Polly po-cket
Người thực vật

Người thực vật

Tác giả: Sưu Tầm

Người thực vật

.."


"Ôi ôi được rồi, mẹ dậy rồi đây..."


Hôm qua về đến nhà Pô Pô đã đỡ hơn nhiều, đến sáng nay thì tươi tỉnh hẳn ra. Lan nghĩ chắc vì cả đêm Pô Pô được cô ôm ngủ nên nó đã bình tâm trở lại. Nghĩ thế cô liền xoa đầu nó:


"Nhõng nhẽo quá đi nha!"


Thêm một ngày nữa của công việc. Những vòng quay cứ thế lặp lại quay đều trong cuộc sống của Lan chẳng bao giờ thay đổi. Dù thời đại có khác đi, khoa học công nghệ có phát triển ngoài tầm khả năng của tưởng tượng, vẫn sẽ mãi mãi còn những tiếng nói bên trong chưa được phép cất lên đã vội vã tắt lịm.


Dường như, Lan đã nghe thấy chúng...


Mà thôi, dù sao vẫn còn có Mộc Nhân ở đây cạnh bên cô...


"Đi nào Pô Pô của mẹ..."


Sửa soạn xong, Lan với lấy điện thoại, ôm Pô Pô vào lòng, khóa cửa nẻo cẩn thận trước khi ra khỏi nhà.


Cho đến khi đã yên vị trong cửa hàng, cô mới nhận ra điện thoại có tin nhắn đến.


Khi nào vậy nhỉ? Chắc là ngày hôm qua khi cô đang ngủ. Không phải một mà những vài tin. Xem nào...


"Chào Lan, anh Bách đây, em đã ngủ chưa?"


"Chắc em ngủ rồi."


"Em ơi."


Vị khách này làm sao vậy nhỉ? Cô mím môi, nhắn lại:


"Chào anh, em đây? Có chuyện gì không anh?"


Không có tin nhắn trả lời.


Trong lòng cô lúc ấy gợn lên một cảm giác rất lạ.


***


Lan vẫn chưa hay biết, ở góc phố gần nhà cô đã xảy ra một chuyện kỳ lạ.


Sáng hôm đó trong vườn nhà của người thanh niên tên Bách, một cái cây đã mọc lên sừng sững từ lúc nào. Không phải là cái cây bình thường. Cũng không phải là loại được trồng từ hạt giống Mộc Nhân.


"Nó là cái quái gì vậy?"


Người dân chung quanh và cảnh sát được gọi đến đã vô cùng ngạc nhiên thậm chí rợn rùng trước thứ đang hiển hiện trước mắt họ.


Rõ ràng là gương mặt của người thanh niên đó mọc ra từ thân cây.


Họ tiến hành lục soát toàn bộ ngôi nhà nhưng chẳng thấy một ai.


Thứ duy nhất họ tìm được là chiếc điện thoại với dòng tin nhắn rất dài chưa được nhấn nút gửi đi.


"Anh rất muốn có thể đứng trước mặt em nói chuyện trực tiếp thật thoải mái nhưng không thể. Anh vốn không phải là người giỏi giao tiếp và biết cách bày tỏ cảm xúc của mình. Có lẽ em sẽ giận khi anh nói cho em biết một sự thật: anh hoàn toàn không thích bọn Mộc Nhân. Anh căm ghét chúng, ghét vô cùng. Mục đích anh đến cửa hàng không phải để mua thứ hạt giống của chúng, mà là vì em. Anh chẳng có lý do nào để làm quen em, dù anh đã thấy em rất nhiều lần. Anh đã ghen tỵ với con Mộc Nhân của em rất nhiều, em có biết không? Giá mà anh đủ can đảm để nói với em. Tại sao tất cả mọi người cứ phát cuồng lên vì chúng? Tình cảm dành cho chúng nó quan trọng hơn dành cho nhau, giữa người với người sao em? Em có bao giờ hình dung một ngày nào đó, khi tình yêu hoàn toàn bị xóa sổ, con người sẽ biến mất, chỉ còn lại bọn Mộc Nhân trên thế giới này không?Chuyện đó sẽ xảy ra sớm thôi, anh tin chắc như vậy. Anh không được khỏe. Có lẽ anh không còn sống được bao lâu nữa. Gần đây, anh thấy cơ thể mình dần hóa gỗ. Chắc là một căn bệnh mới. Anh mệt quá. Anh ra vườn một chút..."


Người thanh niên đó đã đi đâu? Còn cái cây kỳ lạ này?


Lại một bí ẩn nữa đang chờ các nhà khoa học giải đáp.


Lưu Quang Minh – 11/2013