Ring ring
Ghen...

Ghen...

Tác giả: Sưu Tầm

Ghen...

Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng lọt vào Top 10, nếu không muốn nói có thể cô ấy sẽ chiếm ngôi vô địch.


***


"Thí dụ em, anh và cô Sương – thí dụ ngẫu nhiên thôi nghe, không có ý gì đâu! – cùng ngồi trên một chiếc đò nhỏ ra ngoài sông lớn và cả ba cùng không biết bơi. Tình cờ chiếc đò gặp sự cố, người lái đò nói đò chỉ còn có thể chở được một người. Muốn vào được bờ thì phải có hai người hy sinh nhảy xuống nước. Anh xử lý tình huống đó như thế nào?"


Người ra câu đố tình huống ác nghiệt đó lẽ dĩ nhiên là vợ tôi. Và cũng lẽ dĩ nhiên cô Sương – thư ký của tôi – bị đưa vào hoàn cảnh này hoàn toàn không phải là "thí dụ ngẫu nhiên thôi nghe" gì cả.


Ghen...


 


Tôi nhăn mặt, gạt phắt:


- Làm gì có chuyện đó xảy ra mà em thí dụ! Bậy bạ!


Vợ tôi vẫn cương quyết:


- Thì em chỉ thí dụ cho vui thôi. Trắc nghiệm mà. Anh cứ trả lời thử coi?


Suy nghĩ chỉ vài giây, tôi hùng hồn trả lời, tin mình sẽ được điểm cộng vì đã hy sinh nhường quyền sống cho vợ:


- Lẽ dĩ nhiên là anh với cô Sương sẽ nhảy xuống nước. Em phải sống!


Vợ tôi cúi mặt xuống, nghẹn ngào:


- Em... biết mà!


- Đúng rồi. Anh và cô Sương hy sinh cho em được sống, để em còn nuôi hai con...


Vợ tôi đột ngột quát to: - Tôi cực khổ một mình ở lại nuôi hai con, cho ông và con đó xuống hú hí dưới âm phủ hả?


Biết ngay mà! Có thể bạn không tin nhưng đó là một câu chuyện có thật 100% của hai vợ chồng tôi. Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng lọt vào Top 10, nếu không muốn nói có thể cô ấy sẽ chiếm ngôi vô địch.


***


 


Người ta thường nói các nhà văn là những người có óc tưởng tượng phong phú nhất. Tôi nghĩ trình độ tưởng tượng của họ chắc chắn không siêu bằng các bà vợ ghen.


Mười một giờ khuya, đang nằm bên nhau, điện thoại di động của tôi báo có tin nhắn. Vợ tôi chụp ngay lấy, mở đọc: "Nuoc My bi tan cong!". Đó là ngày 11/9/2001, nước Mỹ bị khủng bố bằng mấy vụ đâm máy bay liều chết. Đến hôm sau thì cả thế giới mới tin có chuyện như vậy, chứ vào lúc mười một giờ khuya, trên giường tôi lúc ấy, thì tin nhắn đó đúng là... quá khó hiểu! Ai mà dám tấn công nước Mỹ?


Vợ tôi đọc đi đọc lại cái tin rồi đưa điện thoại cho tôi, trừng mắt hỏi:


- Con nào nhắn tin cho anh? Số điện thoại này là của ai?


Tôi đọc lại cái tin và không thể nhớ đó là số điện thoại của ai. Có thể là của một cộng tác viên nào đó. Chưa hiểu nội dung cụ thể của cái tin ấy là gì, tôi thật tình:


- Anh không nhớ số điện thoại này của ai. Để anh điện hỏi lại họ muốn nhắn gì...


Vợ tôi giật phắt cái điện thoại lại:


- Đừng hòng! Mấy người chơi mật mã để qua mắt tôi phải không? "Mỹ" là tên đứa con của mấy người, và "bị tấn công" là chắc bị bệnh gì nặng lắm phải nhập viện. Đúng không?


Câu chuyện cho thấy có những phát minh đầy tiện ích cho con người khi rơi vào tay "bọn xấu" lại có khả năng sát thương rất cao. Điện thoại di động chính là một thí dụ. Đã có không biết bao nhiêu câu chuyện dở khóc dở cười gây ra từ cái cục alô đó, và đây là câu chuyện thứ hai:


Một lần, tôi đang chạy lo giúp con của nhỏ em được vào học một trường chuyên trái tuyến. Một buổi trưa, cậu hiệu phó vốn là bạn nhậu nhắn tin cho tôi. Tôi đang trong toilet, chiếc điện thoại để đầu giường lập tức rơi ngay vào tay cô vợ ghen. Một tiếng hét thất thanh vang lên! "Em đang ở trường chờ anh" vì không bỏ dấu nên lập tức bị hiểu là "Em đang ở truồng chờ anh"!


Ghen...


 


Nếu hai câu chuyện trên chưa cho bạn thấy óc tưởng tượng siêu đẳng của vợ tôi, thì đây, câu chuyện thứ ba:


Hè nào vợ tôi cũng yêu cầu được đưa đi chơi đây đó để đổi gió, hâm nóng tình yêu. Năm đó, chương trình là đi một dọc ba nơi: Nha Trang, Tuy Hòa, Quy Nhơn. Đến Tuy Hòa, anh bạn làm ở Báo Phú Yên từ lâu đã nghe đồn về tính ghen hạng nặng của vợ tôi, chơi ác, vừa gặp mặt hai đứa đã ồn ào hỏi: "Bình nước mắm năm lít loại đặc biệt tôi gửi tặng anh chị hồi Tết ăn được không?". Câu này còn hiểm hơn câu: "Ủa, chị mới đổi kiểu tóc hả?" đã bị quá nhiều người xài thành nhàm. Vì trong thực tế, hồi Tết thằng này không có tặng tôi gì cả!


Vợ tôi tái mặt ngay tại chỗ, trong khi tôi phân bua:


- Ủa, hồi Tết ông có tặng tôi cái gì đâu?


- Nói giỡn gì kỳ vậy cha! Thằng bạn xấu vờ ngớ người ra: - Thôi chết rồi! Em nhớ lộn! Xin lỗi anh chị!


Nó vừa quay lưng, vợ tôi lập tức nổi cơn ghen đùng đùng:


- Bình nước mắm đó anh cho con nào rồi? Nói ngay! Con Tâm phải không?


Tôi hết hồn. Tâm là một cô bạn trong nhóm chơi cầu lông mỗi sáng với bọn tôi. Đã ly dị chồng, sống một mình, nhưng Tâm luôn vui vẻ với mọi người trong nhóm, đối với tôi thậm chí còn vui hơn với mọi người khác, bởi cô nàng thuộc loại thích đùa dai, biết vợ tôi hay ghen bậy nên thỉnh thoảng cứ vờ õng ẹo... Sao vợ tôi lại nghĩ ngay đến cô nàng nhỉ? Thì ra ngay sau khi tiếp nhận thông tin, bộ óc làm việc nhanh như điện của vợ tôi lập tức đưa ra hàng loạt khả năng và loại trừ dần. Tâm bị đưa lên sàn vì trong "danh sách khả nghi" quanh tôi, cô nàng là một con mụ sồn sồn, bởi "không ai tặng nước mắm cho mấy em nhí cả". Tâm thích nấu ăn, thỉnh thoảng lại mời bạn bè về nhà ăn uống cho vui, thường tự hào khoe chỉ ăn được nước mắm loại thượng hạng...


Không hiểu đầu óc vợ tôi được cấu tạo thế nào mà có trí nhớ khác người, mọi dữ kiện thu nhận hàng ngày luôn được ghi nhận vào bộ nhớ hết sức lớp lang, để khi cần lại lập tức móc ra phục vụ cho bệnh ghen của mình hết sức hiệu quả!


Cho đến nay, mấy năm sau vụ đó, dù thằng bạn tôi đã mấy lần xin lỗi và thú nhận là "chỉ giỡn chơi để thử bệnh ghen của chị", vụ việc vẫn không hề được vợ tôi xếp lại. Từ đó cứ gặp Tâm là tôi cảnh giác, không hề dám léng phéng chọc ghẹo lấy một tiếng...


***


Một bà vợ ghen như vậy lại gặp phải một ông chồng ham vui như tôi thì các bạn đủ biết cuộc sống của gia đình tôi luôn căng thẳng như thế nào! "Cái khó ló cái khôn", lẽ dĩ nhiên khả năng ứng biến, đối phó của tôi cũng phải liên tục phát triển. Mọi chiêu thức đều được sử dụng, trong đó chính cái điện thoại di động đôi khi cũng giúp ích được rất nhiều.


Đang nhậu ngon trớn, lố quá giờ về trong khi bầu trời rất u ám? Chỉ việc chạy vào toilet vặn nước cho tuôn xối xả lên chiếc thau nhựa rồi gọi điện thoại giả như đang gặp trời mưa to ở đâu đó. Nhờ chính đám bạn thân, kể cả thủ trưởng, gọi điện, nhắn tin... bảo kê cho những cuộc vui đáng ngờ – nói chung mọi cuộc vui không có mặt vợ đều được xếp vào loại đáng ngờ hết! Máy luôn hết pin khi cần thiết (chiêu này nay đã bị phá sản khi hàng đêm vợ luôn sạc pin điện thoại cho tôi đủ dùng cho đến hết hôm sau), hoặc giả như để quên máy trong bàn làm việc cơ quan, hoặc họp phải cài chế độ rung sau đó quên luôn nên không nghe. Tất cả những tên phụ nữ đáng ngờ lưu trên danh bạ đều được đổi thành tên đàn ông, thí dụ Loan thành NLong, Duyên thành NDương... Bằng rất nhiều thủ thuật mà tôi cũng "sống được qua ngày", tuy có khó khăn nhưng vẫn có mặt được trong nhiều cuộc vui "những bông hoa nhỏ" của bè bạn.


Thật tình thì tôi chẳng hề vi phạm chế độ một chồng một vợ, luôn là một người chồng người cha có trách nhiệm, có vui chơi em út gì thì cũng chỉ nhằm thay đổi không khí, thư giãn giải tỏa xì-trét, ăn bánh trả tiền chứ không hề để quan hệ dây dưa gây hậu quả nghiêm trọng... Vậy mà không hiểu sao vợ tôi cứ luôn đòi tôi phải có mặt ở bên nàng mỗi tối?


Ghen...


 


Một trong những người giúp đỡ tôi rất nhiều chính là sếp Lộc. Tôi thường nhậu tăng một ở nhà anh, sau đó kéo nhau chuồn đi nơi khác. Thỉnh thoảng vợ tôi cũng gọi cho anh Lộc để kiểm tra, không có mặt tôi thì anh luôn nói tôi vừa mới về tức thì, chắc sắp tới nhà, sau đó gọi ngay cho tôi để báo động. Được mấy lần như vậy, mọi chuyện có vẻ rất êm ái, cũng chẳng thấy vợ tôi có vẻ nghi ngờ gì.


Một hôm, hai vợ chồng đang nằm bên nhau coi tivi hết sức đầm ấm, vợ tôi bỗng móc điện thoại gọi cho anh Lộc hỏi chồng em còn đó không. Nàng mở loa khiến tôi nghe rõ mồn một giọng anh Lộc hồn nhiên trả lời nói tụi nó mới nhậu xong, vừa kéo nhau đi thăm thằng bạn nào đó đang nằm nhà thương... Đúng là tổ trác!


Đó là lần đầu tiên vợ tôi nhìn tôi bằng một ánh mắt rất khác lạ: -


Anh vẫn luôn lừa dối em bất cứ lúc nào có thể, phải không?


Không phải hung dữ ăn hiếp chồng, ánh mắt đó gần như chứa đầy một sự căm hận làm tôi phải nổi da gà. Tôi chỉ biết lắp bắp:


- Đâu có...