Old school Swatch Watches
Đừng trốn tránh, ta yêu nhau

Đừng trốn tránh, ta yêu nhau

Tác giả: Sưu Tầm

Đừng trốn tránh, ta yêu nhau

Túi hành lý nhỏ gọn lúc em đến giờ cũng theo em đi rồi.


Brian không đến chỗ làm. Một ngày, hai ngày rồi cả tuần liền.


Không tìm mà vẫn gặp


Hỏi phòng nhân sự, tôi mới biết Brian xin nghỉ không lương hai tháng, theo chế độ linh hoạt đặc biệt của công ty. Cậu ấy nói cần đi du lịch đâu đó để cân bằng lại trước áp lực. Tôi thở phào, chỉ cần biết sự biến mất của Brian không phải do hành động dại dột nông nổi nào là tôi yên lòng rồi.


Không muốn gây sức ép cho Brian, tôi không đi tìm cậu. Một khoảng lặng là cần thiết để Brian có thời gian suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ giữa hai chúng tôi. Dù em có quyết định thế nào tôi cũng chỉ có thể tôn trọng điều đó mà thôi.


Tôi nhận được điện thoại từ Bắc Kinh. May mắn là vốn tiếng Quan Thoại của tôi không tệ để hiểu được nội dung từ đầu dây bên kia. Mẹ của Brian choáng ngất phải nhập viện. Người hàng xóm tốt bụng chỉ tra được trong danh bạ điện thoại của bà hai số của Brian: số di dông không liên lạc được, và số cố định của công ty. Phòng nhân sự đã chuyển máy cho bác ấy gặp tôi.


Tôi bay vội đến Bắc Kinh, kịp gửi thông tin bệnh viện cho Brian qua tin nhắn điện thoại, Facebook và cả email.


Lúc tôi vào thăm, bác Lưu- mẹ của Brian- đã tỉnh lại. Sau nhiều xét nghiệm, bác sĩ cho biết bác Lưu chỉ choáng ngất vì sức khỏe kém lúc chuyển mùa, có thể về trong ngày. Tôi không chắc Brian có từng nhắc đến tôi trước mặt bác không, nên chỉ xưng mình là bạn đồng nghiệp thân thiết, và nói dối rằng Brian đang tham gia một chuyến thiện nguyện ở vùng xa, không liên lạc được bằng các thiết bị điện tử. Tôi làm thủ tục cho bác Lưu xuất viện, và ở lại nhà chăm sóc bác lúc tịnh dưỡng, thắc thỏm mong Brian sớm quay về. Ánh nhìn của bác Lưu dành cho tôi từ nghi ngại dần chuyển sang trìu mến hơn. Mấy lần bác ngập ngừng toan hỏi tôi điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.


Đến ngày thứ ba thì Brian về. Tôi ở lại Bắc Kinh thêm hai ngày nữa. Suốt thời gian đó, tôi thường tránh đi để Brian có thời gian riêng bên mẹ, cũng không hỏi Brian đã đi đâu, và em đã nghĩ gì những ngày xa tôi. Chúng tôi ít khi trò chuyện, nếu có thì lần nào em cũng chỉ nói "Cảm ơn anh, Huân" và nhìn tôi thật dịu dàng.


Có thể yêu nhau không?


Tôi quay về Singapore một mình, vùi đầu vào công việc, nhưng trái tim vẫn quay quắt nhớ em. Một buổi tối, mobile của tôi rung nhẹ. "Chào cháu, Huân" Giọng của bác Lưu vang lên ấm áp.


Hóa ra bằng trực giác của người mẹ, bác Lưu đã đoán biết tình cảm tôi dành cho Brian khi tôi đến chăm sóc bà ở Bắc Kinh. Bác đã thực sự cảm động trước sự chân thành của tôi, và cũng nhận ra nét lấp lánh tươi vui của Brian trong hai ngày ngắn ngủi bên cạnh tôi. Bác gặng hỏi Brian vì không chịu nổi nét buồn rười rượi của con trai sau khi tôi rời khỏi. "Bác đã nghĩ rất nhiều, là mẹ, bác chỉ muốn thấy con mình hạnh phúc. Nó đau, bác cũng đau. Cháu có thể đến đây một lần nữa không, nói cho bác biết tư cách thực sự mà cháu muốn, không phải chỉ là đồng nghiệp thân thiết nhé. Có thể bác sẽ cân nhắc đề nghị của cháu."


Tôi không tin nổi những gì mình nghe bên tai, thấy mình đang bay lên, rồi rơi xuống, ngả vào một tấm đệm bông êm ái. Ngày mai tôi sẽ đến Bắc Kinh chuyến sớm nhất, để có thể nắm lấy tay Brian, hỏi em một câu thôi, và dù bao lâu cũng được, chờ nghe câu trả lời "Huân, em cũng yêu anh, từ lâu rồi".


18/4/2014Lazi