Old school Easter eggs.
Ngày chủ nhật của ba

Ngày chủ nhật của ba

Tác giả: Sưu Tầm

Ngày chủ nhật của ba

- Ba, ba... mày muốn giống như ba mày hả???


Mẹ My lườm My một cái rồi kéo tay My, lôi đi đến chỗ chiếc xe.


***


Tiếng trống trường vang lên từ hồi nào rồi. Trời nắng, chiếu xuống đường, chỉ để lại một khoảng bóng râm từ trên cây đổ xuống. Cô bé My đi đi lại lại, đôi mắt nó cay cay khi nhìn thấy mấy đứa bạn được ba mẹ đến đón. Một tiếng thở dài, nó quay lại nhìn hướng xa xăm.


Nó reo lên sung sướng khi nhìn thấy ba nó đang cầm hai que kem chạy tung tăng lại chỗ nó.


Ngày chủ nhật của ba


- Ba! Lần sau ba đi từ từ, không được chạy nhanh vậy vấp ngã đó.


Ba nó gật đầu lia lịa. Rồi vội đưa cho nó que kem socola, con bé cầm lấy ngay.


Con bé hỏi:


- Sao đợt này trông ba gầy vậy? Ba lại ăn mì gói hả?


Ba My vội lắc đầu, cười tươi giơ hai tay khua khua


- Ba ...ba ăn cơm.


- Đúng rồi ba phải ăn cơm. Hôm trước con có dạy ba cắm cơm ba nhớ chứ?


Ba My vội gật đầu lia lịa.


Hai ba con dắt nhau tung tăng trên phố. Khi đi ngang qua một cửa hàng, My đứng ngắm nhìn cái váy màu trắng điệu đà. Ba My quay lại chỗ My, ông nhìn chăm chú vào chiếc váy.


- Oa đẹp quá. - Ba My reo lên.


- Đẹp đúng không ba?


- Con thích cái này không? Ba sẽ đi lấy nó.


Ba My định bước vào cửa hàng lấy thật. Cô bé vội nắm lấy tay ba.


- Ba à. Phải có tiền, không có tiền họ không cho lấy đâu. Con hết thích cái váy đó rồi.


Hai ba con lại nắm chặt tay tung tăng.


My dạy cho ba cách nhặt rau, cho vào nồi nấu. Cách rán trứng, ba My rán lần nào cũng bị cháy khiến cô bé phát hoảng, bực bội, càng thương ba hơn.


Cuối cùng bữa ăn cũng đã hoàn thành, trên bàn ăn mặc dù rau muống luộc vẫn chưa chín hẳn, trứng rán có phần cháy. Cơm vẫn còn hạt sống. Nhưng hai ba con vẫn ăn ngon lành cười cả buổi ăn.


Ngày chủ nhật cũng đã hết. Bé My quyến luyến ba. Nó thật sự không muốn chia tay với ba tẹo nào, ba nó nhảy điệu nhảy tạm biệt con bé. Nó đi nửa đường lại vội chạy lại ôm ba nó.


- Ba, phải nhớ con dặn đó. Nếu bị bỏng phải lấy kem đánh răng bôi vào.


Mẹ nó phát hoảng kiểu của hai ba con quá.


- Nhanh lên My!!!!


***


My đứng cổng trường đợi mẹ. Nó ngóng trông bên này bên khác.


Mẹ nó đến rồi, mẹ nó đang ngồi trên xe LX. My nhìn thấy mẹ từ xa, nhưng mặt nó vẫn tiu nghỉu. Lần này mẹ My không đến một mình, mà đi cùng một người đàn ông già hơn mẹ nó nhiều. Nhìn cử chỉ là biết mẹ My rất thích ông ấy. Thấy My xị mặt mẹ My vội vàng nắm tay My.


Người đàn ông nhìn My cười rất tươi:


- Để chú bế con lên xe nhé.


My không chịu, nó không thích điều đó tẹo nào.


- Con không thích ông ta, mẹ đuổi ông ấy đi đi!


Người đàn ông đứng sững lại, rồi cố gắng nở nụ cười gượng ép.


- My sao con lại hỗn vậy? Mau xin lỗi chú Linh ngay.


Bị mẹ quát, My đứng lì lợm. My nhất định không xin lỗi. Thấy tình hình căng thẳng người đàn ông vội vàng xua đi.


- Không sao cả, chú đưa con đi ăn pizza nhé.


My không thèm nhìn mặt ông ta, nó quay sang mẹ nó:


- Mẹ con muốn ăn kem socola.


- Con không được ăn kem, dễ viêm họng.


- Nhưng ba vẫn cho con ăn đó thôi.


- Ba, ba... mày muốn giống như ba mày hả???


Mẹ My lườm My một cái rồi kéo tay My, lôi đi đến chỗ chiếc xe.


Về đến nhà cô bé vội chạy đến tờ lịch miệng lẩm bẩm: Thứ 2, thứ 3, thứ 4, ...thứ 6. Bỗng My reo lên rất sung sướng: "Ngày kia là chủ nhật, được tới nhà ba rồi." Cô bé tung tăng chạy vào phòng mẹ thì thấy mẹ và chú ấy đang ôm nhau. Đôi mắt con bé mở to tròn, nó lẳng lặng đóng vội cánh cửa lại.


My ôm con gấu lang thang. Đôi mắt con bé ươn ướt, con bé ngồi trên xích đu. Nó thủ thỉ với con búp bê đang cầm trên tay, nước mắt chảy dài.


- Tại sao mẹ lại không làm thế với ba?


- Tại sao mẹ không cho ba ở cùng?


Con bé ôm con búp bê vào lòng. Tiếng gọi My về ăn vang lên, con bé lủi thủi đứng dậy bước đi về nhà. Mẹ My, nhưng biết con gái đang giận mình. Cả ngày hôm đó con bé cứ lủi thủi trong phòng.


Ngày chủ nhật của ba


Ba My làm bốc vác xi măng cho một cửa hàng lớn. Vừa được nhận tiền ông vui mừng, ông vội chạy về nhà dốc hết số tiền ở trong ống ra. Điếm từng tờ một.


Đứng trước cửa hàng lớn, ông nhìn vào nhưng không còn thấy chiếc váy mà con gái ông thích nữa. Nỗi hụt hẫng thể hiện trên khuôn mặt ông.


Ông vào tận cửa hàng tìm kiếm, lật tung cả lên trong cửa hàng. Mọi người không hiểu gì, biết ông có vấn đề nên đã gọi bảo vệ đưa ông ra. Bọn chúng còn đánh ông bị thương.


Biết là không mua được món quà yêu thích cho con gái, ông buồn lắm. Cứ thế miệng liên tục xin lỗi con gái.


Bỗng mắt ông sáng lên khi nhìn thấy chiếc váy màu trắng, giống y như chiếc váy mà ông và con gái đã nhìn ở cửa hàng, chiếc váy được bày bán ngoài vỉa hè. Ông sung sướng, chạy đến. Bà bán hàng chưa kịp mời mua, ông đã giật vội chiếc váy xuống xoay xoay. Người bàn hàng cười bảo:


- Cái váy này, con gái ông mà mặc thì chỉ có nhất.


Ông cười gật đầu bảo


- Bé My mặc sẽ xinh lắm..