"Khi nào cây có bông thì tớ sẽ thích cậu"

"Khi nào cây có bông thì tớ sẽ thích cậu"

Tác giả: Sưu Tầm

"Khi nào cây có bông thì tớ sẽ thích cậu"

. Bạn thì chưa phải? Nên điều đó là lẽ dĩ nhiên..


- Hắn: Chưa chứ không phải là không thể???


Nhỏ im lặng...


Nhưng lâu dần nó trở thành thói quen thì phải, không có thì sẽ khó chịu, sẽ cảm  thấy thiếu thiếu...Cũng biết vì sao dạo này Nhỏ cũng hay vào fb nhiều hơn... chẳng phải để cập nhật stt mà chỉ lên nhìn ngó, đọc tin nhắn, khôngtrả lời rồi out.


***


Vào 1 ngày trời nắng đẹp, Nhỏ đang thơ thẩn trong cái công viên gần nhà, lơ đễnh, chợt thấy Hắn đang vui vẻ với lũ bạn, Nhỏ tỏ ra cố tỏ ra khôngđể ý nhưng lâu lâu cũng vô tình ngó sang. Ắn uống xong cùng lũ bạn, 1 bài chiến trường, thằng nào thằng đó đứng lên chuẩn bị đi về, Nó để ý thật kỹ, có lẽ chỉ có hắn là nhanh tay quơ mấy cái sản phẩn còn lại quẳng vào thùng rác...


Tối về mỏ Fb, và chấp nhận lời kết bạn của Hắn, nhỏ đâu biết rằng đầu bên kia có 1 đứa tròn xoe mắt không hiểu lí do tại sao...Nhanh như cắt tin nhắn được gửi đến..


- Hắn: Chịu làm bạn với tui rồi àh??


- Nhỏ: uh!


- Hắn: Lí do???


- Nhỏ: thích!


- Hắn: Thích tui rùi hả???


- Nhỏ: Điên hả! Thích làm bạn!!!


- Hắn: haha.. lí do to hơn mục đích...:D


- Nhỏ: kệ thích nghĩ sao thì nghĩ.


 Nhỏ tắt máy, còn Hắn tiếp tục tha thẩn trong tường nhà người bạn mới, Hắn xem xét rất kĩ từng phần trên trang cá nhân, Nhỏ comment của người khác thì nhiều nhưng lại rất ít đăng những stt, lâu lâu mới thấy nhỏ đăng hay chia sẻ 1 cái gì đó, bất chợt Hắn nhấp vào 1 đường link mà nhỏ Chia sẻ từ khá lâu rồi…


“Ngày…tháng…năm… Gửi người của hôm qua…”


Bài đăng khá dài và rất nhiều cảm xúc… Hắn cảm thấy khá thú vị, tuy chỉ là những dòng cảm xúc khá rời rạc về 1 thằng nào đó nhưng người viết có lẽ là dành rất nhiều tình cảm cho cậu ta. Hắn tò mò về tác giả, lần tìm, lục tung mọi thứ, thông tin trang cá nhân bị bỏ trống, cái hắn nhận được chỉ là 1 cái tên kí danh…


Bất chợt Hắn tìm thấy một cái fb là bạn của nhỏ, đọc được 1 dòng stt khá cũ đã được đăng ngay từ lúc mới trang, cái cách viết này cũng cảm thấy quen thuộc lắm, dường như hắn cũng đã đọc được dòng này ở 1 stt nào nó, Hắn ngó lơ, suy nghĩ và cố lục tung bộ óc của mình…  Àh là của Nhỏ, Hắn đối chiếu nhiều stt với những sự kiện trước đó, Hắn cũngkhôngbiết quá nhiều về Nhỏ nhưng hình như cũng trùng khớp… Đúng là Nhỏ rồi.


Thế là Hắn mải miết ngồi đọc tất cả những bài mà Nhỏ đăng, khá nhiều, phần lớn là những cảm xúckhôngđầu,khôngcuối, nhiều hơn nữa là 1 cảm xúc dành cho 1 người nào đó mà Nhỏ gọi là gió hay là yêu thương…Hắn đọc mỏi cả mắt mà vẫn chưa hết, thế là Hắn lưu trang đó vào ghi nhớ máy tính. Nói là đi ngủ nhưng mắt hắn vẫn chẳng thể nào nhắm được, Hắn nghĩ nhiều về Nhỏ, Nhỏ bây giờ trong mắt Hắn hoàn toàn khác hẳn, chẳng phải là 1 cô bé lun mạnh mẽ với nụ cười trên môi, mà là 1 người con gái có khá nhiều tâm sự, nhỏ bé và đơn độc…



***


Vẫn thói quen cũ ngày nào Hắn cũng gửi tin nhắn cho nhỏ trên fb, riết rồi quen, 2 đứa nói đủ thứ chuyện linh tinh ở trường, ở nhà. Những câu chuyện của 2 đứa chẳng bao giờ liên quan tí gì tới tình cảm, có lẽ chính vì thế mà Nhỏ cảm thấy thoải mái hơn khi nói chuyện với Hắn. Vả tất nhiên ngày nào Hắn cũng vào blog của Nhỏ để xem những cập nhật, Những câu chuyện mà Nhỏ chẳng bao giờ kể… Những stt của nhỏ ở blog cũng đã zui hơn rất nhiều nhưng đọc vẫn cứ có 1 cái gì đó man mác buồn. Có lần Nhỏ kể cho Hắn nghe về 1 anh chàng suốt ngày bu bu cạnh Nhỏ.


- Hắn: Sao Cậu lại khôngthích anh ta, kể ra thì anh ta cũng khá tốt…


- Nhỏ: Có những thứ, khôngchỉ tốt là được…


- Hắn: Cậu cũng đang FA mà, cứ cho người ta cơ hội thì đã sao…


- Nhỏ: Tớ không thích cho ai đó cơ hội rồi sau đó lại để họ thất vọng, thà không để họ có hi vọng ngay từ đầu!


- Hắn: Tớ không biết cậu có phải là con gái khôngnữa:D


- Nhỏ: hehe.. Uh chính Tớ còn không hiểu Tớ nữa… thui ngủ đây…:D


Nhỏ kết thúc cuộc nói chuyện giữa 2 đứa, mặc dù Hắn và Nhỏ đều biết lí do tại sao Nhỏ từ chối. Nhưng thôi kệ Nhỏ an phận với những hạnh  phúc mình đang có, còn Hắn cũng rất vui vì ít nhất Hắn vẫn còn cơ hội…


Nhiều khi Hắn cũng rất muốn nói với Nhỏ về 1 cái gì đó to lớn hơn nhưng Hắn lại sợ, sợ Nhỏ sẽ lại bỏ chạy khỏi Hắn giống như tất cả thằng con trai có y đồ tiến gần về phía nhỏ.


...


Cái lớp av của 2 đứa cũng thưa dần, ban đầu khá nhiều người đăng kí, nhưng sau đó  khônghiểu sao chỉ có vỏn vẹn mấy người, Nhỏ lên lớp khá sớm và ngóng chờ Hắn, chuông báo vào lớp, rồi hết nửa ca học  vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu, Nhỏ hụt hẫng. Lúc về Nhỏ mở fb thì khôngthấy tin nhắn của hắn, Nhỏ lo lắng, vài ngày sau vẫn thế, vẫn chẳng thấy tin nhắn nào của hắn, Nhỏ càng nghĩ ngợi nhiều hơn. Đưa tay gõ nhẹ bàn phím, nhỏ rụt rè gửi cho Hắn 1 tin nhắn: “ Saokhôngđi học? Cậu có ổn không?” Ngồi cả buổi chờ đợi vẫn chẳng thấy hắn trả lời, Nhỏ lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung. Ngày hôm sau mới thấy tin nhắn của hắn:


- Hắn: Nhớ Tớ rồi àh????


- Nhỏ: Nhớ cái con khỉ!!!! Bạn bè quan tâm nên hỏi thăm…


- Hắn: Tớ là con khỉ mà… hehe..sorry, mới nẳm bệnh viện, vừa mới bò về tới nhà  sợ có người lo lắng nên phải mò mặt lên đây!!!


- Nhỏ: Ai thèm lo…Sao không tin nhắn cho T , alo vẫn lên mạng dược dậy…khoẻ chưa?


- Hắn: Lên bằng niềm tin àh, thở còn không nổi… may mà vẫn còn sống…


- Nhỏ: Thôi ngủ đi.. Tớ bận rồi…


 Nhỏ kết thúc câu chuyện với Hắn vì không muốn có kẻ đang đau mà phải nghe ngồi nghe mình lải nhải. Hắn tắt máy, đầu đau như búa bổ, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười ngủ 1 cách ngon lành. Nhỏ tự nhiên cảm thấy lòng nhẹ hẳn, Hắn bị đau… nhưng dù sao vẫn còn đùa được..Nhỏ an tâm được phần nào.


***


Một ngày trời mưa, 2 đứa kết thúc buổi học av, Hắn vừa dắt xe ra khỏi cổng, chợt thấy bóng Nhỏ đang ngồi ở nhà chờ xe buýt, tiến lại với ý định là sẽ chở Nhỏ về nhà. Mặc dù là đã thân nhau hơn nhiều nhưng nhỏ vẫn thấy ngại, và từ chối hắn. Hắn cũng  chẳng thèm năn nỉ nhỏ làm gì, Dựng xe xuống và quyết định ngồi chờ xe buýt với nhỏ.


Ngồi chờ xe buýt, Hắn và nhỏ nói đủ trên đời, lâu lâu xỏ xiên nhau vài câu, tiếng cười nói át cả tiếng mưa, Hắn thần uốc trời cứ mưa mãi thế và cái xe buýt kia cũng đừng đến để hắn có thể ngồi bên cạnh nhỏ lâu hơn nữa… Nhỏ kể cho Hắn nghe về cái thời đi học, Hắn lân la hỏi chuyện về tình yêu đầu tiên của Nhỏ, lúc đầu Nhỏ có vẻ lẩn trốn nhưng có lẽ vì lúc mưa, con người lại dễ dàng trút bỏ những tâm sự của mình, nhỏ kể cho hắn nghe về người ta về cái này cái nọ cái kia…  Hắn thấy nhỏ lại rơm rớm nước mắt,  nhỏ quay mặt đi, cố ngăn dòng cảm xúc của mình, lúc sau nhỏ lại cười, 1 nụ cười chẳng biết dành cho ai, cho hắn hay cho những kí ức mà nhỏ cố tình giấu giếm.


Chợt hắn quay sang Nhỏ và nói: "Bờ vai của Tớ tuy nó không đủ rộng nhưng Tớ tin là nó đủ vững vá đủ ấm để cậu tựa vào…"


Nhỏ ngạc nhiên và tròn xoe mắt..


Chưa kịp nói gì, chiếc xe buýt từ xa đã bóp còi ình ỏi, Nhỏ bước lên xe vẫy tay chào tạm biệt Hằn, Hắn thì vẫn lặng lẽ bám theo sau chiếc xe, chờ cho bóng nhỏ khuất hẳn sau dãy nhà trọ, hắn mới quay xe về…


Vừa mở fb lên Hắn đã nhận đc 1 tin nhắn từ nhỏ, tô cơm đang bưng trên tay chưa kịp đút vô miệng miếng nào.


- Nhỏ: cám ơn về chuyện hồi nãy…


- Hắn: Cậu có đang suy nghĩ về ý kiến hay ho của Tớ lúc nãy không?


- Nhỏ: Đang nói chuyện đàng hoàng àh nha, muốn bị chửi nữa hả?


- Hắn: thì Tớ vẫn đang đàng hoàng đấy chứ…


- Nhỏ: Tớ…


- Hắn: Haha..có ai ép đâu mà ấp úng, tớ nói là nói dậy thôi…nói chơi áh…


- Nhỏ: Đồ sao chổi, mai tới lớp tớ xử Cậu…thôi ngủ đây…


  Nhỏ out fb, khôngbiết hắn đùa hay thật nhưng lầu đầu tiên có 1 người nói như thế với nhỏ mà Nhỏ không thẳng thừng từ chối… Nhỏ không biết mình đang nghĩ gì nữa. Còn Hắn thì đang lâng lâng với những cảm xúc trong lòng, quên luôn là cái buồng đói meo của hắn chưa có gì và nó đang biểu tình. Hắn lân la vào blog của Nhỏ, blog đã bị khoá… Hắn hốt hoảng, cố gắng lần mò seach tìm kiếm trên google, nhưng tất cả chỉ là 1 số 0 tròn trĩnh. Rầu quá!!!



***


Đã 4 tháng trôi qua, từ cái ngày hắn vô tình nhắc đến 1 cái gì đó to tát hơn với nhỏ, may mà mọi chuyện vẫn như thế, Nhỏ vẫn hạnh phúc khi nói chuyện hay ở bên cạnh hắn, còn hắn thì vẫn âm thầm quan tâm tới nhỏ. Có những stt Hắn đăng lên và chỉ mong Nhỏ hiểu được, nhưng chẳng biết là Nhỏ đang lảng tránh hay lại vô tình không biết. 2 đứa vẫn chẳng bao giờ nhường nhịn nhau từng lời nói.. có lẽ chính vì thế những câu chuyện của 2 đứa lại kéo dài ra vô tận.


Hôm nay hắn chở Nhỏ vô 1 quán café, bên trong trang trí khá đẹp, trên mỗi bàn đều đặt 1 chậu hoa khác nhau, đủ màu sắc.. Nhỏ thấy lạ vì từ trước tới giờ lúc nào điểm dừng chân của 2 là quán trà sữa vì Nhỏ nói Nhỏ không thích vị của café… Nó quá đắng với Nhỏ. Hắn gọi 1 ly café đen… nhỏ vơ vội cái menu và kêu 1 ly sữa chua… Nhỏ Nhấp thử ly café của hắn, Nó vẫn đắng, chẳng có mùi vị gì, nhỏ nhăn mặt… Nhỏ lập tức nhấp lun 2 muỗng sữa chua của nhỏ cho cái vị đắng đó trôi tuột lun. Nhỏ than vãn:


- Café thì vẫn muôn đời đắng như thế, chẳng thể nào thay đổi được…


Hắn mở lời, 1 câu chẳng hề liên quan tới cái chủ đề mà nhỏ đang nói:


- Đầu óc tớ đang chật kín 1 thứ…


 Nhỏ nhanh nhảu: “Cái gì đưa Tớ chứa bớt cho…


-Tớ cũng định là sẽ giấu giếm những tình cảm của Tớ thật sâu, khôngđể cho cậu biết, nhưng hình như càng lâu thì Nó lại trở nên càng nhiều thì phải, đếm nỗi tim tớ chật kín nó mất rồi...khôngthể nào chứa đựng thêm được nữa, cậu san sẻ Nó với Tớ được không?


- Tớ… - Nhỏ lấp lửng và trong đầu đang nghỉ xem có chuyện gì để lái câu chuyện qua hướng khác…


Hắn tiếp lời: Tớ Thích Cậu được không?


Đầu óc nhỏ rối tung, chẳng biết là nên nói cái gì…bất chợt thấy chậu hoa trên bàn, Nhỏ ngó nghiêng rồi tiện tay ngắt lun 1 cái lá to nhất.


- Cậu có biết câu chuyện lá diêu bông không?


Hắn tròn xe mắt: "Biết , nhưng chuyện này chả có liên quan tí gì tới chuyện Tớ và Cậu cả, đừng có mà cố tình đánh trống lảng, Tớ đang thật lòng đấy, dừng có giỡn, Tớ quánh cho 1 cái bây giờ."


Nhỏ đưa lun cho Hắn cái lá mà Nhỏ đang cầm:


- Bao giờ cái lá này mọc thành cây, cây ra hoa, Tớ sẽ thích Cậu…


- Ơ, con Nhỏ Này nói giỡn hay nói chơi đấy…!!!!


- Thiệt chứ chơi gì…không cậu lên mạng seach xem cái lá này ra hoa đc k?


Hắn lật đật mở google và seach… Những gì Nhỏ nói là sự thật…


- Thế nhé, giờ về thôi, Tớ uống xong rôi.


Hắn vẫn còn đang ngơn ngác với cái lá trên tay. Về nhà, hắn quyết định mua 1 cái chậu nhỏ nhỏ và bỏ nó vào…Tối đó Nhỏ Nhận được tin nhắn của Hắn…


- Hắn: Tớ nhất định sẽ mang chậu hoa đến tặng cho Cậu… Chờ Tớ nhé!!!!


- Nhỏ: Uh.. nhất định Tớ sẽ chờ..hehe


- Hắn: đến già cũng phải chờ đấy nhé!!!!


- Nhỏ: hả???? chơi xấu…


- Hắn: Hứa rồi mà..hehe


Thật ra Nhỏ cũng chẳng có ý định chơi xấu gì hắn, chẳng qua là Nhỏ chỉ muốn có thêm thời gian để suy nghĩ về tình cảm của Nhỏ dành cho hắn, Nhỏ sợ Nhỏ chỉ coi Hắn là 1 người thay thế cho 1 lỗ hổng quá sâu trong tim nhỏ, Nhỏ sợ làm hắn thất vọng… Nhỏ sợ mọi thứ…Cũng từ đó những cuộc nói chuyện của 2 đứa lại có thên chủ đề mới,khôngbiết là ông trời thương tình hay ho duyên số là cáo lá cũng ra cái rễ rồi vài bữa lại mọc mấy cái lá non… Và Hắn lun là người tường thuật trực tiếp cho Nhỏ nghe về sự phát triển của cái cây, Có bữa tự nhiên cái lá héo que, mặt hắn buồn thui… Nhỏ phải chọc hắn vài câu hắn mới chịu cười.


Cái cây cũng lớn dần cùng với sự chăm chút của hắn, Nhỏ cũng dần coi hắn là 1 người quan trọng, Hắn đâu biết rằng blog của Nhỏ đã có thêm những bài viết hắn…và giờ đây dường như nhỏ cũng đang rất háo hức chờ tới ngay cây ra bông, và hắn sẽ đứng trước mặt Nhỏ… Nhỏ cũng nghĩ tới 1 tình huống xấu nhất là cái cậy không thể ra hoa được, Nhưng lúc đó sẽ chẳng cần, Nhỏ sẽ tới bên cạnh Hắn và nói: “ Chẳng cần cây có bông, Tớ vẫn sẽ thích cậu”. Hắn đâu biết rằng từ mấy tuần trước rồi nhỏ đã đăng lên 1 bài viết:


     “ Ngày… tháng … năm… tạm biệt người của Hôm qua nhé!!! Tớ sẽ không chờ Cậu nữa đâu, Tớ phải đi tìm người của hôm nay và người của tương lai Tớ”