Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ai tặng em salem

Ai tặng em salem

Tác giả: Sưu Tầm

Ai tặng em salem

(Admin - "Tháng năm không ở lại")


Chắc là cậu không biết, salem còn có nghĩa là nhớ rất nhiều...


***


Cơn mưa chiều tạt ngang thành phố. Cuốn đi những oi ả của một cơn nắng trải dài từ đầu ngày cho đến cuối ngày. Hôm nay, hoàng hôn bị đánh cắp. Bầu trời không còn những ráng đỏ, ráng vàng huyền ảo mà thay vào đó là những đám mây xám xịt. Cô bị mắc mưa. Như một con mèo tội nghiệp cố gắng chạy cho thật nhanh về nhà để chui vào một góc nào đó mà rũ xuống những giọt nước bám trên thân mình. Tóc ướt – đó là điều mà cô ghét nhất. Cám giác ấy rất khó chịu. Nhơ nhớp. Ướt át.


Ngôi nhà nhỏ giữa lòng thành phố với chiếc cổng màu trắng khá thanh thoát. Giống hệt con người cô vậy. Thanh thoát và tinh khiết. Về đến nhà, vội vàng lục tìm trong túi xách của mình chiếc chìa khóa. Mất một khoảng thời gian mới thở phào nhẹ nhõm. Cứ ngỡ là đã làm rơi ở đâu đó rồi chứ! Bất giác liếc mắt nhìn vào một góc nhỏ bên cạnh cái cổng cao cao của nhà cô, hơi ngỡ ngàng khi thấy một chậu salem chưa nở hết, chỉ điểm xuyết trên đầu những nhánh hoa một vài điểm màu trắng xinh xinh, đang nằm ở đó. Chỉ có độc một chậu hoa. Không thiệp. Không bất kì một mẫu giấy đính kèm. Khá là cô đơn.


Ai tặng em salem


Cô không tin vào mãi mãi. Nhưng không có nghĩa là cô không thích những điều tốt đẹp thì trường tồn với thời gian. Cho nên loài hoa cô thích cũng mang cái ý nghĩa đặc biệt ấy. Salem. Salem là muôn đời. Salem là mãi mãi. Cô đã đem không biết bao nhiêu chùm hoa bé xíu ép vào trang vở của mình.


Đúng vậy, cho dù có lâu bao nhiêu đi chăng nữa thì cái màu hoa kia vẫn không hề thay đổi. Nép mình trên trang giấy trắng xóa, cái màu tim tím kia khiến người ta vừa đau lòng mà cảm thán. Sao mong manh mà lại kiên cường đến vậy?


Cô thích salem từ lâu. Rất thích. Nhưng cô luôn có những quy tắc riêng cho chính mình. Những thứ không phải là của mình thì càng thích sẽ càng đau khổ. Chiếm hữu không bao giờ là hạnh phúc nếu chiếm hữu đó là gượng ép.


Cô nở một nụ cười nhẹ nhàng, lại gần chậu hoa nhỏ, đẩy nó vào phía trong một tí để khỏi bị ướt mưa. Tuy rất muốn đem nó vào nhà và ôm ấp nhưng nghĩ lại lúc này, trời đang mưa, chắc là ai đó mượn đỡ mái hiên này để bảo vệ cho chậu hoa khỏi cơn mưa rồi sẽ quay trở lại và mang nó đi. Cho nên cô cũng không nghĩ gì nhiều, đặt chậu hoa vào một vị trí khô ráo cũng ngay gần đó, sau khi chắc chắn sẽ không có một giọt mưa nào có thể làm đau những cánh hoa yếu ớt kia mới yên tâm xoay lưng bước vào nhà.


***


"Tôi thích cậu!" Cô nói với cậu bạn cùng bàn với cô suốt ba năm cấp ba. Ba năm, thời gian bọn họ nói chuyện, tính cả những lần cô độc thoại với cậu ta cộng lại vẫn chưa tròn một tiếng đồng hồ. Đúng vậy, cả ba năm. Quãng thời gian ấy, cô ngồi cạnh một người ít nói, lạnh lùng, vô tình, vô cảm... nói chung những thứ liên quan đến tình cảm cơ bản của con người như yêu, ghét, giận, hờn... cậu ta không có bất cứ thứ nào. Không ai có thể làm bạn của cậu ta. Kể cả cô. Không phải vì cô không muốn. Nhưng mà có muốn thì ai cho cô cái cơ hội đó? Cậu ta ư? Tảng băng ngàn năm khiến những người xung quanh phải buốt lạnh kia ư? Chắc là không bao giờ! Vậy nên cô muốn ghét bỏ. Cô nói rằng cô căm ghét cậu ta. Cô muốn thử xem biểu hiện của cậu ta khi nghe ai đó tỏ tình với mình sẽ như thế nào. Cho nên giờ giải lao cô mới lấy hết dũng khí, dùng ngón trỏ của mình gõ gõ vài cái lên bàn tay của cậu ta đang đặt trên bàn, nhìn thẳng vào mắt cậu ta và nói ba chữ vô cùng nhàm chán kia.


Chỉ là muốn đùa cậu ta một tí. Trên nét mặt ấy thoáng một chút ngạc nhiên. Nhưng rồi chưa đến một giây sau, lại trở về trạng thái ban đầu. Lạnh ngắt. Không một gợn cảm xúc. Tránh ánh mắt cô. Trong giây lát, cậu ta đứng dậy, đi về phía cửa lớp. Bóng cậu ta trải dài trên cái hành lang phía trước. Nắng buổi chiều xuyên qua những tán phượng chiếu thẳng lên cái dáng người cao cao, thanh thanh kia như muốn nuốt chửng cái sự lạnh lùng ấy. Nhưng rồi đến cả nắng cũng phải bỏ cuộc. Cậu ta quá lạnh. Con nắng kia chỉ sợ chưa kịp làm cậu ta tan chảy thì đã bị cậu ta làm cho tê liệt.


Ừ vậy cũng tốt. Thà cô đơn vì chỉ có một mình, còn hơn là có ai đó bên cạnh mà vẫn cảm thấy cô đơn.


Cậu ta biến mất ngay trước mắt cô như vậy. Giờ chuyển tiết tiếp theo, cô chạy đến chỗ cô bạn thân nhất của mình và bắt đầu luyên thuyên. "Vẫn thế. Không hề có biểu hiện gì khác. Tớ tự hỏi, không biết cậu ta có phải là con người?". Cô nói. "Thế còn cậu? Cậu thì sao? Cậu cảm thấy như thế nào khi cậu ta bỏ đi sau khi nghe lời tỏ tình đó?" "Tớ thì có thể làm sao được? Chẳng qua cũng chỉ là xem thử cậu ta có phản ứng thế nào thôi. Tớ cần gì phải quan tâm đoạn sau chứ?" "Thế sao cậu lại buồn?" Cô buồn sao? Cô không biết là mình đang buồn kia đấy. Cô đang trêu cậu ta mà. "Tớ buồn khi nào?" "Khi này! Trên mặt cậu biểu hiện hết ra rồi đó! Không buồn mà từ lúc nãy đến giờ có thấy cậu cười đâu? Không giống với tâm trạng một người đang trêu đùa người khác."


Cô không nói gì nữa. Chỉ lẳng lặng về chỗ ngồi. Có một cơn gió nhẹ thổi qua bờ vai cô. Hơi lạnh một chút. Thật ra, cô không ghét cậu ta nhiều đến vậy. Và cũng không phải là không có một chút nào hụt hẫng khi cậu ta vẫn vô cảm như vậy với cô. Là thật.


Ai tặng em salem


***


"Là salem đi kèm để làm nổi bật những đóa hoa hồng kia đấy ngốc ạ!". Anh ta gõ đầu cô một cái. "Em thì nghĩ khác. Không phải là salem làm nền cho hoa hồng nổi bật, cũng không phải là hoa hồng làm nền cho salem nổi bật, mà là cả hai cùng làm cho cả bó hoa trở nên nổi bật bởi sự hợp nhau đó. Cũng như người ta sẽ không bao giờ nhìn vào chúng ta và hỏi ai theo đuổi ai trước cả? Điều mà người ta nói với nhau đó chính là chúng ta có hợp nhau không khi đi bên cạnh nhau mà thôi. Riêng em, em thấy không hợp.