Mùa hạ cuối cùng

Mùa hạ cuối cùng

Tác giả: Sưu Tầm

Mùa hạ cuối cùng

.. Minh ngồi xuống cạnh tôi, đua cho tôi chai nước khoáng gãi gãi cái đầu bù xù sau trận ẩu đả vừa rồi:


- Uyên không sao chứ? Đáng ra lúc nãy Minh nên ngăn không cho Uyên vào.


- Nhưng Minh cũng bị đánh mà! Lại còn bị cào mặt nữa kìa.


Minh đưa tay lên sờ mặt, cười:


- Ừ thì... mà Minh là con trai! Không sao.


Tôi không nói gì, ngồi im lặng, tay nắm chặt chai nước khoáng. Gía như Minh đừng có cười thì tôi đã tự nhiên hơn với cậu rồi. Ừ thì tôi không cấm cậu cười, chỉ là cậu cứ cười híp mí như những cậu bạn khác đi, cớ sao lại cứ cười hiền với cái lúm đồng tiền xinh xinh bên má trái? Tôi quay nhìn đăm đăm vào nhóm bạn đã làm huề - bằng cách cả lớp cùng đi chân không gọi là cho chút phong trào - đang chơi đá banh với nhau để mặc con tim đang nhảy nhót loạn xạ...


Mười giờ thì hội trại kết thúc với bao nhiêu ngỡ ngàng và nuối tiếc. Lần đầu tiên mỗi thành viên lớp tôi bỏ đi cái tôi cá nhân to đùng, bỏ qua hết lỗi lầm của nhau cùng khoác vai nhau ngồi trước đống lửa hát to bài '' Lớp chúng mình ''. Lần đầu tiên chẳng ai bận lấy tay phủi quần áo mặc dù đã lấm lem đất cát. Lần đầu tôi thấy Diệp '' điệu '' cười híp mí với khuôn mặt đầy hỗn hợp bột mì - nhọ nồi thay cho cái mặt trắng nõn với nụ cười mỉm chi khuyến mãi thêm vài cái chớp mắt đầy mộng mị. Lần đầu tiên tôi thấy những đứa con gái lớp mình mạc dù chân sưng đỏ mà vẫn hì hục chạy với trái bóng tròn với nụ cười tươi rói trên môi như là chẳng thấy đau tẹo nào. Lần đầu tiên, tôi thấy mình vui cách lạ kì...


Học sinh cả trường đang hì hục chen chúc nhau ở bãi xe nhằm giải thoát con ngựa sắt của mình. Trước khi tạm biệt nhau, con gái lớp tôi còn tặng cho toàn thể A1 cái liếc mắt sắc lẻm như muốn thổi bùng lên ngọn lửa giữa đêm hôm khuya khoắt.


Tôi đúng ở cổng trường tay lia lịa bấm điện thoại gọi thằng em đến đón, chân dậm dậm liên hồi đuổi lũ muỗi...háo sắc thì bỗng giật mình khi nghe thấy người gọi tên mình:


- Uyên!


- Ừ!


- Muộn rồi, Uyên lên Minh chở về.


Nhìn sân trường lác đác vài bóng người, trời thì tối thui, tôi nhìn Minh e ngại:


- Không phiền Minh chứ?


Minh cười gian, gật gật đầu:


- Phiền! Tát nhiên là phiền chứ.


Tôi tròn xoe mắt nhìn cậu ban, chẳng biết nói gì cho đúng thì Minh (lại) cười hiền:


- Ngố thế! Giỡn thôi, Uyên lên đi!


Mùa hạ cuối cùng


Tôi ngồi sau nhìn đăm đăm vào tấm lưng rộng vững trãi của cậu bạn, trả lời nhát ngừng những câu hỏi của Mình rồi im lặng nhìn mái tóc của cậu bạn bay bồng bềnh trong gió đêm và cảm nhận hơi ấm đang âm ỉ trong lòng.Cho đến khi về tới nhà, tôi không những quên chào tạm biệt Minh mà quên cả lời cảm ơn, rồi tự dằn vặt không biết cậu ấy có cho mình là vô duyên không nữa... Tôi đem hết nỗi bực bội chạy vào nhà cốc đầu thằng em đang đeo tai phone lắc lư theo nhạc và chơi điện tử thay vì cảm ơn nó vì nhờ nó không nghe điện thoại mà tôi có cơ hội được Minh đèo về. Cho đến lúc vì trong chăn ấm tôi vẫn mơ nàng nhớ đến nụ cười có lúm đồng xinh xinh bên má trái cảu cậu bạn lớp trưởng. Tôi không nhớ là thích cậu bạn dễ thương đó từ lúc nào. Có lẽ là do hôm kiểm tra thể dục, cậu ấy đã đếm ăn gian số vòng chạy cho tôi khi thấy tôi sắp kiệt sức. Cũng có thể là do cậu ấy đúng lên bào chữa cho tôi và nhận hết lỗi về phía mình khi lớp đứng bét. Nhưng điều chác chắn là tôi đã thích Minh khi cố gắng tìm kiếm bóng dáng cậu bạn ở mọi nơi và lúc nào cũng muốn nhìn thấy nụ cười của Minh rồi sau đó thầm trách cậu bạn đã làm tim toi rung rinh...


Những chuỗi ngày đấu tranh mệt mỏi chỉ bắt đầu sau hôm hội trại. Chẳng phải là lao đầu vào học ôn thi kì thi cuối kì (mặc dù là phải vậy) mà là căn me '' đánh úp '' các thành viên A1. Mới bước lên cầu thang đã bị bóc lột bởi một số bạn A1:


- Không cống nạp thì đừng hòng lên được lớp.


Chúng tôi nhăn mặt nhìn nhau chạy xuống căn-teen mua bánh kẹo cống nạp trong lòng đầy ấm ức dậm chân bồm bộp đi vào lớp để lại sau lưng những tràng cười ha hả thỏa mãn. Đã thế tiếng đứa nào cũng như vịt đực vì hôm qua hò hét dữ quá nên chỉ nhìn nhau diễn kịch câm. Có đứa đi mà như lết vì hôm qua bị thương mà bây giờ mới thấy đau. Lúc thầy cô gọi lên trả bài thì lết từng bước và khổ sở ọ ẹ ra từng tiếng... Nhưng quan trọng hơn là kế hoạch trả thù A1. Lớp tôi thì gần phòng vệ sinh hơn cả. Đến giờ ra chơi, chúng tôi thay phiên nhau đứng ở cửa lớp, thấy nhân A1 nào đi qua thì chặn lại:


- Không cống nạp thì cho tè dầm luôn.


Qùa cống nạp đầy túi rồi lại trống trơn vì cũng phải leo xuống cầu thang về nhà. Đa số mấy môn chính lớp tôi thường kiểm tra trước A1. Vài bạn A1 sang hỏi đề thì nhạn được câu trả lời tỉnh bơ:


- À! Bạn quên rồi!


và chúng tôi cũng nhận được nhận câu trả lời tương tự thế khi qua hỏi đề. Thế là phải đi đường vòng, nhờ các bạn lớp khác hỏi đề giùm... Được hơn một tuần thì chúng tôi bắt tay làm hòa vì lợi ích chung và bồi đắp thêm cho cái thâm tình gần ba năm học chung với nhau trên một tầng lầu mà bỏ qua thù hận...


Tháng tư đến gần cũng tương tự như mùa hè cũng đến gần. Khi cây phượng trước cửa ra hoa thì lớp tôi đua nhau ngắt hoa và nụ phượng. Hoa phượng thì tụi con gái tỉ mỉ làm từng con bướm để ép vở. Nụ hoa thì tui con trai dùng để đá gà. Xác phượng không những rơi đầy ngoài sân mà còn rơi đầy trong lớp tôi. Cũng vì thế mà lớp tôi đứng bét không vì quậy phá và vì vệ sinh lớp không sạch sẽ. '' Giáo chủ '' hằm hằm lên lớp và xả cho chúng tôi một trận: có lớn mà không có khôn. Chúng tôi chỉ biết lí nhí '' Chúng con tuổi nhỏ nghịch dại, xin thầy tha thứ '' và đi lao động công ích vào tuần sau... Không phải tự nhiên mà chúng tôi gọi thầy chủ nhiệm là giáo chủ mà có nguyên nhân của nó cả. Thầy chúng tôi là một phần bự của phim kiếm hiệp Kim Dung, mà lớp tôi thì cũng chẳng hiền lành gì cho cam nên chỉ dám nhận mình thược ma giáo thì đầu tàu phải là giáo chủ thôi.Đã phạm lỗi thì phải hối lỗi ngay không thì... rơi đầu chứ chẳng chơi...


Những ngày như thế, còn đâu...


***


Gần cuối năm học, lòng tôi vừa chứa đựng bao nhiêu lo âu về kì thì sắp tới, vừa nuối tiếc cho quãng đường mình vừa đi qua. Đứng ở hành lang hướng xuống sân trường nhìn những em lớp mười chơi đá cầu, lòng xao xuyến khôn nguôi. Thời gian trôi nhanh quá, không kịp cho tôi sửa những thiếu xót và lỗi lầm của mình. Tôi đứng lặng tranh thủ hưởng chút gió trời mùa hạ.


- Lại bay đi đâu rồi Uyên.


Tôi quay sang hướng phát ra tiếng nói, thì ra Minh đã đứng cạnh từ lâu mà tôi không biết gì.


- Uyên ích kỉ thật đấy! Ngoài này gió mát như vậy mà không nói cho bạn bè một tiếng.


- Có ai biết là ai đó bỗng nhiên cũng tha thiết mong gió trời đến vậy.


Minh cười. Chúng tôi chìm vào nốt lặng của bản giao hưởng gió hè. Được một lúc thì Minh cất tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng do hai đứa tạo ra:


- Uyên này! Uhm... Cố gắng lên nhé!


- Ừ! Minh cũng vậy nha! Nhớ là phải thi đậu để sau này Uyên đến chữa bệnh miễn phí.


Minh bật cười:


- Lấy tiền gấp đôi.