Polly po-cket
Cái nắm tay siết

Cái nắm tay siết

Tác giả: Sưu Tầm

Cái nắm tay siết


***


Gặp lại


Lâm nhìn cách San ngọ nguậy trên bàn làm việc., nhìn vẻ sốt sắng đang hiện rõ trên khuôn mặt và giọng nói có vẻ run hơn vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh lên tiếng:


– Kịch bản đã duyệt xong, thời gian quay hình cũng đã fix. Hôm nay chỉ còn một cuộc họp cuối cùng, sao nhìn em có vẻ sốt ruột, lo lắng điều gì vậy?


– Không... chỉ là em lo trong cuộc họp có xảy ra sự cố nào không thôi.


– Sự cố gì là sự cố gì? Vớ vẩn – Lâm gắt gỏng – Chúng ta kiểm soát hết tất cả, em hiểu không?


– Uhm.


Lâm bước tới, nhìn chằm chằm vào San.


– Mắt sao toàn quầng thâm thế kia? Công việc nhiều quá hay sao?


– Có gì đâu anh. Tại đêm nào em cũng căng mắt ra xem những clip nhạc Hàn để viết kịch bản.


– Hết dự án này, em phải quay về mảng USUK của em. Tôi sẽ không bao giờ để em tham gia mảng nào khác ngoài USUK hết. Tôi muốn em trở về là em, hiểu không San? Là chính em.


Những câu nói cuối Lâm gằn mạnh giọng, nhưng San nhìn trong ánh mắt lại thấy vẻ dịu dàng và thiết tha. Tự nhiên San xúc động. Đúng, người ta không thể nào là chính mình nếu bị buộc phải theo đuổi một đam mê nào đó mà ta biết nó không dành cho ta. Thật bất ngờ khi San nhận ra Lâm hiểu rõ nó. Hoàn toàn về con người nó. Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng qua đi, vì San vẫn còn bận nghĩ về Nam. Chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi là San sẽ đạt được mục đích của mình. "Cố lên nào". San tự nhủ và sắp xếp lại đống giấy tờ, hít một hơi sâu và tiến vào phòng họp.


Khi Nam ngồi đó trước mặt San, như San đã tưởng tượng bao nhiêu lần, ánh mắt Nam mở to hơn cả viên bi trong suốt. Sự ngạc nhiên đến tột độ pha lẫn thảng thốt và bàng hoàng. Còn San, trống ngực nó đập như chưa bao giờ được đập, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản và tự tin như đã bao lần tập luyện trước gương. Vẻ kiêu hãnh đầy bất ngờ và khó đoán. Cách giả vờ lơ đãng và vô tình. Nét lạnh lùng như hàng ngàn vết kim châm. Nó cảm nhận rõ Nam đang rất bối rối.


Tuy nhiên, vào một thời khắc nào đó, khi San chạm phải ánh mắt Nam sắc lạnh, như một tia điện giật, nó cảm thấy sợ run cả người và bất thần nắm lấy bàn tay Lâm dưới gầm bàn. Nắm và siết chặt. Manager Lâm bất ngờ trước tình huống khó đoán và dường như không thể rút ra theo phản xạ, anh đáp trả lại hành động ấy bằng một cú siết. Cứ thế, hai người trẻ nắm tay nhau suốt cuộc họp. Nếu ai tinh ý có thể nhìn thấy được, Manager trẻ tuổi của công ty không hề một lần đứng dậy và các giấy tờ, nếu cần thiết phải trình bày hoặc lật giở, sẽ có một assistant làm thay.


San nhận được điện thoại của Nam ngay khi xe ô tô chở Nam rời khỏi cổng ít phút.


– Anh nhớ em đã từng hứa sẽ không bao giờ làm việc ở đây mà San? Rằng nơi đây xô bồ, ồn ào, các chương trình thì nhảm nhí và không chất lượng, chỉ hợp cho tụi con nít đua đòi, đúng không?


– Có những lời mời và công việc hấp dẫn đến nỗi làm em có thể phá bỏ quy tắc của mình". Và nó cũng tự động phá bỏ nguyên tắc không liên lạc với Nam nữa ngay khi nhận cuộc gọi này.


– Anh... anh thật sự rất bất ngờ khi hôm nay được gặp lại em. – Bỗng chốc Nam phì cười – Em đúng là bướng. Tóc chẳng bao giờ thấy dài qua vai được 1 mm nào cả.


– Nếu em để tóc dài như anh mong muốn... thì em sẽ giống như hàng ngàn cô gái ngoài kia. Rồi anh sẽ chẳng nhận ra đâu là em nữa.


– Em vẫn vậy San à.


Cuộc điện thoại có lẽ là dài nhất từ trước đến giờ của Nam dành cho San sao mà ngọt ngào đến thế. San muốn rơi nước mắt vì sự gặp gỡ này. Đã hàng ngàn lần trong mơ, trong suy nghĩ, nó mong gặp lại Nam. Và giờ thì nó biết nó vẫn còn yêu Nam rất nhiều.


Cái nắm tay siết


Cái nắm tay bất ngờ như một cú dội thẳng vào lồng ngực Lâm. Như một cơn bão mạnh đến không báo trước giữa trưa hè tháng 7 nắng gắt, khiến Lâm dường như không thể thoát ra khỏi dòng suy nghĩ ấy suốt cuộc họp... Bàn tay vẫn còn nóng ấm, như dấu siết mạnh của hai con người đơn độc trong đêm lạnh. Lâm bất thần đưa bàn tay lên mặt mình, và vội vàng đút nó vô lại túi quần, trở về dáng vẻ đĩnh đạc thường khi mà không biết, một cỗ máy vận hành trong Lâm đang dần hỏng hóc. Từng chút một.


Sau ngày hôm đó, mọi thứ tưởng như vẫn như cũ, nhưng hóa ra có một vài thứ đã thay đổi. Lâm nhận ra San cười và nói nhiều hơn. Kể cả cái đám nhân viên ồn ào cũng bí mật nháy mắt nhau khi San chộp lấy cái móc khóa cực dễ thương của một nhân viên khác và khen lấy khen để. San cũng thử qua bên phòng thiết kế, tham gia brainstorm cho các ý tưởng thiết kế của các show mới, cùng các thiết kế thiên về màu hồng và chuyển động sôi nổi, khác hẳn với tông lạnh mà San hay dùng cho các show USUK của mình. Thảng hoặc, Lâm thấy San vừa nhắn tin vừa cười. Bỗng Lâm nhói đau. Nghèn nghẹn ở cổ. Một ngày làm việc Lâm tu hết hơn hai lít nước. Khô và bức bối không thể tả.


Một buổi tối, San đứng trước công ty với một tâm trạng háo hức không thể tả. Nó chờ Nam qua chở đi ăn. Cuộc đi chơi đầu tiên sau quãng thời gian dài xa cách. Gió rất lạnh. Nó đã để quên khăn choàng ở trên phòng làm việc rồi. Nghĩ tới cảnh leo 4 tầng lầu lên lấy khăn và Nam chạy tới mà không thấy nó, nó thà chịu lạnh còn hơn. Vài phút trôi qua, điện thoại reo. Số Nam. Nó bắt máy:


– Em nghe.


– Ừm...Có lẽ anh không qua được. Anh có cuộc hẹn đột xuất với đối tác.


......


– Em đừng buồn nhé, bữa sau anh dắt đi bù.


......