Polly po-cket
Khi cô ấy khóc

Khi cô ấy khóc

Tác giả: Sưu Tầm

Khi cô ấy khóc

"Nhìn con xem, con luôn tươi cười, mẹ đừng lo nhé..."


***


Khi cô ấy khóc.


Người phụ nữ mạnh mẽ ấy đã bao lần lén lau nước mắt trong những ngày cuộc đời nổi gió? Tôi không nhớ. Tôi chẳng thể đếm được nước mắt mẹ đã rơi bao lần kể từ ngày bố quay lưng lại với mẹ con tôi.


Có những đêm tôi vờ ngủ say để biết được mẹ ôm tôi chặt thế nào, để biết mẹ đã cắn rách môi để nén bao tiếng khóc nhọc nhằn dằn vặt trôi ra từ tim, để biết mẹ của tôi cũng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối tới nao lòng...


Khi cô ấy khóc


Bố buông tay mẹ con tôi từ ngày tôi chưa bước chân vào trường tiểu học. Nhận thức của tôi lúc ấy chỉ dừng lại ở việc bố mẹ sẽ không còn sống chung với nhau nữa. Rồi "người lớn" cũng nói với nhau về việc tôi sẽ sống với mẹ hay với bố. Một con bé bốn tuổi nó chỉ đơn thuần nghĩ rằng, mẹ quan trọng hơn rất nhiều. Nó úp mặt vào gối, quay vào góc tường khóc nấc lên vì "người lớn" nói mẹ chẳng giành được quyền nuôi con từ bố đâu.


Người ta hỏi tôi rằng tôi yêu bố hơn hay yêu mẹ hơn? Đứa trẻ bốn tuổi bị "người lớn" bắt chọn giữa bố và mẹ. Tôi có được chọn không? Nếu được, tôi chọn cả hai có được không?


Cả bố và mẹ đều yêu tôi, tôi biết, nhưng có lẽ từ lúc biết nhớ tôi đã chỉ có thể nhớ nổi mùi hương ấm áp của mẹ. Tôi không nói được tôi yêu ai nhiều hơn nhưng tôi nói được tôi cần ai hơn.


...


Mẹ của tôi.


Mẹ của tôi vẫn còn trẻ lắm dù con gái mẹ cũng sắp hai mốt tuổi rồi. Người mẹ trẻ mười bảy năm qua cứ một mình dùng đôi vai gầy tới xót xa ấy che chắn cuộc đời cho tôi. Mẹ dám vứt bỏ tất cả những gì quan trọng trong đời mình để giữ lại cho con gái mẹ niềm vui từ tận trong đáy mắt.


Mẹ có đánh mắng con gái mẹ bao giờ không? Có chứ. Mẹ đánh nhiều và mẹ cũng khóc nhiều, mẹ mắng xong mẹ lại xin lỗi. Có bao giờ mẹ nỡ làm con gái mẹ buồn lâu?


Ai cũng nói mẹ giỏi, mẹ mạnh mẽ nhưng tôi biết mẹ của tôi cũng đơn thuần chỉ là một người phụ nữa chứ không phải một anh hùng.


Mẹ cũng biết buồn, cũng biết đau những lần cuộc đời xô mẹ ngã. Mẹ cắn răng chịu đau đứng dậy vì con gái mẹ cần mẹ mạnh mẽ.


Mẹ không nói nhưng tôi biết, ngày bố quay đi, chính những người thân thiết nhất đã từ chối mẹ. Mẹ ôm con lầm lũi trong một góc tối, cố gắng quay lưng lại với bên ngoài, với những tiếng trách móc, dè bỉu của xã hội và của chính họ hàng. Mẹ vẫn còn quá trẻ, mẹ lấy đâu ra sức mạnh mà ôm chặt lấy tôi để đứng vững như thế? Mẹ từng tự sát!


Tôi không biết câu chuyện ấy diễn ra từ lúc nào. Tôi chỉ nhớ trang nhật ký đã ố vàng của mẹ mà tôi đã đọc từ rất lâu. Mẹ nói điều ngu ngốc cuộc đời mẹ là đã từng ước lúc ấy đủ can đảm để cắm lưỡi dao xuống sâu hơn, đủ can đảm để mặc con gái mẹ một mình trơ trọi, hoặc, mẹ đủ can đảm để đưa tôi theo cùng. Nhưng mẹ lại không đủ can đảm đến thế, mẹ chỉ đủ mạnh mẽ để sống tiếp, để tiếp tục ôm tôi vượt qua mọi rào cản trong cuộc đời.


Tôi tạ ơn vì mẹ đã không bỏ rơi con gái mẹ và cũng không bỏ rơi chính mình vào giây phút mẹ yếu lòng nhất.


Tôi cũng tạ ơn những người đã chỉ đứng nhìn mẹ ngã, khẽ thả bàn tay yếu ớt của mẹ ra để mẹ ngã sâu hơn. Nhờ có họ, tôi mới có mẹ của ngày hôm nay.


...


Khi mẹ khóc.


Mẹ của tôi cũng chỉ là một người phụ nữ trẻ, những thứ mẹ phải lo cho cuộc sống nhân lên làm hai khi mẹ còn có một đứa con gái bên cạnh. Tôi biết mẹ tủi thân khi phải tự làm những công việc vốn dĩ của những người đàn ông. Tôi biết mẹ sợ hãi những buổi tối có động bên ngoài nhà, mẹ ôm chặt lấy tôi lo lắng tới mức không dám thở. Tôi biết mẹ buồn cái cuộc đời này lắm...


Khi mẹ khóc, mẹ cắn chặt đôi môi nén lại nức nở như muốn vỡ tung lồng ngực.


Khi mẹ khóc, mẹ ôm chặt đứa con gái ngủ say như muốn tìm thêm hơi ấm.


Khi mẹ khóc, nước mắt mẹ lăn tràn ướt gối trong lặng câm.


Khi mẹ khóc, con đau lắm.


Nhớ con, mẹ ngửa mặt lên nhìn trời để nước mắt không rơi xuống gò má cao gầy ấy. Nhớ con, mẹ gọi điện cả ngày chỉ để nói: "Mẹ nhớ Nu lắm..."


Cuộc đời này đã bao lần buông tay mẹ như thế? Đã bao lần làm mẹ đau đến thế?


Và con cũng đã bao lần làm mẹ muốn khóc? Đã bao lần làm mẹ mệt mỏi đến thế?


...


Tôi nói mẹ hãy đi thêm bước nữa, khi tôi xa mẹ sẽ có người ở bên để mẹ chăm sóc và để bảo vệ mẹ. Người tìm đến bên mẹ không ít nhưng mẹ không tiến tới. Mẹ muốn tìm một người có thể thực sự chấp nhận mẹ và con. Mẹ cứ chờ mãi như thế cho tới tận bây giờ. Mười bảy năm, mẹ chờ một người đàn ông bao dung nào đó đã mười bảy năm.


Mẹ của tôi, chỉ chờ yêu thương.


...


Con gái.


Đứa con gái lớn lên trong vòng tay của một người mẹ đa cảm nó cũng sẽ đa cảm. Nó biết thương nhiều và cần được thương rất nhiều.


Nhiều lúc tự bản thân nó cũng thấy phiền phức với chính mình, sao mà cứ mơ mộng và mềm yếu thế? Nó thích trò ôm những tâm tư vào lòng một mình, thương ai chẳng nói, ôm vào lòng và giữ cho riêng mình vậy thôi.


...


Mẹ nói: Cuộc đời này chẳng nuông chiều con giống mẹ đâu.


Tôi nhận được nhiều thứ từ cuộc đời này hơn những gì mẹ dạy tôi. Cái xã hội bây giờ nó hờ hững với nhau lắm. Hờ hững những thương yêu, đánh trôi tuột cái gọi là tình người, xã hội bây giờ ấy mà, nó coi trọng nhau bằng sự soi mói, xỉa xói, chọc ngoáy vào nỗi đau của nhau. Có lẽ phải hiếm hoi lắm, giữa cuộc đời ồn ào này tôi mới chạm tới được vài bàn tay thật sự muốn đưa ra vì tôi – một cách chân thành nhất.


Có những mối quan hệ chẳng cần trao nhau nhiều thiết tha tới vậy nhưng tôi luôn tự nhủ, có lẽ khi tôi thiết tha người ta hơn một chút, người ta cũng sẽ tha thiết lại với tôi đúng không?


Tôi thường vô tình đánh rơi nhiều thứ quan trọng trong cuộc đời mình để mơ tưởng về những điều đẹp đẽ hơn


Mẹ dạy: Là con gái, đừng để trái tim lạc lối vì niềm thương nửa vời.


Một cô gái có thể khóc nếu tâm tư bị đánh động quá nhiều. Là con gái, cái sự suy nghĩ vẩn vơ chất chứa nhiều hơn một cậu trai cùng tuổi. Có vẻ đa số các cô gái bây giờ sống trong cái gọi là nỗi buồn và nỗi cô đơn tự tạo. Có những nỗi buồn không tên có thể đánh úp họ bất cứ lúc nào. Có những nỗi cô đơn đôi khi chỉ vì trót thương một người quá nhiều mà thôi.


Nó thương cậu ấy. Thương mà chẳng nói, cái thương ngọt nhạt đầu môi mấp máy nhưng in hằn sâu hoắm trong tim. Cậu ấy chẳng biết, cậu ấy chẳng để tâm, mặc cho cái đầu ngây ngốc khổ sở đến mệt mỏi giấu giếm hình bóng cậu vào sâu tít cuối đường tim yêu.


...


Chắc vì cô ấy chỉ mải yêu thương.


Đôi khi tôi nghĩ mình thiệt thòi trong một mối quan hệ, chắc vì tôi chỉ mải yêu thương, lo cho mà không lo nhận.


Đôi khi tôi nghĩ mình giống mẹ nhiều quá, cứ vội nhận phần thiệt về mình đã, để người mình thương nhận phần hơn.


Mẹ gặp chú từ bao giờ tôi chẳng nhớ, đến với chú như nào tôi cũng chẳng hay. Nhưng tôi biết chú đã bước vào cuộc đời mẹ và tôi nhanh lắm, chẳng mấy chốc chú giống như một thành viên trong gia đình vốn chỉ có hai mẹ con và vài chú chó nhỏ của tôi.