Tạm biệt cậu...tình đầu của tớ

Tạm biệt cậu...tình đầu của tớ

Tác giả: Sưu Tầm

Tạm biệt cậu...tình đầu của tớ

Rung động đầu đời, mối tình đầu của tớ…là cậu!


Quá khứ thuộc về cậu trong kí ức của tớ, một cô nhóc ương ngạnh bắt đầu từ khi nào ấy nhỉ?


***


Hình như hơn 10 năm qua, tớ chưa bao giờ hỏi mình điều đó. Có lẽ vì tớ đã quen có cậu ở bên. Quen với cảm giác tớ là cô nhóc duy nhất trong tâm trí cậu, trái tim cậu. Và giờ ở nơi đây, cô đơn bóng cô bé ngày ấy trên con đường ngoằn nghèo tớ tự hỏi mình như thế. Tớ và cậu…chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ? Khởi đầu, ở giữa hay đến cuối con đường kia?


Cậu – người con trai đầu tiên bước vào trái tim tớ, quan trọng và đặc biệt nhưng không phải tình yêu...


Tớ - cô bé lẽo đẽo bên cái bóng của cậu, có khi nào đã từng là đầu tiên hay chưa bao giờ bước vào trái tim cậu…. Nhưng chúng ta lúc ấy vẫn không phải tình yêu. 


  Tạm biệt cậu...tình đầu của tớ


Tớ và cậu.


Một gái, một trai.


Một ương ngạnh, một dịu dàng.


Chúng ta là bạn.


Tớ ước gì chúng ta là bạn, chỉ là bạn thôi thì tốt biết mấy! Tớ sẽ không hụt hẫng, không trống vắng như bây giờ và đã từng ở quá khứ. Nhưng tớ và cậu, chúng ta…


*****


“Cậu đang ở đâu?”


“Cậu sao vậy? Cậu khóc hả”


“Không…. Uh. Cậu đang làm gì?”


“Không gì cả. Nhưng sao cậu khóc?”


“… tớ nhớ cậu”


“…”


“Cậu làm bạn thân của tớ được không? Không quên, không xa tớ được không?”


Cô gái hỏi cậu con trai, giọng nói của cô hoà lẫn trong mỗi tiếng nấc nghẹn ngào, bé nhỏ và nặng trĩu.


Đầu dây bên kia, im lặng.


Tâm trí cô gái cũng lặng theo, hai con mắt nhạt nhoà, ngấn nước níu kéo trái tim người bên kia.


“Cậu sao vậy? Tớ chẳng phải vẫn là bạn của cậu suốt 7 năm qua đấy thôi. Đừng khóc nữa nhé”. Giọng nói quen thuộc trở lại, nhưng đau đớn.


Chờ đợi, cô gái chờ giọng nói ấy trở lại với cô, trả lời cô nhưng tại sao tê dại thế này.


“Bạn” có nghĩa là cô cũng sẽ giống như bao người khác cậu quen phải không?


“Là bạn chứ không phải bạn thân. Cậu sẽ lại quên tớ giống như hết thảy những người khác”. Có cái gì đó nghẹn lại nơi cổ họng, ngấn nước theo khoé mắt chảy dài bên má.


“Cậu không muốn tớ làm bạn thân của cậu sao? Thật sự không muốn sao?” câu hỏi kéo lê cảm xúc, cứa nhẹ vào tim ai đó…  của cô hay cậu ấy?


“Cậu là bạn thân của tớ, không phải bây giờ mà từ 7 năm trước rồi. Chỉ cậu mới nghĩ tớ là bạn thôi. Cậu vẫn khóc đấy hả?” cậu con trai nói lớn trong điện thoại.


Cô gái nghẹn ngào, nấc lên một tiếng “Cậu nói thật chứ?”


“Uh”


****


Tất cả cứ như đang trêu đùa với trái tim. Nếu là bạn, tớ sẽ có thể buông tay cậu ra mỉm cười mừng vui khi cậu tìm được hạnh phúc của riêng mình. Nhưng là “bạn thân”….tớ sẽ không thể buông tay mà không đau, nhưng cũng không thể giữ chặt cậu ở bên vì như thế thật quá ích kỉ và bất công đối với cậu. Trong kí ức của cậu, tớ sẽ lùi sâu hơn một chút, nép mình hơn một chút. Tớ sẽ là người con gái thứ hai sau người con gái cậu yêu. 


Vì tớ và cậu, chúng ta là bạn thân!


Tớ tham lam với tay giữ lấy trái tim của cậu, nhưng lại bao bọc trái tim tớ. Cậu ở đấy, không bước thêm về phía tớ và cũng không bước ra xa. Giữa chúng ta có một khoảng cách bé nhỏ như thế tồn tại, tồn tại rất lâu mà tớ không nhận ra, cậu đơn độc bên cô gái vô tâm, ích kỉ là tớ.


Nếu lúc tớ hỏi, cậu đừng nói, đừng “Ừ” thì tốt biết mấy, cho cả cậu và tớ. Tớ có thể là một trong số những người bạn đi qua cuộc đời cậu và đôi lúc cậu sẽ quên mất tớ, hoặc may mắn biết đâu cậu sẽ không quên. Nếu là thế có thể tớ đã mỉm cười thật lòng.


Giá như cậu đừng là bạn thân của tớ… Tớ mong điều đó trong khi người nói muốn làm bạn thân lại là tớ. Thật nực cười phải không?


Tạm biệt cậu...tình đầu của tớ


****


 “Cậu mệt không?” giọng cô gái từ phía sau lưng hỏi cậu con trai.


“Không”


“Thật á? @@ Đèo tớ không nặng sao?”


“Có. Cậu mũm mĩm thế kia, không nặng thì ai tin” cậu con trai cười lớn, trêu chọc.


Nghe cậu con trai nói vậy, khuôn mặt dịu dàng của cô lúc nãy biến mất thay vào đó là gương mặt ương ngạnh, ấm ức.


“Hả?”


“Mũm mĩm cái đầu cậu ấy, cậu chuẩn bị chết chắc rồi”. Chất giọng nham hiểm đầy ẩn ý như báo trước sắp sửa có mây giông kéo đến.


Ngắt lời, cô kéo tay áo xoa đôi bàn tay rồi đưa lên miệng “phù, phù” mấy tiếng tiến gần nhéo vào tấm lưng rộng đáng ghét che chắn trước mặt mình.


“bảo tớ nặng nữa không?” một cái rồi thêm một cái nữa “mũm mĩm này”


“á” cậu thất thanh kêu lên, giật nảy người khiến chiếc xe đạp trong tích tắc lạng lách từ bên này sang bên kia đường, suýt tí nữa lao xuống triền đê.


“đau quá, tha cho tớ”. Cậu nhăn mặt. Từ khi chơi với cô, thứ mà cậu sợ nhất chính là cái trò trả thù ác độc này của cô. Thứ độc chiêu duy nhất, điểm mạnh đáng sợ duy nhất của cô dùng để tra tấn cậu mỗi khi cậu cố trêu chọc cô đến đỏ mặt, tức tối.


Giọng đắc ý, tiếng cô cười lớn: “Cậu cũng sợ đau à. Thế thì lần sau đừng có phạm huý bản cô nương là được”


“Cậu thật đáng sợ” =.=


“Cậu là con gái thật không đấy? Chắc Bà mụ nặn nhầm cậu rồi”


“Cậu nói lại xem nào” cô gái nhấn mạnh từng từ. 


Cậu con trai cảm thấy lạnh toát sống lưng, phía sau bừng bừng sát khí, mây đen vần vũ. Báo hiệu khẩn nguy hiểm đến gần!


“Cô nương Bà la sát ơi (đến từ “Bà la sát” cậu lí nhí ^^. Chả thế, nghe được thì có tan tành rồi). Tha cho tớ”


“Tít…tít…tít…” tiếng đồng hồ báo vang lên. Đưa tay lên nhìn, cô gái giật mình “Ôi chết, muộn học rồi”


“Tớ mà bị trừ điểm hạnh kiểm thì cậu xong với tớ” cô hét lên, thúc dục cậu con trai.


Thở phào, thà chết lúc đó còn hơn bây giờ mà bị nhéo thêm nữa chắc cậu muốn chết luôn mất “Cảm ơn trời cứu con”. Giọng cậu thì thào đủ để chỉ cậu nghe.


Chiếc xe chuyển bánh tăng tốc trên con đường ngoằn nghèo, xa tít tắp. Giữa cái nắng trưa hè oi bức, hơi nóng từ mặt đường bốc lên phả vào mặt người như thiêu như đốt, chẳng ai giám ra khỏi nhà lúc này nếu không phải đến trường học. Lưng áo ướt đẫm. Mồ hôi tuôn xối xả như ai cầm gáo nước đổ ào lên cơ thể cậu. (Như thế ai bảo không mệt chứ?)


****


Không phải lần đầu, cũng không phải là duy nhất một lần như thế trên con đường ấy có kí ức cậu đèo tớ, phải không? 


Cậu và tớ bên nhau không có mình ngày nắng, mà còn cả những ngày mưa, những ngày lặng lẽ đứng đợi nhau đến trường rồi về nhà.


Cậu bị tớ nhéo bao nhiêu lần rồi nhỉ? Tớ chẳng nhớ, hình như là nhiều. Ai bảo sinh tớ ra, tớ đã là một cô nhóc ương ngạnh như thế rồi. Ai có thể chịu được tớ? Anh tớ đã bảo thế đấy. Nhưng vẫn có cậu chịu được tớ đấy thôi, phải không bạn của tớ?


“Chịu đựng cái tính ương bướng, khó ưa, đáng sợ của tớ 7 năm qua, cậu có mệt không?” Có khi nào tớ hỏi cậu vậy chưa? Chưa bao giờ đâu. Chưa có dù chỉ một lần trong suốt 7 năm qua. Đơn giản vì tớ và cậu, chúng ta là bạn thân!


“Bạn thân” thì không suy xét quá kĩ, không để bụng, không khách sáo…. Vậy nên đối với tớ, câu hỏi đó nó lạ lẫm và xa xỉ với tình bạn giữa hai chúng ta.


….Ngu ngốc!


  Tạm biệt cậu...tình đầu của tớ


Bảy năm, rồi sẽ có tám năm, chín năm và bây giờ gần 10 năm rồi đấy nhỉ? từ ngày tớ và cậu biết tên nhau. 10 năm, con số tròn trịa đó khiến người ta lớn hơn cái thuở 7 năm nhiều, nhiều lắm. Tớ không còn là cô gái ngu ngốc, vô tâm đó nữa. Tớ muốn hỏi lại cậu câu đó “bảy năm ấy, bên tớ cậu có mệt không?” 


Nhưng việc tớ nhận ra và mong muốn không có nghĩa là tớ có thể đứng trước cậu, nhắn tin cho cậu hỏi điều đó.