XtGem Forum catalog
Hạnh phúc của tôi

Hạnh phúc của tôi

Tác giả: Sưu Tầm

Hạnh phúc của tôi

. yêu tôi á – Rồi hỏi lại, khiến tôi thật sự rất bối rối. Cho dù tôi có to lớn đến mức nào thì khi đứng trước Min tôi lại trở nên nhỏ bé lạ thường.


- Lâu rồi, nhưng sao ấy, tôi không tài nào nói ra được. Min làm người yêu của tôi đi!


Min im lặng. Có lẽ Min nghĩ chưa bao giờ có thể xảy ra chuyện này, có lẽ Min chỉ coi tôi như một người bạn thân, có lẽ Min đang khó xử và rất khó xử, có lẽ Min ngại. Nhưng dù là gì thì tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng quá, dù sao tôi cũng đã nói ra được điều mà tôi đã giữ trong lòng thật lâu và thật dài: Tôi yêu Min.


- Đưa Min về đi!


Tôi chở Min về giữa màn đêm lạnh lùng. Chúng tôi chẳng nói gì với nhau, chúng tôi đang ở gần nhau nhưng ai cũng im lặng. Tôi đã nghĩ đôi khi im lặng chính là một sự từ chối cho nên khi dừng trước cổng nhà Min tôi đã nói:


- Mai rồi Min trả lời cũng được, chúc Min ngủ ngon.


Dù thành công hay thất bại? Dù Min đồng ý hay từ chối? Thì tôi đã không còn tự trách bản thân nữa vì đã nói với Min rồi.


Tôi ngẫm cuộc đời có những người ở bên nhau gần nửa đời, cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, thử thách, tưởng chừng không qua nỗi, hiểu nhau đến mức không còn muốn hiểu thêm gì nữa. Thế nhưng có lẽ đó chỉ là cái nợ của kiếp trước để lại cho họ gắn kết với nhau, còn để thương yêu và trách nhiệm với đến suốt đời thì chưa đủ. Tôi mất Min vì tôi yêu Min.


Min cưới, ngày Min làm cô dâu Min không mời tôi làm chú rể. Tôi đến dự và đương nhiên mang theo cả tá cảm xúc. Thế nhưng nhìn người mình đã từng – yêu – rất nhiều đang hạnh phúc, tôi cũng hòa vào niềm hạnh phúc ấy. Tôi viết lên câu chuyện này không phải vì nó buồn, cuộc sống không phải chỉ là ước muốn, đôi khi là một điều không tưởng. Min cũng vậy, tôi cũng vậy! Điều quan trọng bây giờ là chúng tôi vẫn giữ trọn với nhau lời móc nghéo của năm lớp 11 : "Cùng duy trì mãi tình bạn đẹp này!"


Bây giờ thì tôi thừa nhận nó buồn thật đấy, nhưng mà buồn đến đâu rồi cũng sẽ qua hết, phải không?


 
Khách: Em muốn bên anh ko ?