Chỉ cần bên cạnh nhau

Chỉ cần bên cạnh nhau

Tác giả: Sưu Tầm

Chỉ cần bên cạnh nhau


TÙY PHONG.


Tôi vẫn lướt qua em mỗi khi tình cờ gặp, có khi còn chẳng nhìn lấy một cái, không phải vì không muốn mà vì sợ gặp ánh mắt em. Tôi vẫn vô tình hết sức có thể, dù là một vài tin nhắn đi lạc, dù không là gì của nhau tôi vẫn tin vào tình cảm của em. Vấn đề chỉ là ở tôi thôi, tôi tin những người yêu thương nhau thì sớm muộn gì cũng sẽ quay lại bên nhau.... Chỉ cần lúc nào đó tôi thật sự chín chắn.


Chỉ cần bên cạnh nhau


LINH.


Xe bus đông nghịt người, tôi về nhà đứa bạn thân, con bé đang ở một nơi tuyết phủ trắng xóa nóc nhà, cành cây, nó đi du học được 2 tháng còn tôi thật sự là muốn về thăm bố mẹ và cậu em trai hiền lành của nó, cũng là một nơi tôi được yêu thương thật nhiều, đủ bù đắp những trống rỗng trong tim... Anh về quê rồi, thấy bạn anh bảo là hôm nay anh lên, mọi khi anh đi xe mấy giờ nhỉ? chắc tầm trưa là về đến nơi? chắc là mệt lắm, muốn biết quá...thôi không nghĩ nữa, anh ổn mà.


Một ngày mệt nhoài, bến cuối cùng, chỉ cần bước xuống thôi là sẽ đi về phòng nhưng một cái gì đó thôi thúc tôi quay lại...


Là Anh.


Anh ngồi ngay sau tôi.


Lao vội đi như một đứa ngốc, phải về thật nhanh, không được gục ở trên đường, không được ngã, không được khóc...


Sân kí túc, có một con bé cứ ngồi lặng im như vậy, dường như là rất lâu.


ANH.


Tôi nhìn thấy em từ lúc em bước lên xe, rút điện thoại ra định gọi thì thấy em đang nói chuyện vui vẻ vs một anh chàng nào đó bên cạnh. Tôi cất điện thoại đi, có lẽ em đi chơi với ai đó về. Có cái gì đó nhói trong tim, hình như tôi thấy mệt.


LINH.


Nhật kí ah, chỉ có mày hiểu tao, tao xin lỗi, khi vui thì chẳng thấy ta đâu, khi buồn thì ta lại tìm đến ngươi... Nhưng tao chỉ dám nói với mày thôi, là tao yêu một người... rất nhiều...nhiều lắm. Nếu con người ta yêu thương nhau, thì sớm muộn gì cũng sẽ trở về bên nhau phải không mày? Vậy thì hãy cứ tin...


Chỉ cần bên cạnh nhau


ANH.


Em ốm. Tôi biết điều đó qua bạn cùng phòng em. Em tắt máy cả chục ngày nay rồi tối nào tôi cũng gọi, cũng đợi tin nhắn của em nhưng lòng tự trọng của một thằng con trai không cho phép tôi làm thế, tôi biết em chờ đợi điều gì...


Tôi muốn ở bên cạnh em, và không muốn nghĩ gì nữa, tương lai, hay tính bồng bột của mình....


LINH.


Tôi cảm giác được hạnh phúc trong từng giọt nước mắt mặn chát. Trong mơ, tôi cũng chưa dám mơ được ngồi bên cạnh anh trước biển, được anh cõng đi dọc bờ biển, được ngồi sau xe anh và ôm anh thật chặt, được sống ở nơi anh đã từng gắn bó cả tuổi thơ... được đi trên những con đường anh đã đi.


Hạnh phúc này tôi sẽ không để vuột mất một lần nữa đâu, vô tâm cũng được... thờ ơ cũng được, chỉ bên cạnh anh là đủ...


TÙY PHONG.


Tôi đã quyết định yêu thương một người con gái dù cô ấy có khóc rất nhiều, có thích đi bộ dưới mưa một mình, có hay bỏ bữa, có quên mất lo cho mình mà chỉ đi yêu thương một đứa vô tâm như tôi... dù ngày mai, ngày kia có thể tôi vẫn sẽ vô tâm, vẫn làm cô ấy phải khóc, cô ấy tổn thương... thì tôi vẫn sẽ ở bên cạnh cô ấy...


Tôi tin cô ấy sẽ hiểu, và đôi khi, cũng chỉ cần ở bên cạnh là đủ.


Chỉ cần bên cạnh nhau


LINH.


19/3... từ ngày tìm thấy nhau một lần nữa, anh vẫn bận rộn kín mít với cuộc sống của mình, có những lúc còn quên bẵng tôi đi...


Có những ngày dài lê thê chỉ để đợi một tin nhắn ngủ ngon, có những ngày lướt qua nhau trên phố mà quay vội đi...


Có những lúc chạy ra một chỗ khóc thật to vì những ấm ức...


Có những lúc hoang mang vì sợ anh quên mất cách yêu thương một người..