Duck hunt
Chuyện tình của biển và chàng Salem

Chuyện tình của biển và chàng Salem

Tác giả: Sưu Tầm

Chuyện tình của biển và chàng Salem

Tôi đã qua một mùa yêu cũ, qua mùa xuân với khí trời lành lạnh và khói tỏa trắng những mái nhà. Tôi đã tự áp tay mình vào mặt, phồng má thổi cho đến khi miệng sưng đau và lưỡi tê tê buốt. Tôi đã hóa ngu khờ khi đi giữa dòng người nhộn nhịp, cố gắng lách mình khỏi đám đông và chạy nhanh về nhà để ôm chầm lấy mẹ. Mùa yêu đó, tôi nhận ra gia đình chính là bến đỗ kì diệu nhất.


Tôi đã qua một mùa yêu cũ, qua mùa hạ hoang hoải yêu thương với những chiều nghe biển hát, nghe biển thì thầm lời tản mạn cô đơn. Tôi đã nhâm nhi món đậu ngon ấm nồng củng chàng Salem của biển, tôi hít hà hương muối mặn, để gió mang hơi nóng len vào làm phỏng rát bờ môi. Tôi đã ngân nga khúc tơ lòng rối rắm, để nắng đưa lên cao rồi tan hết vào trời xanh. Mùa yêu đó, tôi biết rằng qua một cuộc tình không hề khó khăn như người ta vẫn nói.


Tôi đã qua một mùa yêu cũ, qua mùa thu se sắt lạnh với những đám mây bồng bềnh len lỏi trong tim. Tôi đã ngắm những nhành salem mà lòng rạo rực, tôi bước song song cùng Salem trong một chiều mưa, cùng Salem ăn món đậu cay cay và nếm thử món chè vừng đặc sản...Mùa yêu đó, tôi nhận ra, mình vẫn như thế, vẫn nguyên xi là cô bé vô tư, ít suy nghĩ.


Tôi đã qua một mùa yêu cũ, qua mùa đông rỉ rả đau thương với gió chiều réo rắt và bầu trời u buồn đen xám. Và bây giờ đây, tôi bắt đầu một mùa yêu mới, khi tháng 12 đóng cửa và mở đường cho mùa xuân, khi trong một ngày tôi tốt nghiệp khóa học trái tim, Salem đứng lên và trao cho tôi tấm bằng màu bằng hoa màu trắng muốt.


Tôi đã đi qua nhiều mùa yêu thương, có cả đớn đau và thất vọng. Tôi đã nếm trải nhiều mùa yêu thương, vì đối với tôi, yêu thương không hẳn là – cả – cuộc – đời như người ta vẫn nói...


Yêu thương là...


***


Chuyện tình của biển và chàng Salem


1.


Tôi và Tuấn dựa vào vai nhau, hít hà hương biển vương trên mái tóc. Tuấn là người tôi thương, nói đơn giản hơn là người tôi đã trao cả trái tim mình suốt 3 năm. Tuấn hiền lành, dễ gần và vui tính, anh ấy thường đón tôi đi học vào những sớm mưa, ấp tay tôi vào má rồi nhẹ nhàng thổi. Tôi thích ngắm nhìn Tuấn lúc đó, trông như một thiên sứ tuyệt đẹp với đôi mắt đen trong.


Tôi đã đưa Tuấn đi nhiều nơi, lùng sục hầu hết miền biển này chỉ để mua một món đồ cỏn con nào đó. Tôi cảm thấy an nhiên và ấm áp lạ khi ở bên anh, tôi cũng chẳng đòi hỏi nhiều từ anh – một sinh viên nghèo tự lập. À..nếu có, tôi cũng chỉ đòi hỏi những cái ôm thật ấm trong đêm thâu, những lời chúc ngủ ngon bình thường như bao đôi tình nhân khác...


Chúng tôi ngồi trên bợp cao nhìn xuống biển, sóng vỗ rì rào. Tôi thích ngắm biển vào những chiều ít mưa, trời cao xanh và gió lao xao lả lướt. Tôi có thói quen lạ là hay ăn đậu non vào những lần ngắm biển, tôi cảm nhận được hương muối mặn len vào, hòa quyện với mùi thơm ngào ngạt phả ra từ những miếng đậu trắng bóc. Tôi và Tuấn, cả hai đều nghiện món ăn này, cay nồng và ấm nóng...


Có lẽ tình yêu cũng vậy, cay nồng và ấm nóng. Tôi nhớ những chiều hè Tuấn dắt tay tôi đi trên con đường cũ, gió lạo xạo đưa mái tóc tôi rối bù trên không trung, Tuấn cười nhiều, anh xoa xoa làm mái tóc tôi càng bù xù hơn nữa, tôi chu môi và giận dỗi quay mặt đi...Nhưng phải thú nhận, tôi thật sự thích cử chỉ đó của anh, thử hỏi một người con gái đang yêu, sao lại có thể giận vì những điều dễ thương đó chứ!


Anh vào đại học khi tôi vừa chập chững lên 12, cái lạnh trở trời của miền quê nghèo này đôi lúc khiến người ta giận ghê gớm. Tôi giận những sớm trời loay loay đi học, chẳng có ai dặn dò cẩn thận hay móc ra một chiếc kẹo từ túi áo dỗ dành. Tôi giận tháng mười thiếu anh, chỉ có gió lao xao và vài hạt mưa rả ríc. Anh lên Sài Gòn, tôi ở lại đây. Tự mình ăn miếng đậu thơm phức cả hai đã từng giành nhau, tự mình nuốt chửng lấy nỗi cô đơn mà cả hai đã từng giao kèo chia sẻ. Tôi nhớ, trước khi đi, anh có vỗ về mái tóc tôi rồi nói rằng: "Đừng liên lạc với anh nhé, anh sợ sẽ nhớ em mất!". Tôi gào thầm, tôi như lơ lửng giữa tháng mười rạo rực, tôi hứa, sẽ không liên lạc với anh đâu, tôi hứa!


Tôi vẫn giữ thói quen và lời hứa của riêng mình. Tôi thường nhớ đến anh mỗi đêm mưa, khi nước thấm vào vai và sống mũi lạnh buốt, tôi thường hay la cà vào quán trà sữa nhỏ ven đường, nơi chúng tôi đã từng đi qua để mua một món đồ nào đó. Tôi cười nhiều hơn trước, không biết có phải vui hơn không hay lại đang tự lừa mình như anh vẫn hay bảo. Tôi chẳng gọi điện, chẳng nhắn tin, đôi lúc thấy anh vô tâm ghê gớm, nói đi là đi, không liên lạc là không liên lạc.


Mưa bắt đầu rơi, mưa ở miền biển này lao xao rả ríc, không chóng vội hay ồn ào như những cơn giông hồi tôi lên thành phố ở. Tôi lách mình khỏi những giọt nước trong veo, đôi vai đã ướt sũng và cặp kính trong đã mờ nhòe, tôi nấp vào quán trà sữa cũ, cũ đến nỗi khi tôi đến nơi, bà chủ quán đã hồ hởi gọi tên vào.


- Quán mình mới có nhân viên sao chị? – Tôi vừa hỏi chủ quán vừa để ý anh chàng cao gầy đứng ở cửa, anh ta khá đẹp trai, đôi mắt trong cùng hàng lông mày đậm bất giác khiến người khác phải hướng ánh nhìn vào.


- Ừa, là một sinh viên. Mà sao, thấy đẹp trai ghê gớm hen em gái?


- Ha ha – Tôi cười lớn khi nghe cái giọng miền Nam ngòn ngọt đến sởn gai ốc của bà chị,


không hề để ý đến hàng chục con mắt quái lạ nhìn mình.


- Thôi, mưa tạnh rồi nên em về trước nhé!


- Ưà ! Cẩn thận nha!


- Cảm ơn chị!


Tôi bước xuống con đường trải nhựa. Sau cơn mưa, thế giới như ngừng ngái ngủ và bừng tỉnh sắc màu. Tôi vẫn có thói quen hay đi ngang qua đây dù nhà mình ở hướng ngược lại. Tôi nhớ trên những bập thang gần khu công viên, có ai đó đã cố tình trồng những cành salem buồn rười rượi, cánh hoa mơn mởn trắng, như hoang hoảng yêu thương cho một nỗi nhớ ai đó đầy vơi. Tôi thấy nó như dành cho riêng mình, thi thoảng tôi cúi xuống, thử hít lấy mùi thảo mộc man mác ấy vào rồi phẩy nhẹ cánh mũi.


Hôm nay, salem đẹp hơn trước, trắng hơn, tươi mới hơn, như cơn mưa vừa rồi đã ban cho nó cả sức sống. Tôi vuốt nhẹ cánh hoa còn ươn ướt, tự nhiên mắt nhòe đi như lúc xa anh, tôi thấy nhớ anh quá, tôi nhớ anh đã từng nói với mình rằng : « Hoa Salem muốn nói với bạn rằng có một người đang nhớ bạn, nhớ bạn tha thiết ». Tôi ngồi bó gối trước công viên, thút thít như một đứa trẻ lên mười, lần đó, chính là lần đầu tiên tôi khóc từ lúc xa anh.


- Nè! Chúng là đàn ông, khóc thế chúng sẽ ngượng mất!


- A... – Tôi chợt giật mình khi thấy bóng người bên cạnh mình, rồi lại một lần nữa hét lên


khi thấy người con trai trước mặt:


- Là anh sao...?


- Tôi quen cậu à?


Tôi đỏ mặt. Đúng rồi, người ta và mình có biết nhau đâu cơ chứ.


- Tại tôi thấy anh làm ở quán trà sữa tôi quen biết...


- Quen quán trà sữa là quen với người làm luôn à, rõ ràng là nhận vơ!


Tôi tức sôi người khi thấy cái dáng vẻ vô tội của anh ta. Nhanh nhảu đổi chủ đề, tôi nói lớn:


- Mà sao anh biết mấy bông hoa này là đàn ông?


- Tại tôi quen biết nó!


- Bộ quen với đàn ông thì cứ phải là đàn ông à, rõ ràng là nhận v !


Anh ta khựng lại, tôi thì ha hả cười. Tôi thấy trời đẹp quá, mắt đã ráo khô và không còn đỏ nữa, tôi nhìn anh ta chết đứng ở phía hàng cây, làm mặt quỷ chọc tức anh ta rồi chạy biến.


- Dạo này ế ẩm quá, chắc phải dẹp tiệm rồi!


Tôi nghe chị chủ quán thở dài, mặt buồn rười rượi mà than vãn về tình hình quán. Tôi ngó nghiêng khắp xóm, tìm một bóng người dong dỏng cao.


- Tìm tôi? – Salem bất chợt tiến đến làm tôi giật mình


- Thèm vào! – Tôi chu mỏ lên nhìn Salem – Đồ tự hão!


- Cảm ơn, tôi thường được khen vậy! – Rồi Salem làm cái mặt như kiểu tự hào khiến tôi cười ha hả.


Tôi thường hay đến đây, hay nói chuyện với anh chàng Salem mà tôi gặp hôm nọ. Anh ta thật ra cũng hiền, chỉ là đôi lúc giở trò chọc tôi nổi điên hay cười ha hả thôi. Chúng tôi thường hẹn nhau đi biển, ăn món đậu non mà tôi thích nhất. Salem hay cười, hay nói, cậu ta huyên thuyên đủ điều về cuộc sống, về những mối tình đi qua... Còn tôi, tôi hòa nhập vào câu chuyện của Salem như một nhân vật chính, tôi thích lắng nghe cái cách ba hoa đến đáng ghét của Salem, nhưng nó chẳng hề khiến tôi khó chịu.


- Kể về mối tình đầu của Trà đ ! – Salem chợt hỏi


- À! – Tôi hào hứng kể :


- Anh ấy rất thương Trà, hay chở Trà ra biển chơi, ăn món đậu non, đi khắp nơi cùng Trà...Nói chung, anh ấy thật sự rất tốt!


Tôi khẳng định rồi chợt bĩu môi khi thấy Salem giả ngơ, tôi tức giận đập vào vai cậu ta một cái, khiến cậu ta chao đảo khỏi khung chắn và suýt nữa té nhào. Vậy mà Salem không nổi giận như thường ngày, Salem nhìn vào mắt tôi, nói thật nhỏ :


- Trà nghĩ đó là tình yêu à?


Mắt tôi ươn ướt, hơi biển lùa vào làm họng khô rát khiến tôi không tài nào mở miệng. Tôi muốn nói rằng đó là tình yêu, nhưng tiếng nấc chợt chen ngang khi cả một lời yêu tôi vẫn chưa nhận được, cả một câu chuyện kể trong những chiều mưa cũng chưa từng được nghe.