Old school Swatch Watches
Cánh bướm đỏ

Cánh bướm đỏ

Tác giả: Sưu Tầm

Cánh bướm đỏ

Đột nhiên, Nguyên tò mò muốn biết nó là loại bướm gì, sao nó có thể ở một nơi như vậy trong suốt gần 6 tháng. Cô mở máy tính và tìm hiểu một loạt thông tin, tập tính về loài bướm. Cô thoáng chút thất vọng vì không tìm thấy loài nào "có màu đen, chỉ bám lấy trần nhà" và "sống gần 6 tháng" cả. Mỗi khi nhìn thấy hình ảnh 1 con bướm phượng đen giống với nó, cô đều thất vọng ngay sau đó vì tập tính không giống. Bao nhiêu lần hụt như thế, Nguyên thôi tra xét con bướm đó là gì, cất máy tính rồi dịu dàng vỗ mình vào giấc ngủ.


Cánh bướm đỏ


Như mọi khi, giấc ngủ nhanh chóng đến. Lần này Nguyên quyết định bước đền gần một chút, đến độ thấy xác 1 con bướm màu đỏ bị vò nát đặt cạnh gối cô gái đang nhắm nghiền mắt. Lần này không còn là cảm giác mà Nguyên biết chắc rằng, cô gái ấy sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.


Nguyên mở mắt và nhìn đồng hồ, chỉ hơn 2h sáng. Cô thở dốc một chút, còn quả tim như đã quá quen với khung cảnh này nên chỉ đập nhẹ. Nguyên ngồi bật dậy, vớ lấy máy tính, tra cứu về loài bướm đỏ trong giấc mơ của cô. Rất nhanh chóng, trước mắt Nguyên là kết quả cuộc tìm kiếm. Huyết điệp, loài bướm "có đôi cánh màu đỏ và mang trên đó 1 lượng lớn bột an thần mà chỉ cần nó lượn lờ trong căn phòng này cũng đủ làm cho cả phòng ngủ say." Cón nếu trong một khoảng thời gian dài hít thở không khí có lượng phấn này, cái chết là điều tất yếu. Nhưng Nguyên không hiểu 1 loài đặc thù của khu rừng hoang sơ lại có thể làm hại ai nếu nó không tiếp xúc với bất kì ai. Nhanh chóng, thắc mắc của cô được giải đáp khi nhìn thấy thông tin thích "du cư" từ loài bướm này cùng một số tai nạn mà nó gây ra. Có người chìm vào giấc ngủ hàng giờ liền mà đau thương nhất chính là tai nạn về cái chết của cô sinh viên trường Nông Sản do tiếp xúc với lượng bụi phấn ấy trong thời gian dài. Nguyên rùng mình nhớ lại giấc mơ, cô gái vò nát cánh bướm ấy, trông quen lắm.


Sáng hôm sau, Diệp thấy Nguyên dậy rất sớm vì cô không biết là Nguyên không hề chợp mắt được chút nào. Nguyên nhớ lại lời Chi nói hôm trước mà hỏi Chi vu vơ. Nhanh chóng, Nguyên biết được vài thông tin cơ bản về vụ tử nạn của nữ sinh đó để tìm hiểu. Nguyên không biết sao mình lại muốn biết sự thật đến như vậy, có lẽ là vì giấc mơ của cô.


Thông tin về 1 cái chết sau cách nay gần 15 năm không phải là điều dễ có được. Nguyên thầm cảm ơn Internet đã phát triển và lưu lại hầu hết các thông tin. Lần theo những đường link cũ, cuối cùng, Nguyên cũng biết chính xác sự việc đó là gì.


Vào những năm kí túc xá trường cô vừa xây xong, ở phòng 505 xảy ra 1 vụ án kì lạ. Buối sáng một ngày tháng giêng, chị quản lí như thường lệ đi lên kiểm tra phòng thì thấy cả phòng lúc này còn 3 người, vì gần Tết nên hầu như sinh viên đề đã về quê, vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Vốn khó tính nên chị không chấp nhận chuyện như vậy, liền gõ cửa căn phòng. Chị đập to đến mức cả dãy hành lang còn bao nhiêu người đều ùa ra ngoài để xem chuyện gì mà ồn như thế. Linh tính nghề nghiệp mách bảo chị có điều không ổn, chị liền dùng chìa khóa dự phòng để mở cửa bước vào phòng,cố gắng lạy 3 cố gái tỉnh dậy. Nhưng cả 3 đều năm yên bất động. Xe cứu thương nhanh chóng được điều đến để mang họ tới bệnh viện. Nhưng đau lòng thay, chỉ có 2 cô gái tỉnh lại, còn 1 cô mãi chìm vào giấc ngủ say. Người ta nhanh chóng phát hiện ra nguyên nhân của sự việc kì lạ này và kết luận chính loài Huyết điệp thích di cư đã mang đến tai họa thảm khốc này. Người ta khóa cửa phòng 505 và trong suốt 10 năm, dãy phòng tầng 5 không hề có người ở. Sau này, khi sự việc đã qua lâu và nhu cầu về phòng đã đòi hỏi ban quản lí cho sử dụng lại tầng 5 bao gồm cả phòng 505 đó. Và cũng chính vì lí do đó, mà cứ dịp cận Tết, cả kí túc xá lại tiến hành phun thuốc diệt côn trùng để đảm bảo nơi ở an toàn cho sinh viên.


Nguyên chăm chú xem lại ảnh chụp sự việc năm đó và nhận ra vài chuyện, vì sao chỉ có cô mơ thấy giấc mơ ấy mà không phải là ai khác. Bức ảnh chụp cô gái, nạn nhân tên Đỗ Bảo Nguyên, đôi mắt đang nhắm nghiền, cũng chính là cô gái nằm trên giường của Nguyên trong giấc mơ. Căn phòng 505 ngày đó cách bày trí khác với bây giờ nhưng cũ đủ nhận ra điểm giống với căn phòng của bây giờ. Nguyên có cảm giác giấc mơ đó đang ùa về dù Nguyên đang hết sức tỉnh táo. Cũng căn phòng này, trên chiếc giường này, cũng tên là Nguyên, đó có lẽ là lí do mà Nguyên có thể mơ thấy giấc mơ đó. Cô gái ra đi vào những ngày cận tết, nên càng gần đến ngày nghỉ Tết, Nguyên lại càng mơ thấy giấc mơ ấy nhiều hơn, và rõ nét hơn. Nhưng theo giấc mơ ấy, có người đế lên gối của Bảo Nguyên 1 con Huyết điệp chứ không đơn giản là 1 tai nạn.


Cuộn chuột xuống cuối trang, Nguyên thấy hình ảnh căn phòng được ghi lại không sót 1 chi tiết nào. Cửa sổ nơi giường Nguyên và ban công bị khép chặt. Bên kia phòng, cửa sổ nơi hai cô gái nằm, được mở toang, Nguyên lưu ý chi tiết này trước khi kinh hoàng nhìn tên của hai người vô tình có mặt trong phòng năm đó: Nguyễn Thị Anh Thư và Phạm Minh Thu. Phạm Minh Thu, quản lí kí túc xá hiện tại của Nguyên, cô thầm mong là người cùng tên.


Biết được bí ẩn này không làm cho cô thấy dễ chịu hay ngừng mơ về giấc mơ ấy mà trái lại, Nguyên càng bị cuốn vào giấc mơ đó. Cô thấy cô gái vò nát cánh bướm bỏ lên gối của Bảo Nguyên nằm rồi mở cửa số giường mình. Dựa vào vị trí giường của cô gái, Nguyên đoán đó là Thu. Giấc mơ cứ tái diễn đi tái diễn lại nhiều lần khiến Nguyên cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Lúc này quá quen với câu chuyện nên Nguyên thường đùa với con bướm hoặc ngồi im mà chờ cho nó kết thúc. Cô phân biệt được đó là mơ chứ không lẫn như ngày trước. Nguyên có cảm giác mình giống như 1 kẻ đồng lõa tham gia vào vụ án mưu sát này. Mỗi khi nghe loáng thoáng đâu đó có người nói:"mơ, bướm" hay "chết...", cô đều giật mình. Cô biết mình đang nắm 1 bí mật mà không chắc nó có thật hay không hay chỉ là giấc mơ ảo giác. Nguyên trông mệt mỏi đến mức Diệp thương hại, cho là Nguyên bệnh.


Thế rồi Nguyên quyết định đi dò xét mọi thứ, làm sáng tỏ những gút mắc trong đầu mình.


Cánh bướm đỏ


Ngồi trà nước bâng quơ khiến Nguyên biết được Bảo Nguyên và Thu vốn là bạn thân. Từ ngày Bảo Nguyên mất, Thu đâm ra sợ bướm, có lẽ là ám ảnh. Và quan trọng hơn, Phạm Minh Thu năm đó chính là chị Thu quản lí tầng 5 của kí túc xá đại học Nông Sàn bây giờ.


Ngày càng dấn sâu vào sự việc năm đó, Nguyên càng trở nên rối trí. Chị Thu rõ ràng đã nói dối về thời điểm chị bắ đầu sợ con bướm. Giấc mơ ấy liệu có phải là sự thật? Nếu nó là giả thì sao lại cứ lẩn quẩn, chân thật đến thế, Nguyên nhìn thấy khuôn mặt của Bảo Nguyên từ trước khi tìm ra bài bào đó. Còn nếu nó là thật thì Thu làm thế có ý gì? Bao nhiêu nghi vấn cứ bám lấy Nguyên không dứt.


Việc 1 người đột nhiên tìm hiểu về 1 vụ án cách đây gần 15 năm không khỏi làm mọi người không chú ý. Nguyên bắt đầu bị điều tra và giải trình với ban quản lí nhưng cô chỉ một mực nói rằng mình không biết gì cả, chỉ là tò mò. Nhưng cô vẫn bị theo dõi sát sao khi đang thả những cánh bướm đỏ bằng giấy màu trong sân kí túc xá. Nguyên có cảm giác mọi chuyện cũng sắp kết thúc, cô thả con bướm bằng giấy màu đỏ xuống sân rồi bước vào phòng. Tối qua, trong giấc mơ, thay vì Nguyên vô hình và an toàn, chỉ cần chờ cho giấc mơ kết thúc thì lần này, Nguyên thấy sợ. Cô gái đang vò cánh bướm không chỉ trông thấy mà còn mỉm cười với Nguyên.


Tối 23 Tết, cả phòng về quê gần hết, chỉ còn Diệp và Nguyên ở lại. Nguyên không còn thấy sợ khi ở trong phòng 1 mình mà lại muốn gặp cô gái đã từng ngủ trên chiếc giường này, Bảo Nguuyên, để biết được sự thật. Nguyên có cảm giác, mọi chuyện đêm nay sẽ kết thúc nên từ chối đi cùng Diệp. Ngẩn ngơ ngắm con bướm một lúc, Nguyên bỏ xuống ra ban công ngắm 1 bầu trời không trăng, chỉ có sao.


Cửa phòng hé mở, Nguyên thoáng gọi:


- Về sớm thế.


Đáp lại lời Nguyên là tiếng của phòng khép lại. Bình thường Diệp mà vào phòng là sẽ liếng thoắng không ngừng. Không quay lại, Nguyên lại hỏi:


- Sao hôm nay mày hiền thế. - Lòng Nguyên chộn rộn.


Cô xoay người vào trong và giớ thì biết trong phòng lúc này không phải là Diệp mà là chị Thu, quản lí kí túc xá có chìa khóa riếng của các phòng.


- Chị chưa nghỉ ạ. - Nguyên mỉm cười.


- Embiết gì rồi? - Giọng chị Thu run run. - Sao em lại đi tìm hiểu về cái chết của Bảo Nguyên, em là gì của Nguyên.


- Em không quen ai tên Bảo Nguyên cả. - Nguyên trầm giọng, cơ hồ như cô đã biết câu trả lời cho câu hỏi bấy lâu nay của mình.


- Nói dối. - Giọng chi Thu hung hăn. - Đỗ Bình Nguyên, cái tên chỉ sai khác 1 chữ.