Duck hunt
Tôi và nó

Tôi và nó

Tác giả: Sưu Tầm

Tôi và nó

Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì, tôi bao giờ cũng là đứa thua cuộc? Thằng thần sầu quỷ khóc đó, tôi còn lạ gì nữa? Trông nó lừ đừ như vậy chứ thật ra nó khôn cha đời. Cả phòng này, nó chính là đứa vượt trội, là đứa xếp sòng.


***


1.


Nó sống chung trại trẻ khuyết tật với tôi. Ký ức tôi chỉ hình dung ra nó là một thằng con trai có thân hình khẳng khiu, ốm nhom. Mặt mày to ró, da dẻ đen đúa, nước mồm nước dãi lúc nào cũng chảy lòng thòng, chân cẳng lại què quặt. Ở nó chỉ được mỗi đôi mắt là kha khá. Đôi mắt trông rất tội, đôi mắt đen thui đen thủi nhưng lại ươn ướt, trong vắt như nước lã. Đã vậy, nó còn có hàng mi dài đễnh, rậm rì, dày đặc như mớ rơm. Hai thứ đó hợp lại trên một đôi mắt, nó đã ăn đứt tôi.


Tôi và nó


Một hôm, nó vừa ngủ dậy. Tôi vẫn nằm yên nhìn nó. Đôi mắt nó cứ đăm đắm nhìn về một hướng. Tôi tò mò, đưa tay khều khều nó:


- Người lớn nói mày có đôi mắt đa tình, tao thấy đúng thiệt.


Nó trố mắt nhìn tôi:


- Mày khùng quá!


Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì, tôi bao giờ cũng là đứa thua cuộc? Thằng thần sầu quỷ khóc đó, tôi còn lạ gì nữa? Trông nó lừ đừ như vậy chứ thật ra nó khôn cha đời. Cả phòng này, nó chính là đứa vượt trội, là đứa xếp sòng.


Tôi nhớ mãi chiều hôm ấy. Trong căn phòng rộng thênh thang, tôi chạy đến kéo tay nó, miệng hét to biệt danh vừa đặt cho nó:


- Que Củi!


Bất thình lình, nó ngã dài xuống sàn nhà. Đám bạn tôi xúm nhau đỡ nó ngồi dậy. Ngẩng đầu nhìn tôi, giọng nó cáu gắt:


- Tao mét bảo mẫu bây giờ.


Tôi liền khiêu khích nó:


- Mốc xì! Ba tao làm giám đốc oai hơn bất cứ chức nào.


Nó nhìn tôi chằm chằm. Đám trẻ vây quanh nhìn nó rồi nhìn tôi với ánh mắt trông đợi. Tôi định chọc tức nó tiếp để diễn trò cho đám bạn xem. Nó đã huênh hoang:


- Thế thì tao mét ông giám đốc trung tâm này, nội tao là bạn thân với ông ấy. Mày sợ chưa?


Tôi ngồi lặng im, vì không còn cách nào để trả đũa nó. Mặc cho đám bạn vẫn tiếp tục bày trò trêu chọc nhau, tôi lặng lẽ rút lui. Nổi bật nhất đám vẫn là nó. Nó nhìn quanh quẩn căn phòng. Sau đó, mắt nó lia qua lia lại rồi chiếu thẳng vào thằng Bi, gắn biệt danh - Hoàng tử mù.


Tôi và nó


Thằng Bi lấy làm thích thú. Chàng ta cất giọng cười ha hả, vang dội ra đến bên ngoài. Nó khoái chí. Nó lại quay sang nhỏ Nhi, miệng lặp đi lặp lại một câu:


- Công chúa câm.


Nhỏ Nhi không hiểu nó nói gì nên đứng ngơ ngác. Đến lượt tôi, một đứa dữ dằn nhất đám, biệt danh cũng có trước tiên vậy mà nó vẫn không tha. Nó đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, nhưng cứ đứng lặng im mãi. Có lẽ, nó không tìm được câu chữ gì hay hơn hai từ lưng gù.


Sau bữa cơm chiều, tôi đem câu chuyện này kể lại cô bảo mẫu nghe. Cô nhìn tôi lúng túng. Nó cướp lời:


- Ba mẹ nó bỏ nó luôn phải không cô? Giám đốc ai lại có con bị nhiễm chất độc da cam.


Cô bảo mẫu cúi đầu, lặng im. Đám bạn tôi vỗ tay tán thành câu phát biểu đó của nó. Nó vênh vênh mặt nhìn tôi mỉm cười. Tôi hơn thua:


- Tao không bị cam quýt gì hết. Mày mới bị nhiễm chất độc da cam đó.


Nó bật cười đắc thắng. Đám bạn tôi cùng nhau reo hò để tung hê nó. Tôi bực tức nói không ra lời. Nó thừa cơ hội chen vào:


- Hỏi cô bảo mẫu xem? Ai bị nhiễm chất độc da cam thì biết.


Cô bảo mẫu ngồi ấp úng, tay vỗ nhẹ vào đầu nó. Tôi bật khóc nghẹn ngào. Cô bảo mẫu cũng rơm rớm nước mắt nhìn tôi.


Nó cười hớn hở. Nó không biết xúc động là gì sao chứ? Trong khi nước mắt tôi đổ ròng ròng xuống mặt, nó cứ tìm thời cơ hơn thua với tôi:


- Mẹ mày sinh em bé khác rồi.


Nó dứt lời. Tôi xông tới:


- Sao mày biết?


Cô bảo mẫu nước mắt chan hòa, vẫn cúi đầu lặng im. Nó vẫn bình thản:


- Ba tao thường kêu mẹ tao như vậy.


Bỗng nhiên, thằng hoàng tử mù cất tiếng oang oang:


- Mẹ của lưng gù sinh em bé rồi.


Lập tức, nó ríu rít chuyện nhà nó:


- Lúc còn bé xíu, tao ở nhà tao. Ngày nào tao không nghe ba hỏi mẹ sao mình không sinh đứa khác, gửi thằng Thắng vào trung tâm cho rồi, nhìn thấy nó tôi chán ngán quá!


Kể đến đây, nó quay sang nhìn tôi:


- Mày thấy chưa? Ba mẹ nào chẳng thương em bé khác ngoài mình?


Tôi và nó


2. 


Một hôm, đến giờ ngủ trưa, tôi thấy nó cầm trên tay một túi ni lông chứa đầy bánh kẹo. Loại kẹo sô-cô-la rất ngon như tôi từng được ăn lúc còn sống với ba mẹ. Chẳng muốn ngủ nghê gì cả, tôi cứ mãi lò tò theo nó:


- Ở đâu mày có vậy?


Nó nhìn tôi bối rối:


- Một bà đến cho tao, bà thật đẹp và rất tử tế.


Tôi ghen tức:


- Tao dám cá là mày ăn cắp.


Nó nổi giận:


- Không đúng! Bà ấy còn nói khi khác sẽ cho tao nhiều hơn.


Bỗng nhiên, nó im bặt nghĩ ngợi, rồi giọng đầy lo lắng:


- Tao quên mất. Mày không được giành phần bánh kẹo này mỗi khi bà ấy mang đến đây cho tao.


Tôi cười giả lả với nó:


- Mày cho tao. Tao sẽ không giành.


Đưa cây kẹo cho tôi, nét mặt nó vẫn đầy vẻ nghi ngờ:


- Mày thề đi! Tao cho!


Đưa cây kẹo lên miệng, tôi thề liên tiếp, nó nói sao tôi nghe vậy, miễn nó chia đều phần cho tôi là được rồi.


Rồi trưa hôm khác cũng sắp đến giờ đi ngủ, tôi phát hiện nó giấu trong gối một túi kẹo. Tôi tìm cách nằm cạnh nó, hai đứa cùng ăn hết cây này đến cây khác. Nó vui vẻ nói:


- Bà ấy hứa ngày mai sẽ cho tao nhiều hơn.


Tôi lại tức tối:


- Lạy trời cho bà ấy đừng đến.


Nó nhìn tôi mỉm cười:


- Mày lạy trời chẳng linh thiêng đâu, vì bà ấy rất thương tao.


Tôi cười chế nhạo:


- Mày làm như bà ấy là mẹ mày không bằng. Mẹ tao rất đẹp và tốt hơn nữa kìa. Nhưng chưa bao giờ cho tao nhiều quà bánh như bà ấy cho mày.


Tôi và nó


Nó nhìn tôi:


- Tại mẹ mày là người xấu.


Nghe nó nói lời này, tôi ngập ngừng. Nước mắt giàn giụa. Vứt cây kẹo sô-cô-la sang nó, tôi nằm bất động.


Trưa hôm sau, nó mỏi mòn trông đợi.