The Soda Pop
Mặt trăng không thể ôm mặt trời

Mặt trăng không thể ôm mặt trời

Tác giả: Sưu Tầm

Mặt trăng không thể ôm mặt trời

Đó là một lễ cưới khá hoành tráng. Cũng phải. Đây là lễ cưới của cô nữ luật sư là nó với anh giám đốc công ti dầu khí cơ mà. Nó vui. Nhưng đâu đó vẫn thoáng nỗi buồn. Tất nhiên nó lấy anh vì yêu anh. Nhưng trong tâm nó vẫn chưa quên được cái rung động đầu đời của mình. Hơn nữa, cái rung động đó lại là một mối tình đơn phương mà nó không kịp thổ lộ.


***


Chuyện tình của nó bắt đầu từ 5 năm trước khi nó đang là một cô sinh viên năm cuối trường đại học mở khoa luật Hà Nội. Khi đó, nó được xem là một trong những hotgirl của trường. Mỗi ngày đều có cả tá chàng trai sẵn sàng đón đưa nó mà nó chẳng buồn thích một ai. Còn cậu, chỉ là một nam sinh rất bt trong lớp nó. Cậu không có gì nổi bật. Nếu có, thì cũng chỉ là cặp kính dày cộp che lấp hết nửa khuôn mặt của cậu mà thôi.


Nó và cậu như mặt trăng và mặt trời, vốn ở hai thế giới khác nhau, chưa từng nói chuyện. Vậy mà đùng một cái, lũ bạn quỷ sứ của nó lại gạ nó tán đổ cậu. Bù lại, nó sẽ được khao kem 1 tháng cùng tấm vé xem bộ phim mà nó yêu thích. Thời gian cho nó là 2 tuần. Với một việc lợi bất cập hại như thế tất nhiên nó đồng ý.


Mặt trăng không thể ôm mặt trời


Nó bắt đầu tìm hiểu cậu. Nó bắt chuyện với cậu trước, nó cố tình đi bộ để nhờ cậu trở về. Nócũng chăm đến cái thư viện cậu thường đến, đọc những quyểnsách cậu hay đọc để bàn luận với cậu những chuyện trên trời dưới đất. Những câu chuyện bắt đầu chỉ từ những trang sách nhưng rồi nó bắt đầu đi ra ngoài cuộc sống rồi đến gia đình.


Nó và cậu gặp nhau mỗi ngày, nói chuyện mỗi ngày. không chỉ trên lớp mà còn trên những con đường Hà Nội khi c trở nó về hay trong thư viện lúc cậu chăm chú giảng cho nó ý nghĩa của từng trang sách. Lần đầu tiên, nó thấy con người thật củacậu. Cũng vui tính, thích bông đùa chứ không như cái vẻ ngoài cù lần của cậu. Và đám con trai trong trường thì khỏi nói cũng biết ghen với cậu tới mức nào.


Rồi gần 2tuần trôi qua. Con mồi như đã nằm gọn trong tay nó. Nó chủ động rủ cậu tới công viên. Nó nhìn thẳng vào mắt cậu, không e lệ, nói thẳng:


- Tớ rất thích Dương! Làm ny tớ nha!


- Cậu nói thật hay đùa đấy?


- Hà My đâu có biết nói đùa. Từ mai Dương sẽ là ny của Hà My. Mai sẽ là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta. 4h tại đúng nơi này nha!


Nó quay người bỏ đi để cậu đỡ ngại. Về nhà, nó phone cho lũ bạn chuẩn bị chứng kiến cảnh hẹn hò của nó vào ngày mai. Nó cảm thấy vui vì đã trở thành người chiến thắng, nó mong ngày mai quá.


Đúng 4h, nó có mặt tại công viên. Cậuchưa tới. Nó chờ, 10ph. Nó gọi cậu. Cậu kêu bận chưa tới được.


20ph, nó gọi lại. Cậu vẫn nói vậy.


30ph, lũ bạn sốt ruột giục nó. Nó dần mất kiên nhẫn.


35ph, nó lại gọi cậu. Cậu nói cậu chưa xong việc được.


Nó thấy mình đang bị cho leo cây. Nó giận. Chưa một ai giám làm thế với nó. Nhưng nó không muốn chịu thua. Nó chờ. Trời tối dần, sắp mưa. Lũ bạn bảo nó về, nó không nghe. Cậu gọi, cậu bảo cậu vẫn chưa xong việc, cậu nói nó về trước nhưng nó gắt vào máy nói rằng nó sẽ đợi.


Trời mưa. Mưa nặng hạt. Nó liếc nhìn đồng hồ, lòng đầy tức giận. Gió. Mạnh. Gió như muốn cướp chiếc ô khỏi tay nó vậy. Nó bắt đầu run rẩy vì lạnh. Mưa tạt vào cảmặt nó, người nó ướt sũng mặc cho chiếc ô vẫn trên tay nó. Nhỏ bạn nt:


"Về thôi mày. Coi như bọn tao thua"


Từ "coi như" đã đánh trúng lòng tự trọng của nó. Nó ghét điều đó, nhưng có vẻ người thua đang là nó. Một tia chớp lóe lên làm nó giật mình rơi điện thoại. Nhặt chiếc đt yêu quý lên nó vô cùng ngán ngẩm, quay sang nhìn lũ bạn, nó khẽ gật đầu.


Nhưng đúng lúc nó quyết định bỏ cuộc thì cậu tới. Lũ bạn lại đành nán lại chỗ cũ. Cậu nhìn nó, lo lắng hỏi:


- Mưa vậy mà cậu còn đứng đợi tớ hả? Sao cậu không về trước, tớ đã nói không phải đợi mà.


- Cậu nói thế mà nghe được à? -nó tức-đây là buổi hẹn hò đầu tiên của tớ đấy!


- Hẹn hò?


- Mà cậu bận gì mà giờ mới tới hả?


- Tớ phải làm bài luận tốt nghiệp mà! Tớ đâu cố ý đếnmuộn.


- Vì lí do vớ vẩn đó mà cậu bắt ny cậu phải chờ à?


- Ny? Cậu nói gì tớ không hiểu?


- Cậu. . . chẳng phải hôm qua tớ đã nói với cậu rồi sao?


- À, chuyện đó hả? Nhưng tớ đâu đãđồng ý đâu?


- Cậu. . . cậu dám. . . Thế nay cậu còn tới đây làm gì?


- Thì cậu nói tớ đến mà!


- Tớ bảo ny tớ đến, không phải cậu! Cậu cũng chẳng xứng làm ny tớ đâu!


Nói rồi nó bỏ chạy trong hàng nước mắt. Nó bỏ cậu lại cùng chiếc ô. Nó mặc người mình ướt sũng như vậy. Nó mặc cậu đuổi theo, mặc cậu gọi. Nó vẫn chạy. Nó không khóc vì bị cậu từ chối. Nó khóc vì tổn thương, tổn thương lòng kiêu hãnh củamột đứa như nó. Nó đã định đem cậu ra làm trò đùa mà đột nhiên nó lại trở thành diễn viên xiếc trước mắt lũ bạn.


Nó ốm, 1 tuần liền. Nó chặn liên lạc từ cậu. Nó hận cậu. Cậu đã làm nó trở thành trò cười. Nó muốn trả thù.


Nó đi học. Chờ đợi một lời xinlỗi.