Polaroid
Em sẽ không nhón gót khi hôn

Em sẽ không nhón gót khi hôn

Tác giả: Sưu Tầm

Em sẽ không nhón gót khi hôn

Mai này khi yêu một ai đó, em sẽ không nhón gót khi hôn, không bao giờ... Người đàn ông của em không cúi xuống để hôn em thì làm sao cúi xuống với những nỗi đau của em, anh có nghĩ thế không ?


***


Năm em tám tuổi.


Em hỏi anh.


- Anh ơi sao truyện cổ tích lúc nào cũng kết thúc bằng việc hoàng tử lấy công chúa vậy anh?


- Anh không biết nữa, mà anh nghe mẹ anh nói, đó gọi là kết thúc có hậu đó em, hoàng tử và công chúa là những người tốt, nên họ sẽ được hạnh phúc bên nhau.


- Vậy hả anh? Ờ mà sao kỳ vậy anh, nếu họ là người tốt thì sao không cho họ lấy nhau từ đầu luôn đi anh, bắt họ chờ lâu vậy ?


- con bé ngốc, tự nhiên mới vô câu chuyện cái hoàng tử và công chúa lấy nhau, thì còn gì để kể cho em nghe nữa đâu?


Em gãi đầu , cười ngượng ngùng vì nhận ra sự ngốc nghếch của mình. Buổi chiều chan hòa trong ánh nắng trong vắt và gió thổi nhè nhẹ. Giọng anh vừa ấm áp vừa dễ thương lại bắt dầu một câu chuyện khác, dĩ nhiên là một câu chuyện đến cuối cùng hoàng tử mới lấy được công chúa.


Em sẽ không nhón gót khi hôn


***


Năm em mười sáu tuổi.


Em trở thành thiếu nữ. Và đó là một năm đặc biệt trong cuộc đời em. Đặc biệt bởi hai câu nói. Một câu là anh nói với em, một câu còn lại là em nói vu vơ trước biển , nhưng anh lặng lẽ đừng kề bên và lắng nghe.


Anh nói với em rằng,thật ra công chúa nên chọn con ngựa trắng của hoàng tử, vì con ngựa trắng mới là người hiểu cô hơn.


Câu chuyện ngày xưa anh kể giờ xuât hiện thêm nhân vật con ngựa trắng của bạch mã hoàng tử.


Thật ra nhân vật đó xuất hiện chỉ vì ngày qua tháng lại những câu chuyện cổ tích của anh cạn kiệt dần, dù em biết anh đã vắt hết tâm sức cố tìm từ bốn phương trời những câu chuyện phép màu thú vị để mỗi lần gặp em ,anh đều tươi tắn và hứng khởi , kể những câu chuyện hay ,hấp dẫn và luôn kết thúc viên mãn. Nhưng mỗi ngày qua đi, là ánh mắt anh lại như thêm lo lắng vì câu hỏi, lần sau sẽ kể chuyện gì đây.


Em nhìn anh mà vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Hình như anh không biết rằng, chỉ cần là anh kể thì dù là câu chuyện tám năm trước anh từng kể, em cũng sẽ ngồi yên và lắng nghe thích thú. Nhưng anh luôn tìm điều mới mẻ cho em, hết truyện mới, anh phát chế từ truyện cổ ra những tình tiết mới mẻ vậy nên, con ngựa trắng thành chủ đề năm em muồi sáu tuổi.


- Những vì sao trên bầu trời đêm qua vừa cho anh biết một điều thú vị, lẽ ra công chúa nên chọn con ngựa trắng của hoàng tử thì đúng hơn.


Em thần tượng những chàng hoàng tử là thế, em đắm say những câu chuyện tình yêu lãng mạn mang đầy màu sắc cổ tích là thế mà anh lại nỡ lòng nào xem thần tượng của em không bằng một con ngựa trắng. Em tức quá, không biết làm gì, đành quay đi hướng khác không thèm nhìn mặt anh nữa. Anh vội vã quay sang xin lỗi ríu rít dù xét cho cùng anh chả có lỗi gì to tát ngoại trừ tỏ ra thông cảm với con ngựa trắng.


Em dỗi hờn vô cớ, nhưng anh vẫn kiên nhẫn dỗ dành. Và vì thế "phe Hoàng Tử" vẫn thắng vào cuối câu chuyện.


Cũng trong năm em mười sáu tuổi, tự nhiên không biết em xem phim hay đọc tiểu thuyết nào,mà lại đi hỏi anh về ý nghĩa của những nụ hôn. Anh cười hơi ngại ngùng nhưng biết là không bao giờ từ chối được một cô gái ương ngạnh như em, nên anh tỉ mẫn diễn giải cho em, dù cho mặt anh đỏ lên từng chút một.


- Mỗi kiểu hôn đều có ý nghĩa khác nhau hết cô bé ,nhưng mà em thấy đó, giống những cảnh trong phim, nam chính cúi nhẹ xuống, nữ chính đứng hơi kiễng chân và nhón gót, nụ hôn lãng mạn và bay bỗng nhất...


Tiếng sóng biễn vỗ bờ như làm nền cho những đều anh nói. Nó quá lãng mạn và lung linh, làm trái tim ngây thơ của em khi đó đã đập loạn xạ. Em cũng không biết mình đã nghĩ gì khi nhìn thẳng vào mắt anh một khoảng thật lâu . Anh cũng nhìn em. Nhưng rỗi vẫn chỉ là những tiếng sóng vỗ bờ. Chợt không biết từ đâu trong vô vàn những nghĩ suy và xúc cảm, em quay mặt ra phía biển và nói như một lời tự tình:


- Mai này khi yêu một ai đó, em sẽ không nhón gót khi hôn, không bao giờ... Người đàn ông của em không cúi xuống để hôn em thì làm sao cúi xuống với những nỗi đau của em, anh có nghĩ thế không ?


Vẫn là những tiếng sóng biển vỗ qua câu nói năm em mười sáu tuổi, nhưng tiếng sóng vỗ bờ ngày ấy có khiến anh không nghe rõ lời em nói không anh ?


***


Năm em mười tám tuổi.


Em gặp cú sốc đầu tiên trong cuộc đời.


Em trượt đại học.


Em cảm thây tât cả tối đen, Cảm thấy tiếng sóng vỗ bờ giờ như là lời hờn trách,thấy những u buồn và thất vọng trong ánh mắt của mọi người khi nhìn em. Lúc đó, em cô đơn rất đỗi. Anh thì đang học ở thành phố. Em chỉ nhắn tin vì mong anh sẽ gọi về an ủi em.


Nhưng anh đã làm hơn thế.


Anh quay về và biến tiếng sóng biển ai oán trong tâm tưởng của em thành khúc nhạc du dương trong một câu chuyện kể.


Biết em buồn , nên anh cố tạo niềm vui cho em. Nhưng niềm vui mà anh tạo-không biết có phải vì anh quá mê thần thoại và cổ tích hay không- lại sao y nguyên văn như lời của ông bụt , bà tiên mỗi lần xuất hiện ; "tại sao con khóc ". Em cư lẳng lặng lắc đầu, cho mái tóc khô gãy va vào mắt anh, chắc là anh đau rát lắm? Sau này em hỏi , anh nói nhìn em buồn,lòng anh đau rát gấp trăm lần ,chứ xá chi sự đâm chạm của những cọng tóc đó. Anh vỗ về an ủi em. Em cố giữ mình vững mạnh mà sao trước anh, lúc nào em cùng chỉ là một cô bé yếu đuối, mỏng manh. Em gục đầu lên vai anh và áo anh ướt đẫm. Sau đó anh bảo rằng sẽ không giặt chiếc áo này vì trên đó có những "giọt châu "của em! Anh quả là, lúc nào cũng đùa được! Anh nói rất nhiều điều, em nghe cũng rất nhiều nhưng bây giờ thì chẳng nhớ bao nhiêu! Em chỉ biết hơi thở ấm áp của anh đang ở rất gần mình và chừng đó là đủ cho em biết mình không cô đơn.Em bảo anh kể cho em nghe một câu chuyện nào đó, nhưng đừng là cổ tích nghen anh, vì em chả tin vào cồ tích nữa đâu! Anh cười bảo niềm tin của em sao dễ lung lay vậy? Em nói là chỉ trong lúc này thôi. Anh chiều ý và kể cho em nghe một câu chuyện của thần thoại Hy lạp. Câu chuyện của loài hoa hướng dương. Anh kể rằng ngày xưa có một nàng tiên nhỏ đem lòng yêu thương ngưỡng mộ Thái Dương Thần Apôlô. Em cắt ngang hỏi ,Thái dương Thần gì đó là ai? Anh ân cần giảng giải rằng đó là nam thần đạp trai nhất trong 12 vị thần trên đỉnh Olympia. Em lại hỏi, đỉnh Olympia ở đâu? Như lần trước , anh chẳng hề phật lòng vì cái thói "đâm ngang bổ dọc" của em, anh nói cho em nghe về đỉnh núi huyền thoại ấy.Rồi sau đó, anh trở về với vị thần điển trai kia, Apôlô là thần mặt trời, nghệ thuật , tiên tri và âm nhạc.Thần là một xạ thủ tài ba với chiếc cung bạc. Mỗi ngày , nàng tiên nhỏ kia cứ nhìn lên vầng dương nơi mà Thái Dương Thần cùng chiếc xe ngựa rực lữa đi qua. Cứ như thế ngày này qua ngày khác, từ bình minh cho tới hoàng hôn. Cho đến một ngày, nàng tiên nhỏ kiệt sức vì những ánh mặt trời gay gắt , còn Apôlô thì vẫn không hay biết gì, cứ dửng dưng sớm tối đi về. Nàng tiên nhỏ chết đi và trở thành bông hoa hướng dương. Thế đó ngay cả khi chết rồi, nàng vẫn một lòng hướng về người mình yêu...


Anh bảo kể cho em nghe chuyện này, để em biết, không phải lúc nào đời cũng màu hồng , cũng dễ dãi với chúng ta. Nhưng chúng ta cần có niềm tin, một niềm tin mãnh liệt với ước mơ của mình. Em có thể thất bại chứ không được bỏ cuộc...


- Sao anh lại tốt với một đứa không ra gì như em vậy anh?


- Ngốc, em là một cô gái tốt và đáng yêu, không ra gì là sao em?


Nói xong anh nghiêng đầu hôn lên trán em. Nụ hôn của anh được thực hiện một cách nhẹ nhàng và trân trọng. Trái tim em khẽ run. Nhưng em vẫn không hiểu được điều anh vừa nói và nụ hôn vừa rồi. Em nhìn vào mắt anh, thấy như cả một dòng suối yêu thương hiền hòa đang lan chảy. Một cảm giác bình yên, sâu lắng xâm chiếm những khoang cảm xúc của em.Có phải trong ánh mắt anh đang thắp lên một thứ gọi là tình yêu?


- Sao anh hôn trán em?


- Vì em sẽ không nhón gót khi hôn mà, em gái!


Anh cúi xuống hôn em. Anh cúi xuống cùng nỗi buồn của em. Nhưng vừa rồi , anh ơi, anh gọi em là gì ?


Anh biết không, sau cuộc nói chuyện ngày hôm đó, em cố gắng làm theo lời anh nói, em tin tưởng vào ước mơ, vào khả năng và con đường mình chọn. Anh cho em biết giá trị của niềm tin, từ đó em có niềm tin vào những điều mình lựa chọn, em thi đậu trường đại học mình yêu thích vào năm sau đó và luôn giữ vững lập trường niềm tin cho đến sau này trong dường như tất cả mọi việc, kể cả tình yêu...Nhưng lúc đó, điều mà em tin tưởng nhất vẫn là lời anh nói , và lời anh nói mà em nhớ nhất là, anh xem em như em gái!


Vì anh xem là em gái, nên anh sẽ là anh trai trong tâm niệm của em. Thứ xúc cảm na ná tình yên gần như xuất hiện trong đêm anh cúi người hôn lên trán em,nếu có, thì cũng hòa vào tiếng sóng vỗ bờ rồi lặng lẽ cuốn đi trong tăm tít trùng dương khơi xa vạn dặm...


Em đã giữ điều tâm niệm đó, chấp nhận anh làm anh trai và vì thế, một năm sau đó em đã làm vụn vỡ lời tỏ tình của anh, cũng ngay trên bờ biển dạt dào sóng vỗ này.


Em sẽ không nhón gót khi hôn


***


Năm em hai mươi mốt tuổi.