XtGem Forum catalog
Những điều chưa nói

Những điều chưa nói

Tác giả: Sưu Tầm

Những điều chưa nói


"Ờ thì mày nói đi. Ơ hay, dài dòng, tốn thời gian quá".


"Xí. Có chút xíu làm gì dữ vậy? Làm như mày là người bận rộn lắm không bằng"


"Hứ. Bận. Đương nhiên là tao bận rồi..Bận ăn, bận ngủ, à, bận đá banh nữa chớ"


"Thôi đi, mày lúc nào mà chả ăn, chả ngủ, chả đá banh này kia khác nọ. Vậy mà bỏ thời gian ra cho tao có chút xíu cũng khó khăn nữa"


"Ờ, tao vậy đó. Sao?"


"Thì đáng ghét chớ sao."


"Gì chớ. Abcxyz...bla bla..."


"@#$$%^^&&*(////...."


Haizzz. Nói đến đây thì bạn đã biết chuyện gì xảy ra rồi chứ. Tôi với Minh cãi nhau với một lí do vô cùng lãng. Bao nhiêu thứ chất chứa trong lòng tôi, cần nói ra nhưng chẳng thấy đâu, chỉ là những lời cãi nhau giữa tôi và Minh. Hai đứa tôi bao giờ cũng thế, hễ không gặp thì thôi, nhưng mà gặp thì phải cãi nhau. Không nhiều thì ít. Đáng ghét. Đáng ghét quá cơ. Mặt tôi nóng phừng phực. Tôi giận cậu ấy. Tôi quay đi, chẳng thèm nói ra những gì mình sắp nói nữa. Uổng công tôi đã chuẩn bị tinh thần thế nào. Lúc tôi lườm cậu ấy một cái rồi bước đi, Minh chẳng thèm chạy theo tôi nữa. Chắc là, tôi trong cậu ấy chẳng có chỗ đứng nào gọi là quan trọng cả.


***


Sau cuộc cãi vã hôm ấy, tôi không thèm nhìn mặt Minh nữa. Tôi không giận Minh, chỉ là đang giận bản thân mình. Ngu ngốc. Nếu tôi cứ giữ mãi cái tính khí thất thường này, thì đến một sự cảm mến của một đứa bạn dành cho cũng chẳng có, chứ đừng nói đến sự chú ý và tình cảm của Minh. Mấy đứa con gái khác, lúc thích cậu bạn nào cũng đều ỏng ẹo làm duyên làm dáng, trông bộ e thẹn và ngại ngùng lắm. Tôi cũng thế, nhưng không "bánh bèo" như thế. Tôi chỉ bối rối trước Minh, nhưng sau đó lại nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, đối đáp với Minh như một người phản biện tài ba. Cũng vì thế, chẳng ai chịu ai, hễ tôi mà gặp Minh là như chó với mèo.


Minh cũng là kiểu con trai không hề để bụng bất cứ chuyện gì. Nhiều lúc tôi nghĩ, Minh thông minh nhưng cũng có khi đầu óc cậu ấy quá đơn giản. Đơn giản đến nỗi trống rỗng. Nhưng có lẽ, như thế thì tốt. Như chuyện hôm đó, Minh chẳng lấy để bận tâm làm gì. Cậu ấy quên nó ngay, rồi lại tìm đến tôi, chọc tôi chửi như mọi khi, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng lúc này tôi chưa muốn nói chuyện với Minh. Chỉ vì tôi chưa đủ dũng cảm. Bao nhiêu dũng cảm của ngày hôm đó đã trôi tuột đi đâu mất rồi. Tôi cần thời gian để lấy lại nó. Minh à, đợi đấy !


***


Giờ chơi, tôi nằm gục trên bàn ngủ. Tiết Lý kinh dị của tôi cuối cùng đã trôi qua một cách an toàn. Mừng húm. Nhưng chưa kịp nhắm đôi mắt lại, tôi đã bị một kẻ đáng ghét nào đó phá đám bằng cách đập vào bàn liên tục. Tôi chẳng nhìn cũng biết kẻ đó là ai. Còn ai nữa ngoài cái gã đáng ghét suốt ngày cãi vả với tôi nhưng cứ làm cho tôi thích. Tôi nhủ bụng sẽ ngồi thẳng dậy, lấy hơi và chửi cho hắn ta một trận ra hồn. Nhưng có lẽ, ý định của tôi đã thất bại. Đối diện với bộ mặt đang cau có của tôi là một nụ cười rạng rỡ. Đẹp. Minh đang cười, với tôi. Nhìn nụ cười ấy, tôi như mềm nhũn ra. Chẳng biết nói gì, cũng chẳng biết làm gì hơn. Tôi hoàn toàn bị động. Minh ngồi xuống cạnh tôi, vỗ vai một cái thật mạnh như đang vỗ vai vào một thằng bạn chiến hữu nào đó của cậu ấy. Ơ, lẽ nào đối với cậu ấy, tôi như một thằng con trai sao? Haizz.


"Này, nói này. Hôm bữa định nói gì đó. Nói đi?"


"Định nói gì tao quên rồi"


"Mày đang giận tao?"


"Ai biết"


"Con nhỏ này." , vừa nói dứt, cậu ấy gõ lên đầu tôi một cái. Đau điếng. Này ! Tôi là con gái đó nhahhhhhhh.


"Ui cha. Sao mà thích động tay động chân thế hả. Thằng này!"


"Chửi đi. Cứ việc chửi tiếp đi. Tao sẽ không cãi nhau với mày nữa. Nếu cãi nhau với mày thì mày sẽ không nói ra cho tao nghe."


"Cho dù có cãi nhau với mày hay không thì tao cũng sẽ không bao giờ nói ra chuyện đó nữa. Biết-chưa-hả"


"Thôi mà, nói đi. Tao tò mò quá. Có lẽ chuyện này liên quan đến tao, nhỉ?", Minh làm khuôn mặt đáng yêu, tỏ vẻ nũng nịu ngây thơ của một đứa trẻ.


Dễ thương thật. Nhưng mà, đừng dùng mỹ nam kế dụ dỗ tôi chứ.


Tôi thở dài, nén lòng mình lại. Có nên nói cho cậu ấy nghe không, tôi cũng chẳng biết. Nhưng thôi, không được vì cái dáng vẻ giả nai của cậu ấy mà lại mềm lòng. Nếu có nói, thì hãy như ngày hôm trước, sau giờ tan học, ngày hôm sau.


Minh đồng ý hẹn gặp tôi vào ngày hôm sau, sau giờ tan học.


***


Quái lạ. Hôm nay Minh nghỉ học. Giữ lời hứa với tôi thế đấy. Cũng như lần trước, dũng khí của tôi trôi tuột đi đâu mất. Này Minh ạ, cậu có biết là tôi đã phải khó khăn cỡ nào mới lấy đủ can đảm để bày tỏ tình cảm với cậu không. Sao cậu cứ thích làm tôi ú tim lên vậy hả.


Nhưng chuyện tôi tỏ tình với Minh ngay lúc này không còn quan trọng nữa. Trong đầu tôi luôn xuất hiện những câu hỏi mơ hồ.