Polaroid
Endless Love

Endless Love

Tác giả: Sưu Tầm

Endless Love

(Admin - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ")


"Nếu 1 ngày em thấy bóng chị bên cửa số, đừng sợ mà hãy mỉm cười với nó nhé. Vì chị chỉ muốn biết em có hạnh phúc không thôi. Kể cả khi là sương khói, chị cũng không làm đau người chị yêu".


***


Có lẽ người ta sẽ nghĩ tôi là một đứa dở người, à không, chắc chắn bất cứ ai nhìn thấy tôi bây giờ cũng đang nghĩ tôi là một kẻ điên. Vì chẳng đứa bình thường nào ngồi giữaa đồng trống ngơ ngẩn nhìn về xa xăm, miệng lẩm bẩm vài câu trong bài hát Endless Love với nước mắt tuôn dài...


Tôi đấy, một đứa sống 23 năm rồi nhưng vẫn không thể tìm ra mục đích sống của mình. Đúng hơn là tôi đánh mất nó 5 năm về trước.


Vâng, tôi vừa mới chia tay với cô bạn gái mới nhất, tức là trước đó tôi đã chia tay với hàng tá cô bạn gái như thế rồi.


Bạn sẽ hỏi thế thì có gì phải khóc? Ừ tôi có nói là tôi khóc vì chia tay với bạn gái đâu.


Tôi khóc vì tôi nhận ra, dù tôi có quen và chia tay với bao nhiêu người nữa thì cũng chẳng bao giờ quên được hình bóng thân thương ấy – người con gái mang mùi hương hoa Nguyệt Quế.


Ngày ấy tôi mười bảy và chị mười chín.


Endless Love


Một buổi chiều mưa dầm, sau khi vật vã với đống bài tập tôi tự thưởng cho mình một tách Espresso đen đặt. Quán café nhỏ nơi gốc phố vắng tanh, dễ hiểu thôi, thời tiết như thế này nếu không phải vì bất khả kháng thì ai mà muốn ra đường.


Xoay xoay tách café trên tay và nghĩ: trừ đứa rỗi hơi như tôi. Tốt thôi, chẳng ồn ào.


Tôi nhắm mắt hít hà mùi hương gây nghiện từ tách café trên tay và giật mình vì bỗng dưng mùi của nó thật lạ.


Tôi gọi anh chủ quán và hỏi:


- Anh ơi tại sao hôm nay Espresso của em lại có mùi hoa Nguyệt Quế vậy?


- Chắc nhóc nhầm, làm gì có Nguyệt Quế quanh đây – Anh lúng túng gãi đầu.


- Em không nhầm đâu. Anh cho em một tách khác nhé! – Tôi nháy mắt, ngụ ý chẳng sao đâu nếu anh lỡ tay.


- Hoa Nguyệt Quế không thơm sao? – Một cô gái vs áo pull quần jean ngắn tự dưng ngồi xuống đối diện tôi và nhìn tôi ngơ ngác. Tôi biết chị. Nhà chị ở đầu phố,ngôi nhà cao nhất, và to nhất thị trấn này.


- Ra là do chị - Tôi lập tức hiểu ra nguyên nhân làm tách café của mình loạn mùi, trên tay Chị là một nhánh hoa Nguyệt Quế long lanh nước.


- Em không thích sao? – Đôi mắt to đen nhấp nháy.


- Rất thơm, nhưng café của em thơm hơn. – Tôi ngó lơ ra phía cửa, không muốn nhìn vào đôi mắt trong veo ấy.


- Em có muốn thử không? – Chị đẩy về phía tôi tách trà nghi nghút khói anh vừa mới mang ra.


- Nó là gì? – Tôi chau mày nhìn cái thứ nước vàng vàng, bên trên là những cánh hoa trắng muốt.


- Trà Chung Thủy, được pha từ gừng và cánh hoa Nguyệt Quế.


- Em không biết ở đây có loại trà kì lạ này.  – Tôi đẩy trả tách trà về cho chị. Tôi không thích cái tên của loại trà này.


- Là cô ấy dạy anh pha chế nó, tên cũng là do cô ấy đặt – Anh đặt tách café mới của tôi xuống bàn và theo thói quen tiện tay thả vào đó viên đường bé tẹo.


- Em không biết tự cho đường vào café sao? – Chị lại giương đôi mắt to tròn kia ra nhìn tôi.


- Em không thích đường. - Tôi có cảm giác đôi mắt ấy muốn biết tất cả về mình, lạ thật.


- Là anh không muốn nó uống café không đường nữa,  có đắng phải có ngọt chứ - Anh xoa đầu tôi như một đứa nhóc mới lên ba.


- Vậy thì đừng uống cafe nữa, uống cái này nhé. – Chị lại đẩy tách trà về phía tôi – Em sẽ thích nó.


- Được thôi! – Tôi miễn cưởng nhấc tách trà nóng hổi lên nhấp một ngụm, cơ mặt tôi giãn ra, từng thớ thịt cảm thấy rõ sự ấp ám và dễ chịu.


- Rất tuyệt đúng không? – Chị cười, lộ hàm răng trắng đều như bắp, nụ cười làm bừng sáng cả góc quán đang bị nuốt chửng bởi cơn mưa không ngớt.


- Từ nay anh thay Espresso của em bằng trà Chung Thủy nhé anh – Giọng tôi lọt thỏm vào giữa tiếng cười của chị và tiếng mưa nặng hạt.


...


Tôi và chị xích gần nhau hơn nhờ những cơn mưa lạnh buốt và tách trà thơm lừng ấm sực. Chị hay hẹn tôi đến quán vào những chiều cuối tuần, đơn giản vì tôi và Chị đều phải đi học. Và lần nào tôi cũng ngửi thấy mùi hoa Nguyệt Quế dịu dàng, không phài là từ ly trà, nó tỏa ra từ da thịt Chị.


Chúng tôi có cùng sở thích im lặng ngắm mưa, im lặng đi dưới mưa, im lặng nhìn cuộc sống hối hả.


Chị thường nhâm nhi trà và nghe mãi bài nhạc Endless Love của Michael Jackson ft. Diana Ross.


Tôi thường im lặng quan sát chị, tôi biết mình có thể và mình muốn ngồi cả ngày như thế chỉ để quan sát chị.


Chúng tôi rất ít khi nói chuyện với nhau, hầu hết thời gian đều là để im lặng. Chị suy nghĩ cái gì, tôi không biết, còn tôi nghĩ cái gì, bạn biết đúng không. :))


Chị rất đẹp, tinh khôi như nắng hạ, nhưng tâm hồn Chị lại ủy mị và ướt át như mưa mùa đông.


Chị hay cười, nhưng đằng sau đôi mắt kia lại là cả một khoảng trời chưa ai khám phá được...


Endless Love


- Đang nghĩ gì mà nhìn chị ghê thế? – Chị gõ nhẹ vào mũi tôi.


- Tại sao chị thích màu trắng vậy? – Tôi hỏi thế vì lâu nay Chị luôn mặt những chiếc váy hay những chiếc áo pull trắng tinh khôi, ngay cả đôi giày thể thao chị hay mang cũng màu trắng nốt.


- Tại sao em thích màu đen vậy? – Rõ ràng là chị muốn làm tôi khó xử nhưng đôi mắt chị lại ngây thơ đến độ tôi nghĩ chị thật sự chỉ muốn biết thôi.


- Vì em thích, thế thôi. – Tôi tránh ánh nhìn của chị, nó làm tim tôi chẳng bao giờ chịu nằm im trong lồng ngực.


- Có thích chị không? – Chị hỏi câu ấy với vẻ mặt của một đứa bé đang muốn biết "Cá ở dưới biển có đi vệ sinh không" đấy, thật sự như thế đấy.


- Không, em chẳng thích chị tẹo nào. – Tôi chun mũi, thè lưỡi ghẹo chị, thế mà mặt chị bí xị như bánh bao chiều.


- Mình dầm mưa nhé! – Chị đứng lên đi về phía cửa, đưa tay hứng những hạt mưa trong suốt.


- Chị sẽ không bệnh đâu nhỉ - Tôi khẽ chạm vào bàn tay bé nhỏ và lạnh ngắt của Chị. Cả hai hòa mình vào cơn mưa.


Thế mà hôm sau chị sốt thật, nhắn đi cho tôi vỏn vẹn có ba chữ: "Chị bệnh rồi."


Vừa tan học tôi phóng xe ngay ra tiệm mua thuốc cho chị, mua cả cháo và sữa dù thừa biết ở nhà chị sẽ không thiếu bất cứ thứ gì.


Cánh cửa sắt to lớn nhích từng chút một, bên trong là cả 1 tòa lâu đài, tôi ngỡ  ngàng nhìn vào trong, thì ra chúng tôi cách nhau không chỉ một cánh cửa sắt.


Dắt xe dọc theo con đường rải đá bi, hai bên là hai hàng Nguyệt Quế đang nở hoa trắng xóa, ngay khi cách nhà chị một trăm mét tôi đã có thể ngửi thấy mùi hoa rồi. Toàn lâu đài đồ sộ, căn phòng rộng thênh thang, chiếc giường trắng to tướng, chị bé nhỏ và cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình.


Chị sốt rất cao.Tôi dành cả phần thời gian còn lại trong ngày để chăm sóc chị, chườm khăn lạnh, cho chị uống nước,  cho chị ăn, và canh chị ngủ. Tôi tự hỏi, ba mẹ chị đâu rồi.


- Họ làm gì có thời gian cho chị - Chị cười buồn.


- Tấc cả thời gian em có, sẽ dành cho chị. – Tôi vuốt nhẹ tóc chị, chị thật mong manh.


- Cho chị ôm một cái nhé.


- Muốn ôm thì ôm, em toàn xương không đấy. – Tôi chưa dứt lời đã cảm thấy vòng tay của chị, rất chặt, rất ấm.


Từ lúc ấy tôi có thêm một người để bảo vệ, có thêm một mục tiêu để cố gắng, và có thêm những ước mơ. Chúng tôi giữ gìn tình cảm chị em suốt một năm trời, đến một ngày tôi không còn muốn ở bên cạnh chị như một đứa em nữa, tôi muốn đi xa hơn.


Tôi nói cho anh biết điều mình đang ấp ủ, anh ái ngại nhìn tôi.


- Em suy nghĩ kỉ chưa? Liệu cô ấy sẽ chấp nhận? – Anh tỏ ra lo lắng.


- Nếu không nói ra, em sẽ phát điên đấy, giúp em nhé. – Tôi kéo áo anh ăn vạ. Tôi biết anh nghĩ gì, tôi kém Chị tới hai tuổi, chúng tôi ở hai thế giới khác nhau, và hơn hết tất cả các lí do...