pacman, rainbows, and roller s
Anh muốn cưới một con đĩ

Anh muốn cưới một con đĩ

Tác giả: Sưu Tầm

Anh muốn cưới một con đĩ

(Admin - "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")


Em đã nhận lời yêu anh và chúng mình sẽ cưới nhau. Anh vẫn yêu em dù em nói em chỉ là con đĩ...


 


***


- Bố! Mẹ sắp chết rồi.


- Mày lèm bèm quá, đây biến đi cái con vô tích sự này, làm em nó dậy rồi kìa.


Nói xong ông quẳng tập tiền trong ngăn kéo vào người Hạnh, xua xua tay rồi nựng yêu đứa con trai:


- À à bố đây, con trai quý tử của bố, bố yêu cái thằng chún này lắm. Ui chao nó dầm ra hết giường rồi này bà nó ơi.


- "Đi thôi, về thôi, về với mẹ thôi" - Cổ họng Hạnh nghẹn đắng, nước mắt nhòe nhọet, cô nhặt lấy mớ tiền bẩn thỉu và chạy thật nhanh ra khỏi ngôi nhà của những kẻ điên đó, không quay đầu lại.


Anh muốn cưới một con đĩ


Một tháng sau thì mẹ mất, lễ tang đó người chồng bội bạc đã không đến. Người ta chỉ thấy một đứa con gái cặm cụi chuẩn bị mọi thứ hương khói đàng hoàng cho mẹ nó, sau tang lễ, nó cũng biến mất dạng.


***


Xách ba lô lên thành phố lạ lẫm, Hạnh ngơ ngác nhìn xe cộ chạy đan xen quanh mình. Cô ngồi co ro vào chỗ đợi xe buýt, bàn tay vuốt ve cô mèo yêu quý và lẩm bẩm: "Yên tâm đi, chị sẽ tìm cho em một căn nhà rộng rãi, có vườn, có ao, có chỗ để em luyện võ công bắt chuột nữa nhé!". Cô mèo kêu to một tiếng rồi cuộn tròn người vào lòng Hạnh, mắt lim dim giấc trưa ngon lành.


Nhập học, sắp xếp thời gian biểu đi học, đi làm ban đầu với Hạnh quả là khó khăn. Nhưng một mình ngày ngày về nhà, một mình ăn cơm, một mình ngủ, dần dần Hạnh đã quen với việc không có người thân bên cạnh, cô sống ngày một nội tâm hơn. Cái Tết đầu tiên không có bánh trưng mẹ gói, không có đồng tiền mừng tuổi của bố, cô lao đầu vào công việc làm ca kíp tới khuya. Thân hình tròn trịa ngày nào giờ tong teo rõ rệt, những bộ quần áo hàng hiệu bố mua mỗi lần đi công tác về cô đem rao bán trên mạng lấy tiền trang trải sinh họat, chỉ còn lại là mấy chiếc áo cũ mèm mang ra dùng tạm. Cô nhìn chúng mỉm cười: "Các em đừng có rách, đợi chị 5 năm nữa nhé".


Hết toi một năm tươi đẹp, Hạnh về quê làm giỗ đầu cho mẹ. Bước trên con đường ngập tràn nước mưa đọng trên các ổ gà, ổ trâu trộn với đất vàng sóng sánh, đôi giày vải của Hạnh dày đặc đất bẩn bám vào. Cố gắng đi mãi nhưng cuối cùng đôi chân cũng nặng trịch không nhấc lên được, cô bèn cúi xuống rãnh nước gột rửa. Lúc này lúa đang trổ đòng đòng ngọt ngào, Hạnh với tay lấy một bông bỏ vào miệng nhấm nháp, cái cảm giác này ngon lành quá, vừa mềm vừa có mùi thơm của sữa, đúng là không gì bằng về quê được. Thấy ngon quá, cô với tay lấy thêm bông nữa bỏ tiếp vào miệng nhai ngấu nghiến.


- Cô định ăn hết mùa màng của chúng tôi đấy à? - Bỗng đâu tiếng một thanh niên phía sau lưng quát rầm rĩ làm Hạnh giật mình. Mắt cô tròn như hai viên bi chai:


- Ơ, em xin lỗi, tại nó ngon quá.


- Ha ha, em dễ mắc lừa nhỉ, anh đùa ấy mà.


Tùng gãi tai cười khì khì, đôi mắt đen láy nhìn cô không chớp khiến tim Hạnh đập thình thịch. Cô quay mặt sang nơi khác để trốn tránh:


- May quá, vậy chào anh em đi trước nhé!


- Khoan đã, em đi đâu để anh chở đi.


Ánh mắt lóng lánh nước quay sang nhìn người đàn ông xa lạ bằng một vẻ nghi hoặc, miệng cười chúm chím, tay cô chỉ về phía nghĩa trang cuối thôn.


- Là sao? Em đi ra đó. Vậy em là..., em là... - Tùng hốt hoảng co rúm người tỏ vẻ sợ hãi.


Hạnh cười sặc sụa:


- Phải, em ra đó, anh có đi cùng không?


- Anh có nhưng mà...


- Nhưng mà anh sợ ma hả? Phải rồi ngày xưa còn sống em cũng sợ ma lắm!Ha ha.


Tùng run rẩy nhưng không dám từ chối, hắn lóc cóc chở Hạnh ngồi sau, bao nhiêu câu chuyện của bà ngoại kể về ma quỷ cứ lởn vởn quanh đầu: nào là người ngồi sau xe đạp một lúc rồi chân tay cứ dài lòng thòng ra ôm lấy mình, nào là người đàn bà không có mặt, vân vân và vân. Mồ hôi tứa ròng ròng sau lưng Tùng, Hạnh vội lấy mũ quạt, nhưng càng thấy có gió mát lại càng sợ, vừa đi anh vừa nhìn xuống chân người ngồi sau, vì nghe nói ma không hề có chân. Mãi cho đến khi Hạnh nhảy phốc khỏi xe, anh mới bừng tỉnh, khuôn mặt xám ngoét.


- Vậy là mình có duyên em nhỉ !


- Tùng nhìn Hạnh đắm đuối. Sau ngày gặp gỡ hôm đó, họ cùng nhau lên thành phố tiếp tục sự nghiệp. Đối với Hạnh mà nói, quen được người đồng hương tại nơi đất khách như này quả là may mắn, có lẽ cuộc sống của cô bắt đầu thay đổi .


Những cái nắm tay, hẹn hò dạo phố những ngày nghỉ, những giờ đón đưa lúc tan tầm hay những tin nhắn thúc giục ăn cơm đúng bữa, ngủ đúng giờ của anh chàng bà con đó đã khiến Hạnh mê mẩn. Nếu như ngày xưa Hạnh ước ao một cuộc sống giàu sang, đầy đủ thì giờ đây, cô chỉ cần một người đàn ông có thể làm cho mình cười, quan tâm mình mỗi ngày, cùng làm mọi việc với mình, thế là đủ.


- Mình dọn về sống cùng nhau đi. Anh thấy ở riêng thật tốn kém quá, với lại không nhìn thấy em anh chẳng yên tâm chút nào - Tùng nắm thật chặt lấy tay người yêu, nhìn cô chân thành.


- Nhưng chúng ta còn trẻ, anh và em vẫn còn đi học mà, như này gọi là sống thử đấy – Cô rụt rè nhìn Tùng, ánh mắt ngại ngần lo sợ.


- Buồn cười em chưa. Anh suýt sặc nước đây này.


Mặt Hạnh đỏ bừng:


- Thế ý anh là sao?


- Ngốc ạ, chỉ là chúng ta sống trong cùng nhà, như một gia đình ấy, hiểu không – Tùng xoa đầu cô mỉm cười.


- À vâng, hì hì.


Hạnh chớp chớp đôi hàng mi mơ màng, nhìn Tùng bằng tình yêu trọn vẹn từ trái tim non nớt. Cô không thể hiểu nổi hậu quả của việc tin người quá mức. Nhiều lúc cô cảm thấy lo lắng nhưng dần dần, bằng những cử chỉ quan tâm và lịch sự của Tùng, cô không mảy may nghi ngờ một điều gì nữa.


Và thế là, Hạnh đã có một gia đình ấm áp, một người tình lý tưởng, một túp lều tranh 2 trái tim vàng.


Anh muốn cưới một con đĩ


- Anh sẽ luôn ở bên cạnh em chứ?


- Tất nhiên rồi ngốc.


- Anh sẽ chỉ yêu mình em chứ?


- Đúng rồi ngốc ạ.


- Anh sẽ cưới em chứ?


- Hỏi linh tinh, hôm nay em sao vậy?.


Tùng dang rộng vòng tay ôm chặt lấy Hạnh, người con gái trong trẻo như tiết trời mùa thu, mái tóc mềm mại như một cơn gió đem theo mùi hương của những cánh đồng lúa mướt mát, nụ cười của cô rạng rỡ khiến cho ánh nắng đang chiếu vào cửa sổ lúc này cũng phải ghen tị.


- Em sợ một ngày nào đó em già nua, anh sẽ chê em xấu xí rồi bỏ đi theo một cô gái trẻ đẹp hơn.


- Ai mà xinh đẹp được hơn người yêu của anh chứ. Hi, em đừng nghĩ lung tung nữa. Anh sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền rồi hỏi cưới em, chúng mình sẽ có những đứa con và anh là một ông bố mẫu mực. Anh muốn bù đắp tất cả những tổn thương trong lòng em.


- Anh nói thật chứ, vậy khi nào tốt nghiệp xong mình làm đám cưới, chỉ 2 năm nữa thôi, anh chờ em nhé.


Hạnh xoay người lại ôm lấy hắn, cô đã rơi nước mắt khi cảm nhận được niềm vui đan xen quanh mình:" Vứt bỏ quá khứ đau buồn đi, từ nay mày sẽ được hạnh phúc".


...


Thời gian thấm thoắt trôi, cũng đến kỷ niệm ngày yêu nhau tròn 3 năm của 2 đứa.


Ngay đầu giờ chiều, Tùng đã nhận được tin nhắn kèm theo một icon hết sức đáng yêu của Hạnh:


- Tối nay anh nhớ đi làm về sớm nhé, em nấu món đặc biệt. Moa moa chồng yêu.


Qủa là ngạc nhiên, Hạnh chuẩn bị mọi thứ khá hoàn hảo, từ đồ ăn mà hắn thích nhất cho đến cách bài trí căn phòng, tất cả thật đẹp lung linh. Nhưng đặc biệt hơn, lần đầu tiên Tùng nhìn thấy người yêu trang điểm, cô diện váy ôm sát người để lộ ra những đường cong nuột nà, cùng với đôi môi căng tràn sức sống và ánh mắt biết nói khiến người đối diện khó mà cưỡng lại được. Tùng cũng là đàn ông, hắn ta không muốn qua cơ hội này vì đã chờ đợi quá lâu. Sau khi nhảy xong điệu Valse dưới ánh nến ngọt ngào, Tùng ghé sát vào tai Hạnh thì thầm:


- Em đã mất công chuẩn bị buổi tối thịnh soạn như này, anh rất cảm kích. Anh muốn tặng em món quà này.


- Trời ơi, anh mua quà cho em làm gì, lãng phí quá, phải để dành cho sau này chứ - Hạnh chúm chím cái miệng xinh xắn khẽ trả lời anh.


- Tiền không mua được đâu em !


- Vậy anh nói đi.


- Em nhắm mắt lại đã.


Hạnh ngoan ngoãn nghe lời, khép hờ đôi hàng mi lóng lánh lại chờ đợi, cô đoán chắc đó là một nụ hôn nồng cháy. Tim đập thình thịch, đầu óc hoang mang, Hạnh đang định mở mắt ra thì bị bàn tay chắc khỏe của Tùng nhấc bổng lên.


- Anh làm gì vậy, thả em xuống đi.


- Đừng sợ, anh chỉ đưa em lên phòng thôi.


- Thì anh để em tự đi được mà.


- Anh không thể bế vợ của anh một lát được à.


Vừa nói Tùng vừa ghì chặt lấy cơ thể Hạnh, những nụ hôn nóng bỏng không thể cưỡng lại, những đụng chạm da thịt làm cô hoảng hốt hét lên


- Em chưa muốn như vậy, chúng ta còn nhỏ mà.


- Nhưng anh muốn, em có yêu anh không?


- Em rất yêu anh nhưng anh hứa là chờ em tốt nghiệp xong đã, anh không nhớ gì sao?.