Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đời cười

Đời cười

Tác giả: Sưu Tầm

Đời cười

Trong tôi lại hiện về kí ức của một sân khấu chật kín người, đứa trẻ ngồi hàng ghế đầu mắt long lanh, tự hào nhìn lên ông bố bụng phệ mặc bộ quần áo lòe loẹt dang tay chào khán giả.Tôi cười. Cả khán phòng cùng cười. Và nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má.


***


Đời cười


Trong khi tôi ngồi chống cằm trên nóc một tòa nhà cao tầng với hộp cơm dở dang bên cạnh và tay phì phèo điếu thuốc thì điện thoại đổ chuông.


Bố tôi gọi, đầu dây bên kia nhì nhèo tiếng ông:


-      Chiều, mày có rỗi, thì về nhà. Tao có chuyện muốn nhờ.


Tôi "ậm ờ" rồi gác máy. Mặt tiu ngỉu nhìn xuống những dòng xe bé tí xíu trôi bồng bềnh qua...


Vừa tan sở làm, tôi ọc ạch đi chiếc wave cà tàng qua nhà bố. Ông đã đứng đợi tôi trước hiên nhà, mặc bộ caravat, dõng dạc nói:


-      Mày đưa bố ra kia. Chọn áo quan!


Ông leo lên xe tôi. Tôi ngơ ngác nhìn ông, rồi cũng nổ máy phóng xe đi.


Tới một shop quần áo lớn, tôi và ông dừng lại ở đó. Chẳng đợi tôi dắt xe vào bãi, ông mặc tôi, nhởn nhơ vào trước.


Tôi vào rồi thì thấy ông đang thử chiếc áo sơ mi cộc tai hoa hòe đủ kiểu, cùng chiếc quần ngố và đôi dép tông trắng, nhún nhảy trước gương. Con bé nhân viên bên cạnh sở hữu khuôn mặt trẻ măng mặc chiếc áo hai dây trắng lồ lộ cặp nhũ hoa, với chiếc quần zip ngắn cũn cỡn cứ nhìn ông rồi cười hoài. Ông ngó tôi qua gương, hỏi:


-      Mày thấy sao?


Tôi lắc đầu:


-      Tùy bố!


Con bé nhân viên ngó nghiêng bố tôi một hồi rồi đon đả cười:


-      Bác mặc bộ này đẹp, lại trẻ ra nhiều đấy ạ. Bác định mặc cho dịp nào ạ?


Ông đưa mắt nhìn nó, rồi trả lời tỉnh queo:


-      Tôi chọn áo quan.


Con bé nhân viên che miệng há hốc mồm, rồi vội chữa thẹn bằng cách lảng đi. Lúc vào tay nó cầm vài bộ quần áo, cười gượng:


-      Bác thử mặc mấy bộ này xem ạ, biết đâu...


Bố tôi tủm tỉm cười, nói:


-      Cô thật khéo chọn.


Rồi ông thong dong vào thay hết bộ này đến bộ khác.


Tôi nghệt ra nhìn ông, rồi cúi nhìn đồng hồ.


Bố tôi bước ra khỏi phòng thay đồ. Lần này ông mặc bộ vest xanh lơ lòe loẹt bó sát cái thân hình béo núc, cùng chiếc áo sơ mi vàng ệch.


Ông ưỡn ngực quay qua quay lại:


-      Được chứ, con trai?


Mắt tôi cụp xuống, miệng tôi trề ra:


-      Được.


Ông vào thay đồ, rồi trở ra, quay sang nói nhỏ với con bé nhân viên:


-      Cô gói cho tôi.


Trời nhá nhem, con phố văng tanh, chúng tôi là là đi trên đường. Ông hỏi tôi:


-      Quan tài tao đặt người đóng rồi. Còn mấy việc vặt nữa... nhờ mày nốt.


Tôi hậm hực:


-      Đùng một cái, đang khỏe như voi, cứ thích lo chuyện đâu đâu...


-      Đâu đâu cái gì, vớ vẩn!


Tôi thả ông dưới hiên nhà, tay xách nách mang, ông lủi thủi đi vào, không quên ngoái lại hỏi tôi:


-      Thế có vào ăn cơm không?


Tôi "psy" một tiếng rồi lắc đầu:


-      Con bận viêc rồi.


-      Rõ cái thằng...


Đợi cho ông vào hẳn nhà tôi mới yên tâm trở về.


***


Đời cười


Một buổi tối trong nhà hàng sang trọng, những dãy bàn thắp nên ánh nến vàng lung linh và huyền ảo. Xung quanh là những cặp tình nhân tỉ tê tâm sự. Tôi ngồi đối diện em.


Người tôi yêu hôm nay mặc chiếc váy trắng xẻ ngang đôi vai gầy trắng muốt. Đôi môi em bẻ cong và chiếc má phúng phính để lộ cặp lúm đồng tiền quyến rũ mỗi khi tôi pha trò:


-      Anh mắng hắn một trân té tát, bảo: Sao có con ruồi trong tô mì của tao? Hắn nghệt ra, rồi lảng đi, không quên lầm bầm: Người đâu đẹp trai mà... Anh tức quá....


Đúng lúc ấy thì tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi đặt mặc định bài "Như một lời chia tay", điệp khúc í éo: Những hẹn thề từ nay khép lại...


Tôi luống cuống mở máy, bố tôi gọi. Tôi cáo lỗi với em rồi lủi vô phòng vệ sinh nghe điện thoại:


-      Bố... con đang có chuyện...


-      Chuyện gì... mày thì ngoài đi tòm tem các gái thì còn chuyện gì nữa?


-      Hai mấy tuổi đầu rồi, không đi tòm tem các gái, đến tết công gô bố mới có cháu bế à?


Đầu dây bên kia, ông psy một tiếng, rồi lại nói:


-      Sớm mai chủ nhật, qua xem quan tài cùng tao!


Giọng tôi tiu ngỉu:


-      Mai con...


-      Không mai miếc gì hết! Tao chết ra đấy mới cuống cuồng đi lo... vớ va vớ vẩn!


Tôi đuối lí, vội cụp máy trở ra. Mắt tôi chớp chớp nghĩ ngợi, rồi ngồi xuống bàn ăn như kẻ mất hồn.


-      Có chuyện gì thế anh?


-      Ờ, không... - Tôi đáp cụt lủn.


Cả buổi hôm ấy mặt tôi cứ cụp xuống, im như phỗng, đến khi món điểm tâm dọn ra, tôi mới ấp úng:


-      Anh xin lỗi... mai nhà anh có chuyện... Anh...


Người tôi yêu nở một nụ cười gượng:


-      Không có gì đâu...