Insane
Chạy trong mưa

Chạy trong mưa

Tác giả: Sưu Tầm

Chạy trong mưa


Rồi Minh chạy. Trên vệ đường trơn ướt. Dưới những vòm cây còn đẫm nước. Xuyên qua rất nhiều người lạ. Hết khu phố khô ráo, bỗng mưa ở đâu kéo đến. Minh vẫn cắm cúi chạy. Qua hai cái ngã tư, góc đường tối tăm hiện ra. An đang co ro dưới mái hiên của một mái nhà cũ. Khi đứng trước mặt An rồi, bỗng dưng Minh mỉm cười. Lạ lùng làm sao khi ai đó xuất hiện và làm bạn cười mãi không thôi. Môi An đỏ cóng trên nền da tái xanh. Cô thầm thì qua hàm răng đang va vào nhau vì lạnh.


- – Hiếm khi có những cuộc gặp gỡ như thế này trên đời. Người ta luôn cần rất nhiều thời gian để hiểu về người đang đứng trước mặt.


- – Em biết anh hiểu em?


- – Ừ. Ngay khi chúng ta tắt máy và anh xuất hiện ở đây, ngay tức khắc.


Buổi tối hôm đó là buổi tối lạ kỳ nhất mà anh từng có. Họ đi bộ dưới phố. Minh nhường áo khoác mỏng của mình cho An. Ở góc khuất ngã ba, mùi bánh nướng ở đâu ập vào mũi. Mình nắm tay An bước vào. Mở cánh cửa kính, một không gian sáng chói dội ngược mạnh mẽ. Giữa quầy hàng phủ đầy sắc màu lung linh từ những bột kem, cả hai chơi trò đoán xem đối phương sẽ thích ăn bánh gì. An chậm rãi chọn một cái Mousse xoài nhiệt đới vàng óng, như nắng Hawaii mùa hè. Riêng anh, anh lấy cho An một chiếc cupcake nhỏ xíu, đơn giản, được phủ vụn cookie bên trên.


- Anh thích không?


- Thật sự thì anh thích cái bên cạnh hơn, rồi mới tới cái này. Em được 9 điểm.


- Sao anh lựa chọn cái này cho em? Em hoàn toàn thích nó, Minh.


- Bởi nó đơn giản, nhưng đẹp đẽ. Y hệt em.


Cô gái bé nhỏ lặng yên sau câu nói. Một cách chậm rãi, Minh thì thầm về những lựa chọn của cuộc đời. Đôi ba lần, ta buộc lựa chọn. Nhưng giống như trò tung đồng xu, ta đã có ngay câu trả lời cho riêng mình trước khi đồng xu rơi xuống. "Cũng giống như chẳng hiểu sao anh lại chạy đến với em trong mưa và mua cho em cái bánh có màu xám tro này ". Cơn lạnh kéo qua, rùng mình. An hắt xì. Luôn ba cái liên tiếp. Minh cười phá lên. Một vệt kem nhỏ dính trên ria mép anh. 'Chùi giùm anh, An...". An nhón chân, đưa ngón tay bé xíu lên mặt Minh. Hơi thở từ An phả ra mát lạnh. Cả hai đứng bất động dưới ánh đèn đường. Ý nghĩ thấu suốt nhau ập đến, khiến khóe miệng bỗng dưng nhoẻn thành một nụ cười.


Đó là lần đầu tiên họ đi chơi với nhau. Trái tim anh phủ đầy sự kỳ lạ nơi cô. Dần dà, anh nhận ra bản thân không còn muốn những thứ bóng bẩy, vật chất, tiền bạc tầm thường...như anh đã cố gắng mỗi ngày nữa. Anh chỉ mong buổi chiều tan tầm, anh qua chở An đi ăn tối, nghe những câu chuyện kỳ khôi của cô, cố gắng hiểu ý nghĩa của nó, và làm mọi cách để khiến cô cười. Cánh tay An gầy xanh. Đôi ba lần, anh nắm tay cô, mà có cảm tưởng mình đang chạm vào không khí. Anh xót. Bắt An ăn điên cuồng. Đưa An tới những nơi An chưa từng đặt chân tới. Thậm chí ngay cả khi An lóng ngóng làm đổ một giàn đèn chùm có thiết kế lạ mắt ở khu mua sắm sang trọng vắng người, thì Minh cũng không lấy gì làm khó chịu. Bởi An mang đến anh sự sẻ chia cuộc sống trong lành, cùng vô vàn điều kỳ diệu qua cái nhìn của một cô gái trẻ tuổi. Nhưng rồi mọi thứ trở nên tệ đến mức, tiếng hắt xì của cô thôi cũng làm anh khó chịu. Anh đề nghị chia tay. Cô đồng ý, một cách khổ sở.


Cuối năm, công việc đầy ắp. Minh chạy các dự án ngon lành và trôi chảy. Mọi thứ vẫn hoàn hảo, như chưa từng có đường ray nào trật bánh trong cuộc đời này. Nhưng cái sự thật rằng An đã xa anh một tháng, khiến anh khựng lại. Có cô gái trẻ trong văn phòng thích anh. Cô ấy hay quàng một cái khăn mỏng quanh cổ. Mỗi lần đi sượt qua, hương thơm đọng lại gây ám ảnh không nguôi. Họ hẹn ăn trưa với nhau, nói về công việc, cũng như cuộc sống. Kết nối được tạo lập một cách nhanh chóng và gần gũi. Anh lại được ở trong vùng an toàn của mình, hiểu cái nhíu mày của người đối diện mang nghĩa gì, hiểu khi nào thì nên nắm tay người đi bên cạnh... Đôi ba lần, An nhắn tin. Những tin ngắn gọn, gãy đục: "Trời dạo này lạnh suốt. Em tập mặc áo len không cổ. Sợi len đâm vào da gây ngứa ngáy không chịu được.". "Dexter ra season mới rồi đấy!". "Hôm nay một ai đó hỏi em về anh. Em bảo anh vẫn ở trong thành phố này.". "Minh, em buồn kinh khủng khiếp.". Các tin nhắn khiến cỗ máy trong anh lại trật nhịp. Như một kẻ hèn nhát, anh trốn trong vòng tròn an toàn của mình. Anh không hề biết rằng, An từng đi theo anh tới quán ăn vắng, nhìn anh cười với một ai đó, rồi thôi. Đêm về, cô nhốt mình bên khung cửa sổ, khóc lặng lẽ.


Đêm. Thường xuyên có những cơn mưa đột ngột. Khi cơn mưa đi qua, nó để lại trong thành phố không khí ẩm ướt, buồn rầu. Ngoài kia đèn lên, trời bỗng dưng chuyển lạnh kinh khủng. Góc đường nọ có một cặp đôi đang cãi nhau. Cạnh đó, một người lao công đang thản nhiên quét rác. Minh đi bộ. Ký ức đêm hôm nào đập vào tim đau nhói.