Snack's 1967
Dạ cổ

Dạ cổ

Tác giả: Sưu Tầm

Dạ cổ

Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh Tài cũng như người trong vùng rất lâu sau đó...


***


Từ là từ phu tướng


Bảo kiếm sắc phong lên đàng


Vào ra luống trông tin chàng


Năm canh mơ màng


Em luống trông tin chàng


Ôi gan vàng quặn đau í a


Ðường dù xa ong bướm


Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang


Đêm luống trông tin bạn


Ngày mỏi mòn như đá vọng phu


Vọng phu vọng luống trong tin chàng


Sao nỡ phũ phàng......


Dạ cổ


Giọng hát của bà lão mù vang lên giữa buổi trưa nghe ai oán bi thương. Mấy ngày nay, trưa nào bà ta cũng hát bài này, làng xóm yên lặng, chỉ có tiếng hát run run của bà gợi vào lòng Tài một nỗi buồn. Đâu phải chỉ có người con gái trong lời hát kia chịu cảnh bẽ bàng của tình đời đen bạc. Anh rít một hơi thuốc thật mạnh, nhớ đến khuôn mặt Mai, nhớ cái nhìn vô cảm của cô khi anh dang tay tát vào mặt. Mai ngẩn phắt mặt lên nhìn anh, ánh mắt đó làm tim anh nhói đau. Anh đã yêu cô biết chừng nào, vậy mà cô ta lại phản bội. Chợt Tài giật mình vì có người vỗ vai anh, quay người lại, anh nhìn thấy ông Sáu, ông đứng cạnh anh từ lúc nào.


- Bộ lạ chổ không ngủ được hả mậy?


- Không đâu chú, tại trời nóng quá con ra đây ngồi cho mát.


Ông Sáu nhấc ấm trà, tắc lưỡi:


- Cái bà già này buổi trưa nào cũng hát hò chẳng để ai ngủ hết.


- Ngày nào cũng vậy hả chú?


- Ừ, chỉ khi nào bả bệnh không hát nổi thôi, có hôm giữa đêm bả cũng bật dậy hát.


- Bà ấy hát cũng hay chứ chú.


- Ừ thì ngày xưa bà ta hát hay nhất xứ này đó, nhưng ngày nào cũng nghe vầy chịu không nổi.....à mà mày định chừng nào qua nhà thằng Lâm?


- Thím Sáu nói chiều dẩn con qua.


- Ừa, qua sớm đi, tao nghe nói có nhiều người tới nhà nó coi lắm rồi đó, chậm chân là không còn đồ tốt đâu.


- Mà sao anh ta muốn bán đồ gia bảo vậy chú?


- Thì cờ bạc đó mà, nó bán gần hết đồ đạc, giờ nhà chỉ còn cái xác. Ông lắc đầu. Phá gia chi tử, ngày trước nhà nó giàu nhất tỉnh.


- Vậy hả chú?


- Ừ, ông Quyền, ai chẳng biết, ruộng đất bao la, vậy mà giờ....ác nhơn thất đức quá mà.


- Ác sao chú? Tài tò mò.


- Để từ từ tao kể mày nghe, giờ chiều rồi, để tao kêu bả dẫn mày qua nhà thằng Lâm. Bà ơi....! Ông Sáu kêu to.


Nắng xiên thẳng qua kèo nhà, ngôi nhà cổ cũ kỹ vì đã lâu không tu sửa. Tài nheo mắt xăm soi đôi chân đèn. Anh lắc đầu, chẳng có gì đặc biệt. Nhìn quanh ngôi nhà giờ trống hoác, anh thất vọng, là một người có kinh nghiệm sưu tầm đồ cổ, anh chẳng thấy còn gì có giá trị ở đây. Nhìn lên bàn thờ, anh dừng lại ở khuôn mặt người quá cố, chủ nhân ngôi nhà từng lừng lẫy một vùng, chòm râu quai nón với cái nhìn hung tợn trái ngược hẳn với khuôn mặt trái xoan cùng nụ cười dịu dàng của người vợ. Một lát, anh bỏ ra ngoài sân, định gọi bà Sáu về thì không thấy bà đâu, đành đứng chờ, Lâm, chủ nhà bước ra.


- Anh lấy cặp chân đèn đó đi, tôi bán rẻ cho.


- Thôi, anh chẳng còn gì khác à?


Lâm gải đầu, ngồi xuống.


- Nói thật, giờ tôi chỉ còn vậy, bán hết rồi, giá anh đến sớm. Hay anh cứ lấy về, trả tôi được bao nhiêu thì trả


Tài lắc đầu, cúi xuống buộc lại dây giày, chợt anh nhíu mày, cánh mũi phập phồng, anh nhìn sang, cặp mắt tinh đời nhà nghề ánh lên. Tài ngồi sụp xuống mân mê từng đường nét chạm khắc, rồi anh ngẩn lên nhìn Lâm.


- Cái giường này của anh à, sao lại để đây?


- À, Lâm uể oải trả lời, cái giường cũ này sắp gãy rồi, nên tôi mang ra đây ngồi, khi nào gãy thì chẻ ra làm củi.


- Anh có nó lâu chưa?


- Không nhớ nữa, thời ông bà tôi tới giờ.


- Tôi lấy cái giường này cho anh.


Tài nói, đoạn lại tiếp tục ngắm nghía những thớ gỗ bám đầy bùn đất không để ý đến Lâm đang nhìn anh ngạc nhiên.


Mất cả buổi chiều để Tài lau chùi hết những bùn đất bám lâu năm trên gỗ, anh hài lòng khi nhìn thấy lớp gỗ đỏ bóng lên, đây là chiếc giường làm từ loại gỗ sưa, cực phẩm đối với giới sưu tầm, ngay cả mùi hương từ đó tỏa ra cũng rất đặc biệt. Tài say sưa nhìn ngắm những đường nét chạm trỗ tinh tế dù đã nhốm màu thời gian, mòn vẹt đi nhiều, tay anh chạm vào mặt giường, trên đó hiện rõ một đường dài, trông như ai đó dùng một con dao lớn chém ngang, hằn lên lớp gỗ đỏ tươi. Ngẩn lên nhìn, phía đầu giường, lớp xà cừ óng ánh trên nước gỗ sáng bóng như gương phản chiếu bóng Tài trong đó, chợt anh thấy lạnh buốt nơi sống lưng, phía sau bóng anh, có một bóng người đen ngòm xõa tóc từ từ nhô lên sau lưng anh, Tài quay ngoắt lại, chẳng có ai, xung quanh yên ắng, chỉ có bóng chiều đang dần ngã bóng cây cối xuống sân. Đêm dần xuống.


Vẳng trong đêm có tiếng cú kêu, Tài ôm chồng sách cũ ra ngồi trên giường đọc, anh mang chiếc giường đặt ngay giữa nhà. Sau khi mở hết cữa sổ xung quanh để đón gió trời, anh ngồi cúi đầu vào mớ sách ám bụi, Tài đang tìm hiểu về gia phả nhà ông Quyền, về chiếc giường cổ này mà theo anh đoán phải có từ rất lâu rồi. Cắm cúi đọc, anh như quên hết thời gian, trời lặng gió, mồ hôi Tài túa ra. Anh đưa tay quyệt vệt mồ hôi chạy dài bên thái dương rồi chống tay xuống duỗi thẳng chân, từ từ nằm xuống, áp lưng vào mặt gỗ mát lạnh, mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra lúc anh quay người áp mặt xuống, Tài mơ màng nhìn vào bóng mình trên đầu giường, xà cừ bắt ánh sáng đèn lấp lánh ánh ngũ sắc. Bỗng Tài trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm, có một bóng đen trong đó, không, là phía sau anh, có một bóng đen từ từ động đậy, nó nằm sau lưng anh, rồi từ từ ngồi dậy nhìn thẳng vào anh, ngay phía sau lưng anh. Tài hoảng kinh, định quay người lại, muốn bật người dậy, nhưng chân tay anh cứng đờ, anh cố hết sức bình sinh vùng dậy...


- Rầm.....


Cánh cữa sổ đập vào tường khiến Tài bừng tỉnh, anh ngồi dậy thở hổn hển, mồ hôi ướt đầm lưng áo.


- Thì ra chỉ là cơn ác mộng.


Tài lầm bầm bước ra đóng cữa, trời bỗng dưng nổi gió thốc vào phòng làm những quyễn sách sổ tung, giấy bay tung tóe khắp phòng, Tài tối tăm mặt mũi, vội chạy đến nhặt lên, đang lom khom quỳ dưới sàn, anh bổng nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt xuống sàn tong... tong....tong... từng giọt, Tài quay lại, ngang tầm mắt anh, từ trên mép chiếc giường, thứ nước màu đỏ thẩm chảy xuống bốc mùi tanh hôi, đọng thành vũng. Là thứ gì vậy? Tài ôm chặt chồng sách từ từ đứng lên, thì trước mắt anh, trên giường, là một người phụ nữ nằm dài bất động, Tài rú lên kinh hoàng buông rơi chồng sách đưa tay lên ôm đầu. Máu từ cổ người phụ nữ bị đứt lìa chảy ròng ròng bết vào mái tóc dài che khuất nữa mặt, con mắt còn lại mở trừng chỉ còn tròng trắng. Tài quay người bỏ chạy ra ngoài nhưng chân bị vướng vào ghế, anh ngã nhào...


Tiếng gà kêu rộn rã ngoài sân, Tài hé mắt, thấy mình đang nằm sóng soài dưới sàn, xung quanh vương vãi giấy. Loạng choạng ngồi dậy, chợt Tài giật mình quay nhìn sang, anh thở hắt ra, trên giường trống trơn.


Nước lạnh khiến Tài tỉnh táo ra hẳn, nhưng cơn sợ hãi lúc tối vẩn làm anh chưa hoàn hồn. Vừa tắm anh vừa trấn an mình, có lẽ từ lúc Mai bỏ đi đến nay chưa có đêm nào ngon giấc, mệt mỏi quá khiến nằm mơ thấy ác mộng chăng? Nghĩ đến Mai, tim anh lại đau nhói.