Duck hunt
Con bé mặc đầm đen

Con bé mặc đầm đen

Tác giả: Sưu Tầm

Con bé mặc đầm đen

(Giải Ba - Cuộc thi Viết truyện Kinh dị) Và rồi cứ thế, tiếng cười khanh khách của đứa con trai làm Thu thức trắng cả đêm dài....


***


Chồng đi học xa nhà, một mình Thu phải cáng đáng và quán xuyến tất thảy mọi chuyện trong gia đình. Từ chuyện con cái đến chuyện bố mẹ chồng, người phụ nữ bé nhỏ cứ thế lăn xả và ngụp lặn trong công việc.


Họ lấy nhau được 1 tuần thì Quyết biết tin học bổng thạc sĩ anh apply đã được chấp nhận. Cái "niềm vui" của chồng đã khiến Thu bật khóc nức nở và cho đến khi máy bay vút lên không trung cao tít thì ở Thu vẫn còn một điều mà nước mắt làm cô cứ nghẹn nghẹn nơi đáy họng: Thu đã có thai...1 tuần tuổi.


Cũng đã hai năm kể từ ngày Quyết đi học xa nhà, thằng cu Minh cũng đã gần được 2 tuổi. Trộm vía, thằng bé giống cha nên kháu khỉnh, bụ bẫm và rất mực đáng yêu. Chẳng biết là ông trời thử thách hay tại Thu không khéo mà cu Minh càng ngày càng biếng ăn, toàn ngủ ngày rồi đêm thức nghịch.


Cô y tá ngày lo toan đủ thứ trên viện, đêm về lại vất vả vì đứa con trai bé bỏng và đáng thương của mình...Mấy lần, người ta bắt gặp Thu ngủ gật trên bàn trực, ai cũng thương chẳng nỡ đánh thức. Cô gầy rộc đi trông thấy - người phụ nữ tuổi 25 giờ tiều tụy và kém sắc hơn hẳn.


Quyết cũng nhận thấy điều đó qua những lần chat skype với Thu...anh cũng dằn vặt nhiều lắm, trách mình, trách bố mẹ mình đã quá già yếu, trách đứa con yêu của mình làm Thu phải vất vả. Cũng may, chỉ mấy tháng nữa thôi, anh sẽ trở về, làm chồng, làm con, làm cha đỡ đần cho những vất vả của Thu.


Con bé mặc đầm đen


Hôm nay, viện có ca mổ, là một phụ nữ bị khó sinh, các bác sĩ và y tá như Thu phải vật lộn mãi mới đưa sản phụ thoát khỏi tình trạng nguy kịch. Thu được cho phép về sớm để nghỉ ngơi. Về đến nhà, Thu bàng hoàng khi thấy cu Minh trèo lên bàn thờ ở góc nhà và đang ngồi vắt vẻo trên đó. Thu quát lên:


- Bố mẹ trông thằng Minh kiểu gì thế này.


Hai ông bà từ trong buồng chậm chậm bước ra, thấy thằng nhỏ vắt vẻo cũng không khỏi bàng hoàng.


- Trẻ con nó nghịch thôi mà con.


- Có mỗi việc ở nhà trông cháu mà ông bà cũng không làm nổi. Nó có chuyện gì thì ông bà gánh được à? - Thu cáu gắt và vội trèo lên bế cu Minh xuống.


Thằng bé giãy nãy, khóc van. Thu dùng tay tét vào mông nó mấy cái rõ đau. Ông bà nội chạy lại giằng cháu, làm Thu càng thấy bực bội và càng đánh mạnh thằng nhỏ. Mẹ khóc, con khóc, ông bà khóc...ầm ĩ cả nhà.


- Mẹ ơi, chị bảo chị muốn chơi với Minh - thằng bé con lay lay tay mẹ.


- Chị nào? Thu hỏi lại.


- Chị bé ấy.


- Chị bé nào?


- Chị con ấy.


- Con làm gì có chị nào. Thôi ngủ ngoan nha con trai.


Minh nhắm mắt, lờ đờ ngủ. Có lẽ khóc nhiều quá nên nó ngủ ngay được. Nghĩ lại cảnh hồi chiều, Thu thấy xót con và thấy có lỗi với bố mẹ quá. Thôi ngủ, sáng mai Thu lại bù đắp vậy.


- Mẹ bảo ngủ.


Thu chợt tỉnh giấc, có tiếng nói chuyện. Thu quay sang con, xoa xoa lưng nó:


- Chắc mệt quá nên mớ đây mà.


Rồi chính Thu tự thiếp đi trước...cô đã quá mệt mỏi với tất thảy.


Con bé mặc đầm đen


- Mẹ bảo, con đeo cái bùa này vào cho cu Minh, sáng mẹ lên chùa lấy đấy - mẹ chồng thủ thỉ và dúi vào tay Thu một cái túi đỏ nhỏ nhỏ, móc vào sợi dây chuyền bạc.


Thu mỉm cười, thầm nghĩ: "Mẹ lại mê tín nữa đây". Thu đeo sợi dây chuyền vào cổ cho con trai.


Cả mấy tuần nay rồi, Thu chẳng có dịp chuyện trò với nó, cứ lần nào Thu đi làm về thì nó cũng đã ngủ tít. Hôm nay cũng chẳng khác, Thu hôn nhẹ lên trán con rồi xắn tay dọn dẹp nhà cửa. Chợt nghe như có tiếng con khóc, Thu chạy vội lên phòng. Cu Minh chẳng hiểu sao cứ gào khóc thảm thiết, hai tay nó cứ siết chặt sợi dây bạc trên cổ. Thu hoảng loạn, chạy lại ôm chầm lấy con.


Mặt thằng bé bợt đi vì khó thở, Thu vội luồn tay ra sau cổ con và giật phăng sợi dây chuyền bạc. Thằng bé buông thõng người, bấu lấy mẹ đầy sợ sệt, khóc nấc:


- Chị đánh con! Mẹ ơi chị đánh con.


Lần một còn không tin, chứ lần hai, lần ba như thế này khiến Thu bắt đầu suy nghĩ.


Đặt con xuống giường, Thu chăm chú nhìn con say giấc. Thu ra võng ngồi, nơi có chiếc gương to phản chiếu được chiếc giường nơi con trai mình đang ngủ. Tay thoăn thoắt gõ phím lap, thỉnh thoảng cũng không quên ngó con qua chiếc gương to ấy.


Tiếng cười rúc rích rợn khắp căn phòng. Cu Minh mắt nhắm tít, không phải là con cười, Thu chạy vội vào buồng ông bà nội. Chẳng phải, hai ông bà già vẫn ngủ ngon lành.


Tiếng cười mỗi lúc một lớn dần. Như có một luồng gió thổi qua sống lưng. Thu đứng hình, tay chân run lẩy bẩy - có người, ngay bên cạnh.


Thu quay phắt ánh nhìn qua vai mình, chẳng có gì cả. "Meo" một con mèo đen tuyền trâng tráo nhìn Thu đầy thách thức. Thu dậm chân thật mạnh. Con mèo phóng tới, ghì chặt lấy người Thu. Cô sợ hãi, kêu toáng lên, lắc người thật mạnh, tay chân vung loạn xạ.


Đáp lại tiếng kêu cứu của Thu chỉ có tiếng "Meo meo" đầy giận dữ của con mèo đang ghì chặt trên cổ cô. Vuốt của nó vẽ nghuệch ngoặc trên cổ Thu khá nhiều đường chằng chịt đang rỉ máu. Thu gào khóc trong tuyệt vọng... và tiếng cười trẻ con, tiếng mèo kêu rền rĩ...Thu thiếp dần...


1234