Teya Salat
Tìm phòng trọ

Tìm phòng trọ

Tác giả: Sưu Tầm

Tìm phòng trọ

Tôi sắp chết...


Đột nhiên không gian trắng xóa, thơm ngào ngạt. rồi một cánh đồng cỏ hiện ra. Mẹ tôi đứng giữa tay cầm bông huệ trắng:


- Lại đây nào bé yêu. Tôi thấy một đứa trẻ con đang ôm một con sóc trắng. Nó mải mê nô đùa với con sóc mà quên mất mẹ tôi đang gọi nó. Đứa trẻ đó chính là tôi. Đột nhiên mẹ tôi hét to.


- Vứt nó đi con. Nhưng không kịp con sóc cắn vào tay đứa trẻ. Nó gào khóc giãy giũa nhưng con sóc không chịu buông. Mẹ tôi vẫy tay.


- Chạy đi con! Chạy nhanh lên con!


Ảo giác tan biến tôi choàng tỉnh. Lấy hết ý chỉ tôi đập mạnh khung hình xuống đất chạy như lao ra phía cửa. Tôi chạy xuống nhà dưới. Không thấy bà chủ đâu chỉ thấy một bộ tóc xoăn giả trên chiếc ghế dài.


Ngoài trời mưa dữ dội. Tôi lao ra sân. Cánh cổng sắt khóa chặt. Trong nhà những tiếng u u phát ra ngày một lớn. Tôi leo lên cổng trườn ra ngoài. Một miếng sắt trên cổng đâm vào chân tôi đau nhỏi. tôi rơi bịch ra ngoài. Tôi cảm thấy hoảng loạn và sợ hãi hết sức. Quay nhìn vào ngôi nhà lần nữa tôi thấy hai cái bóng lao theo mình. Tôi vùng chạy. Nước mưa xối mạnh vào người vào vết thương làm tôi đau buốt. Mụ chủ nhà và tên aó mưa vẫn bám theo sau. Kiệt sức tôi ngã xuống. Cái chết đang đến dần. Đông cứng các mạch máu tôi. Hai con ma trườn lên người và giằng xé cơ thể tôi. Tôi ôm lấy ngực và cố với lấy ánh sáng đang hiện ra gần trạm xe buýt.


- Mẹ...ơi...cứu...c...o...n...


Một bàn tay kéo thật mạnh tôi dậy. Tôi đang đứng ở trạm xe buýt. Trời đã hết mưa. Dòng người qua lại đông đúc. Tôi nhìn về phía trước, có một con đường nhỏ cách đó khoảng 100 mét. Đồng hồ trên tay tôi kêu tít 4:30pm.


Bảo Lan