Con bé mặc đầm đen

Con bé mặc đầm đen

Tác giả: Sưu Tầm

Con bé mặc đầm đen

..mắt bà mở trừng trừng...bà chết...đã chết. Thu sợ hãi, nhìn con bé:


- Cô xin cháu...cô không biết gì...tha cho em vì nó là em cháu - Thu lạy lục van xin.


- Hahaha.....tiếng cười rợn ngợp khắp căn phòng, nó không the thé cũng không sang sảng mà cứ âm vang ma quái, như kiểu người ta đang cọ sắt trong đầu Thu vậy.


Bất giác, thấy có người qua đường, Thu vội hét lên toan kêu cứu: "Cứ....". Bàn tay đen ngòm, nhầy nhụa thứ chất lỏng tanh rì bóp chặt lấy miệng cô: "Hét to lên....ha ha ha...hét to tao nghe". Con bé con lại cười đầy man rợ.


Cu Minh cứ nấc hơi từng tiếng...nó thỏ thẻ những thứ ngôn ngữ kì lạ trong miệng...Thu không quan tâm...điều Thu muốn lúc này là chấm dứt tất cả...ác mộng ư? Ác mộng cũng chỉ là giấc mơ không vui thôi. Thu tự trấn an mình thế.


"Xoảng". Thu giật mình ngước lên, tấm ảnh cưới của Thu đã vụn tan những mảng kiếng sắc nhọn. Con bé con lấy một mảnh rạch ngang dọc những đường thù hằn lên ảnh của Thu. Nhân cơ hội này, Thu đứng phắt dậy, bỏ chạy cuống cuồng...


Con bé mặc đầm đen


- Thằng bé không sao đâu, con cứ đặt nó ở đây, ra ngoài thầy muốn nói chuyện với con – sư thầy ôn tồn an ủi Thu.


- Vâng ạ - Thu đáp trả gọn lỏn. Phải thôi...cô làm gì còn sức chứ.


Thu chậm rãi bước theo thầy ra chính điện, sư thầy trầm ngâm, rồi chỉ tay lên bức ảnh trên chiếc bàn nhỏ để ảnh chúng sinh.


- Cô gái này đã chết vì bị ruồng rẫy – sư thầy nói chậm lại – cô ta hoá điên và tự rạch bụng lấy đứa con ...cô ta chết.


- Con không hiểu lắm – Thu hỏi lại


- Cô ấy là người yêu cũ của chồng con – sư thầy nhìn chằm chằm vào mắt Thu – Vì con mà anh ta và gia đình anh ta ruồng rẫy cô ấy, cô ấy uất ức, hoá điên, và chết thế đấy.


- Còn đứa trẻ đầm đen trên bàn thờ ?- Thu hỏi giật lại.


- Bàn thờ đó ngày xưa người ta thờ nó, giờ chẳng ai thèm ngó ngàng tới, huhuhu...- tiếng khóc to dần..


- Thưa thầy... -Thu sợ hãi


- Và đứa trẻ đó là tao – Thu há hốc miệng. Mọi thứ mòng mòng thay đổi. Ngôi chùa tự dưng đổ nát và cũ kĩ, và sư thầy là con bé đầm đen xấu xa kia.


- K..H..Ô...N..G – Thu hét lên và đáp lại là tiếng cười sằng sặc của con bé.


Gió ngoài trời quật cây vun vút, rồi len qua các hốc nhà bật lên rin rít.


- Chị e mình đợi bố về đi – nói đoạn con bé con dắt tay thằng cu Minh tiến ra ngoài cửa.


- Không... - Thu đứng dậy chạy theo. Một thanh xà nhà rơi xuống chắn ngang trước mặt Thu và bốc cháy phừng phừng.