Teya Salat
Sâu và Táo

Sâu và Táo

Tác giả: Sưu Tầm

Sâu và Táo

Tính sao bây giờ? ". – Sâu nghểnh cổ lên ngước nhìn. Táo sốt sắng ruồng rẫy rung cành cây, tán lá xôn xao, cơn giông bão đã ập tới giật tung tóe cây cối trong khu vườn rộng.


" Hò hò ơi .. ơi lý miệt vườn.." – Tiếng hát gieo đôi bàn tay thon thon của người đàn bà quê kệch cầm ngất từng trái táo. Một trái, hai trái, ba trái .. cứ thế tính lần lên cho đến gần đầy lưng xọt. Thì, trời mưa. Mưa ào. Người nông dân bỏ chạy.


- Táo ơi, họ đi rồi.


- "Ừm" – giọng Táo cất lên nghe như một cõi lòng xót xa ruột rối.


Sâu rùng mình, rít khẽ hàm răng, mình chầy chụa nước mưa. Chợt thấy Táo mỉm cười, bụi trần ai còn vương bám đã sạch sẽ toàn phần.


Sâu và Táo


Rét run vừa đủ, mưa tưới cây lá vừa đầy nên trời tạnh ráo. Người nông dân lại xuất hiện, mái tóc cột rối hơn, chân đi ủng đen, ngước mắt giơ tay ngất từng trái táo chín mọng hẩy vào xọt đèo đi sau lưng.


-  Táo ơi Táo! Mau nấp vào lá cây đi. Người nông dân đang đến kìa. Mau lên, đừng để bà ta trông thấy cậu. – Sâu trèo lên cành lá cao hơn quan sát.


-  Ờ ờ – Táo co chân lên cao cố nép thân mình vào chiếc lá mỏng manh đã ủ rũ nước mưa ban đầu.


-  Bụp - Người nông dân ngất Táo quẳng vào chiếc xọt đeo trên lưng.


-  Táo. Táo ơi ! – Sâu đau xé lòng, khóc sụt sùi, trườn thân thể béo cùn xuống nơi cuống thân Táo vừa bị ngất.


- Uỵch – Người nông dân vừa bước lên dốc cao của vườn liền bị đường lầy trơn làm té ngã.


Một xọt táo đầy theo đó đổ nghiêng. Táo lăn ra khỏi xọt hối hả chạy xuôi dốc vườn. Người nông dân phát hiện vội liền ngồi dậy đuổi theo. Nhưng Táo chạy nhanh quá. Sâu dựng mắt đứng nhìn, thầm mừng hét to :


- Táo ơi, chạy nhanh đi, đừng để họ bắt lại.


Sâu đang lật đật leo từ tán lá này sang tán lá khác, nhảy từ cành này sang cành khác, từ cây này sang cây khác, bị trượt chân ngã mấy lần. Bao nhiêu lần như thế, bấy nhiêu lần nước mắt Sâu lại rơi. Còn bây giờ thì Táo lại bị ngã vào cái hủm nhỏ của một gốc cây xưa đã nhổ bỏ trong vườn. Người nông dân cười đắc chí, thò bàn tay bắt lấy Táo ném vào xọt. Mặt Táo lúc bấy xây xát, lem luốc sình đất, òa khóc.


- Táo ơi, cậu đừng khóc. Tớ đến cùng cậu đây.


Đang lúc tủi thân, nghe thấy tiếng của Sâu gọi ngoài xa. Táo ngẩng mặt lên thấy hắn đang khễ nễ leo qua từng cây lá hướng về người nông dân ở chỗ gom nhặt táo rơi.


- Sâu ơi, về đi. Đừng đi theo nữa. Á – Mải miết cất giọng mách bảo Sâu thì bị người nông dân ném trái cây vào mồm đau lắm, nước mắt Táo ứa ra trộn lẫn nước mưa cay xè.


- Táo! Táo bị sao thế?


- Không, không sao. Sâu về đi. – Táo mếu máo khóc bằng giọt nước mắt vẫn cố tủi thân.


- Táo đợi Sâu với.


Sâu cũng chẳng buồn hơn là mấy. Đầu óc Sâu quay cuồng mụ mị. Phải, Sâu không thể bỏ rơi Táo vì Sâu rất sợ khu vườn chỉ có một mình và cả sợ chết nữa. Nhưng ở lại chắc gì đã sống, nhanh thôi người nông dân sẽ phun thuốc trừ Sâu làm sạch khu vườn. Thế thì chết có gì đáng sợ. Và Sâu sẽ cố chạy đuổi theo người nông dân hái táo đang nán đợi để đi cùng Táo. Còn Táo, Táo thấy chị em nhà mình lần lượt bị ngất, bị thẩy vào xọt đau đớn lăn lông lốc. Thoạt đầu, Táo còn thấy nắng gắt non trưa, thấy thành xọt ướn ướt nước mưa và bây giờ Táo bị vùi lấp bởi những trái táo khác.


Than ôi! Lúc còn đu đưa trên cành mải tô điểm cho má phấn ửng hồng làm chi? Thắp hương thơm ngào ngạt mong người nông dân chú ý làm gì? Để nông nỗi này mới biết những trái Táo xấu xí, mặt mày quê kệch kia lại bình yên hơn mình. Buồn lắm! Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền não khổ lụy chứ chả ai.


- Uỵch.


Sâu nặng nề rơi xuống một trái táo kém tươi trong xọt của người nông dân. Sâu vội vã lách luồn qua từng kẻ hở li ti được tạo nên từ những trái táo to tròn xếp không khít với nhau, buồn bã khóc nhếch nhác đi tìm :


- Táo ơi, cậu ở đâu? Cậu có nghe thấy tiếng của tớ gọi không, trả lời tớ đi, Táo ơi?


Giữa lưng chừng chiếc xọt chất đầy trái cây mới hái, Táo ngột ngạt, hương thơm tỏa ra ngạt ngào. Ở bên kia của tiếng gọi, Táo nghe thấy giọng nói quen thuộc của bạn Sâu mới thều thào đáp trả :


- Ââu ơi. Ợ đâây nèe. Sââu .. âu. ( Sâu ơi. Ở đây nè. Sâu .. sâu)


- Táo ơi, cậu ở đâu? Táo ơi, cậu ở đâu. Cậu ở đâu thế Táo?


- Ơợ đâây nè. Sââu .. âu. ( Ở đây nè. Sâu)


- Gặp cậu đây rồi! Sao mặt cậu đỏ lừ thế này?


- Ờ, không có gì. Tớ hơi ngộp thở. Không sao. Hì


Táo cười, Sâu lặng lẽ có vẻ như khóc mà lại cũng như đang cười, quệt nước mắt vào vạt áo Táo thật lâu, đưa tay phủi phủi lớp bùn đất lem luốc nơi gò má Táo. Xong, hai đứa chúng nó trầm ngâm nhìn nhau không nói lời gì. Sâu lếch thếch chui vào lòng Táo để lại những đường chầy xước nhẹ của lê chân nặng trĩu nơi lưng trần người bạn thân. Suốt ngày hôm đó, qua đến ngày hôm sau và cả những ngày tiếp tiếp sau, khi người lái buôn đẩy xe táo về thành phố đã không còn thấy Táo và Sâu đâu nữa. Người viết cũng chẳng rõ nguyên cớ tại sao.


Thành phố Đà Lạt đã chìm trong sương mờ ..


Mã Trọng