XtGem Forum catalog
Giấc mơ của thằng nhóc lớp 10

Giấc mơ của thằng nhóc lớp 10

Tác giả: Sưu Tầm

Giấc mơ của thằng nhóc lớp 10


- Ừ... đang cố làm cho xong cái mô hình... -Nó đáp trong vô thức...


- À, Việt nè, tao nhờ mày mai nộp đồ án giúp tao nghe, ngày mai sinh nhật người yêu tao,.. hì hì...


- Hiểu... nó khẽ cười, tí tao qua lấy...


7h tối nó chạy xe qua nhà trọ của Toàn, cầm bản vẽ trên tay, nó thất thểu ra về...nỗi buồn và sự thất vọng khẽ dâng lên trong lòng nó. Bật chiếc đèn bàn, nhìn vội qua đồ án của thằng bạn, nó càng rối, một ý tưởng thế này tại sao nó không nghĩ ra chứ? Nó đã từng có những suy nghĩ hay ho như thế nào... Nó thầm so sánh, trong tay nó giờ đây chẳng có gì ngoài những bài được thầy khen ngợi-trong các cuộc thi ở trường, không người yêu, chưa việc làm...nó bỗng thấy tương lai của nó sao quá xa xăm và không còn huy hoàng như nó vốn nghĩ. Nó từng mơ về một ngày sẽ nắm trong tay những hợp đồng, những dự án mang tầm quốc tế, sẽ được vinh danh... còn bây giờ, ước mơ của nó, cánh cổng tương lai của nó, nó ngỡ như quá hẹp và xa vời...


Còn Toàn, thằng bạn nó, người yêu, cơ hội được thành công, gia đình khá giả, ước mơ đang nằm trong tầm tay...tất cả, tất cả, những gì nó không có. Du học đối với nó là cơ hội để nó có thể chạm tay vào ước mơ của mình, một thằng con trai nghèo như nó lấy đâu ra tiền để được đi tu nghiệp nơi đất khách quê người như thế... một thằng con trai nghèo như nó kiếm đâu ra một công việc hoàn hảo khi mà trong thế giới này, người ta bon chen nhau, dẫm đạp lên nhau vì đồng tiền... Nhưng Toàn thì khác, chưa ra trường đã có công ty bạn bố mời về, một công việc nắm chắc trong tay... Sự ích kỷ xâm chiếm suy nghĩ của nó, nó trở nên điên rồ hơn bao giờ hết, nhìn bản vẽ của toàn nó như mất đi hết tất cả lý trí của mình, bài của Toàn vẫn còn một số chi tiết chưa hoàn hảo, nó sửa chữa...và rồi trong chốc lát nó biến đồ án thằng bạn thân nhất của nó - thành vật sở hữu mang tên nó...


Sáng hôm sau, nó mang bản vẽ đó đi nộp mà không mảy may nghĩ thêm bất kì điều gì...


***


Ngày công bố kết quả, nó được vinh danh là thí sinh có ý tưởng độc đáo nhất và dự án khả thi nhất. Đại diện công ty cũng có mặt ở đó. Nó tự tin thuyết trình về bản vẽ của mình. Hôm nay Toàn đến muộn, đứng trên khán đài mà chân nó cứ run, nó thầm nguyền rủa chính mình "Giá như hôm nay thằng Toàn không đến...", Toàn cũng mơ ước được đi tu nghiệp nhưng Toàn đâu biết rằng cơ hội của cậu đã bị nó chiếm đoạt hèn nhát như thế... Khi bài thuyết trình của nó kết thúc, nó nhận được ánh mắt hài lòng từ thầy, nó nhận hoa từ mọi người, nó vui biết bao... nhưng rồi nó bỗng lo lắng vì sao hôm nay Toàn chưa đến...


Đang bần thần suy nghĩ, nó nhận được cuộc điện thoại từ Ngân-cô bạn trong nhóm bạn đại học của nó:


- Việt à? Đến mau đi..... đến bệnh viện mau đi... thằng Toàn gặp tai nạn rồi...


Nó như chết lặng, bạn nó...bị tai nạn...


Hôm nay Toàn dậy trễ, Toàn mệt mỏi và hơi buồn vì kết quả không được như mong muốn, cậu uống say, về nhà lúc 2h sáng kết quả là ngủ dậy muộn. Sáng tỉnh dậy, chợt nhớ ra hôm nay phải chúc mừng thằng bạn, 10h cậu vừa nhìn đồng hồ vừa lái xe như bay, trong tay không quên mang theo bó hoa cho nó, đến ngã tư cậu đâm sầm vào chiếc ô tô tải, vì quá vội cậu không kịp dừng đèn đỏ... Máu Toàn thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng còn in logo trường Kiến Trúc... Nó nắm tay thằng bạn như khóc thét:


- Toàn, mày tỉnh lại mau..