nhìn tôi quát ầm ĩ:


- Nhà mày toàn vỏ mì tôm, sống thế mà sống được.


Tôi không phải là không biết nấu ăn, nhưng tôi lười. Nó không nấu ngon hơn tôi, nhưng nó chăm hơn tôi.


Tôi đi ra ngoài, nắng thì quên mũ, lạnh thì quên khăn, quên khẩu trang, quên bao tay, đi ra khỏi nhà kiểu gì cũng phải vòng về vì quên một cái gì đấy. Mùa hè, nó nhăn nhó nhìn tôi rồi chụp cái mũ đã chuẩn bị sẵn lên đầu tôi, không quen kèm câu cằn nhằn:


- Cái đầu mà không dính với cái cổ, không biết bây giờ mày vứt nó ở đâu rồi.


Cái tính hay quên khiến tôi đã lập kỷ lục: vứt đi gần chục cái mũ trong một năm hồi cấpI. Và mẹ tôi đã quyết định tôi phải đội nón. Đến tận giờ tôi vẫn không hiểu mẹ tôi thấy niềm hy vọng nào ở cái việc tôi sẽ không quên nón. Trong khi với tôi, hai cái đó chẳng có gì khác biệt. Nó thường thở dài mà rằng:


- Đến một ngày, mày cũng sẽ bỏ quên tao ở một nơi nào đấy mất thôi.


- Tao không dám khẳng định luôn nhớ, nhưng tao chắc chắn sẽ không quên.


Nó nhìn tôi cười tin tưởng.


Sau khi ra trường, tôi ở lại Hà Nội còn nó về quê làm việc. Tôi cứ mải mê với những tháng ngày nơi xứ lạ, chẳng bận tâm cũng không chút lo sợ một ngày sẽ không còn thấy nó. Bởi tôi luôn tin, một niềm tin sắt đá rằng tình bạn vẫn ở đó, có mất đi đâu mà sợ.


Tôi vẫn nhớ về nó, nhưng thỉnh thoảng nhắn tin hay gọi điện chứ cũng không thể gặp mặt thường xuyên vì hai đứa ở cách xa nhau quá. Khoảng cách địa lý luôn là một rào cản không thể xóa nhòa và chối bỏ. Tôi cũng giống như nó, mải miết với những mối quan hệ, những cuộc gặp gỡ, những người bạn mới. Người quen càng nhiều thì thời gian càng ít, không đủ để phân chia cho tất cả.


Mỗi lần nó hỏi tôi có về chơi được không, lâu lắm rồi hai đứa không gặp mặt, tôi lại nói "tao sẽ cố gắng sắp xếp, dạo này bận quá". Nó cười hiền, chỉ nhắn tôi giữ gìn sức khỏe. Cái điệp khúc vô tình và quen thuộc khiến tôi chẳng còn mấy bận tâm. Tôi vẫn yêu quý nó, nhưng tình yêu đó được cất kỹ vào một góc trong tim, chẳng mấy khi tôi lôi ra nhìn ngắm.


Rồi thời gian cứ thế trôi....Những cuộc điện thoại thưa dần, những tin nhắn ít dần. Đôi khi tôi nhớ nó nhưng khi tôi gọi thì nó bận, nó gọi thì tôi lại bận, những tin nhắn cũng dần trở nên ngượng ngùng và nhạt nhẽo khi cả hai không biết nói gì.


Thứ bảy, tôi mệt mỏi tắt máy sau khi đã hoàn thành công việc còn dang dở. Tôi muốn có một ngày chủ nhật hoàn toàn yên tĩnh. Tôi muốn ngủ một giấc cho thật thoải mái và quên hết mọi thứ xung quanh.


Sau giấc ngủ dài, tôi mệt mỏi tỉnh giấc. Bây giờ là 9 giờ tối, tức là tôi đã ngủ được hơn mười tiếng. Tôi cầm chiếc điện thoại và khởi động lại máy. 8 cuộc gọi nhỡ, 2 tin nhắn.


Tin nhắn thứ nhất: "Vy chết rồi. m có về không!"


Tin nhắn thứ hai: "10h xe chạy, đi thì gọi lại cho t"


Tôi run run bấm gọi lại, đầu dây bên kia đứa bạn nói như hét:


- Mày chết ở đâu thế hả? 10h xe chạy, mày có về không?


Tay tôi vẫn nắm chặt điện thoại. Bỗng tôi thấy tôi đang ngồi ở đó, mắt dán chặt vào màn hình vi tính, tay cầm điện thoại. Đầu dây bên kia, nó hỏi:


- Lâu lắm không gặp, mày có về được không?


- Tao sẽ cố gắng sắp xếp, dạo này bận quá! - mắt tôi vẫn không rời màn hình vi tính...


- Ừ, cố gắng giữ gìn sức khỏe, khi nào rảnh thì về chơi với tao nhé.


Tai tôi ù đi, đầu óc chao đảo, tôi ôm đầu lao ra khỏi phòng.


Tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi túa ra như tắm. Hóa ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ. Tôi thở hổn hển, lo sợ tìm chiếc điện thoại. Bây giờ là 9 giờ tối, tức là tôi đã ngủ hơn 10 tiếng. Không có cuộc gọi nhỡ nào. Tôi mệt mỏi đi vào nhà tắm, cắm mặt vào chậu nước lắc thật mạnh cho tỉnh ngủ. Điện thoại báo có tin nhắn đến.


Tin nhắn thứ nhất: Mai là ngày giỗ đầu của Vy, m có về được không?


Tin nhắn thứ hai: 10h xe chạy, đi được thì báo lại cho t nhé.


Đã từ lâu, tôi không còn tắt điện thoại nữa.


 Hà Phạm

STAFF: Comment này!!!