80s toys - Atari. I still have
Chuyện kể trên xe taxi

Chuyện kể trên xe taxi

Tác giả: Sưu Tầm

Chuyện kể trên xe taxi

.. em nhắm mắt làm ngơ, vì em yêu anh ấy lắm, yêu vô điều kiện, yêu đến nghẹt thở và thậm chí, có thể vì anh ấy làm nhiều điều ngông cuồng... Giá như anh ấy dám để những điều ngông cuồng xảy ra...


Anh biết không? Anh ấy nói sẽ không bao giờ cưới em... bởi vì anh ấy yêu vợ. Và em là thứ tình yêu ngoài vợ của anh ấy, không thể đem ra so sánh ai hơn, nhưng với ai cũng là tuyệt đối. Anh ấy nói vậy, nói rằng hai tình yêu này không liên quan đến nhau. Lạ thật. Em không hiểu. Có lẽ chỉ là để an ủi em. Tại sao lại không liên quan khi mọi tình yêu đều nằm chung trong một trái tim? Ôi em buồn và cảm thấy thất vọng lắm! Cảm giác khi ta không phải là người duy nhất trong lòng người mà ta yêu!


Chuyện kể trên xe taxi


- Em có nghĩ em được yêu không? Hay chỉ là...


- Yêu. Không nhiều thì ít, anh ấy có yêu em. Em tin như thế. Vào cái cách anh ấy đối xử với em, em tin là có yêu. Có khi còn yêu em hơn người sắp cưới em... - Nàng cười, mà như khóc. Nghe đau lòng ghê gớm.


- Ở bên anh ấy, em luôn vui vẻ. Không giống như những kẻ vẫn tán tỉnh em, một là chúng quá hợm hĩnh, hai là chúng quá nhạt nhẽo... anh ấy khiến cuộc sống của em sinh động, nhiều cảm xúc... ôi, lúc nào em cũng muốn ở bên anh ấy, lúc nào em cũng ước, giá mình là vợ anh ấy... giá mình sinh con cho anh ấy...


Đến nỗi, em ghét sự tồn tại của người vẫn được anh ấy tôn thờ là vợ, người mà anh ấy nguyện che chở cả đời và không ai có thể thay thế... dù cho vợ anh ấy coi thường, miệt thị anh ấy, dù cho vợ anh ấy không còn gọi anh ấy là anh yêu, không chăm sóc anh ấy, không tôn trọng anh ấy... còn em, dù tôn vinh anh ấy lên làm ông hoàng, anh ấy cũng không động lòng, cũng không thể yêu em hơn vợ, cũng không thể chia tay vợ để cưới em... Em không hiểu... nếu yêu vợ dường ấy, sao anh ấy còn yêu em???


- Em đừng giận, nhưng anh nghĩ, em là những gì anh ấy thấy còn thiếu... chẳng hạn.


- ...


- Đàn ông đôi khi, mà không, không phải đôi khi, đàn ông luôn tham lam...


- Em biết...


- Thế còn... chuyện lấy chồng? Em có yêu người ta không?


- Không.


- Là cách để em chia tay à?


Lắc đầu.


- ....


- Đò đầy thì phải sang sông. Bố mẹ em không đủ kiên nhẫn chờ em độc thân thêm nữa. Em ước gì cả đời được là tình nhân của anh ấy, còn hơn là lấy chồng.


- Anh hy vọng em không hối hận...


- Em có. Em hối hận vì đã không giữ được lời tự hứa là suốt đời chỉ có anh ấy... anh ơi, cho em về nhà nhé!


- Ừ... em đừng buồn nhiều, cố gắng sống tốt nhé! Nhân tiện, chúc mừng đám cưới!...


- Vâng, cảm ơn anh...


Quãng đường còn lại, nàng im lặng như mọi lần, và như chưa hề vừa trút bỏ cả cõi lòng với gã.


Xe dừng.