Duck hunt
Kỹ nữ máu

Kỹ nữ máu

Tác giả: Sưu Tầm

Kỹ nữ máu

Tôi và cô ta quen nhau ở một pub nhỏ đông đúc, thật khó lòng nói tên nó ra ở đây, vì nó nhỏ nhưng khá là nổi tiếng ở cái mảnh đất chật hẹp và đơn giản này.., Thậm chí tôi nghĩ, nếu nói tên pub đó ra, tất cả mọi người sẽ ồ lên, biết tôi và cô ấy là ai, chúng tôi sẽ tai tiếng như thế nào nữa ấy chứ...


Kỹ nữ máu


Chả hiểu và chẳng rõ nữa..., Thành phố của chúng ta thật quá chật hẹp, và từ khi cái nơi to đùng như New century ko còn nữa.., những bar pub cứ đóng mở rồi lại dung dăng dung dẻ đẻ ra ầm ầm.., thì tiếng nhạc xập xình và những mối tình nhanh gọn chẳng bao giờ chấm dứt dễ dàng....


Chỉ cần nhún nhẩy trên bàn bia, cái gì gọi là khó khăn cho sự dẫn dắt chăn gối tự nhiên tan biến mất.., Ngủ với nhau, đơn giản chỉ là cùng nhau vui một đêm, để hôm sau có thể quên nhanh nhất..., Tôi thấy mình chẳng mất mát gì, ngoài tiền nhà nghỉ, thì vốn dĩ bây giờ rất rẻ, vì quá nhiều nhà nghỉ, chắc người ta phải cạnh tranh nhau giá tiền....Và người hưởng lợi luôn là những cuộc tình một đêm, những khách hàng, chỉ cần cái giường trong vài tiếng....


Người ta nói đi đêm như thế dễ bệnh tật như chơi, nhưng bệnh tật chỉ có thể dính lên người những kẻ muốn chơi mà ngu ngốc, tại sao người ta phải phát minh ra, từ rất lâu rồi, những dụng cụ che chắn khi làm tình, bởi vì chẳng ai muốn mình có bệnh.., cũng giống như hút thuốc phiện, đừng hút vào một giờ và thường xuyên liên tục, thì có khi còn khoẻ ra, chứ dễ gì mà bị nghiện.., Cái gì cũng vậy thôi, muốn sướng một cách tuyệt đối, thì cần phải tuyệt đối thông minh và tỉnh táo....


Người con gái này..., qua một đêm tôi có thể quên cô ta.., tôi ko còn nhớ chúng tôi đã làm gì trong trạng thái say xỉn quá đà như thế..., Nhưng nếu chỉ 1 lần thôi.., thì tôi sẽ chẳng có gì để nói.., Sự tình cờ là.., dường như thế giới này, trò đời này.., bắt tôi phải nạp dữ liệu về cô gái ấy, vào bộ nhớ xói mòn, ko muốn chứa đựng 1 ả đàn bà ngu ngốc nào của tôi...


Tôi ngủ với cô ta đêm thứ 2, một tuần sau đêm thứ nhất...dù say xỉn nhưng vẫn "rất an toàn".., Cô ta chưa từng nói chuyện với tôi, tôi xin thề là như vậy, chỉ cười rất dịu dàng, và ánh mắt thì cũng nhẹ nhàng, ko phải **..., nhưng vì cái gì, cô ta lại là kẻ dễ dãi đến 2 lần, mà ko 1 lần thắc mắc, sau khi tỉnh dậy.., mặc quần áo như một kẻ chuyên nghiệp.., để lại 1/2 số tiền phòng.., và hôn vào trán tôi.., sau đó bỏ đi...


Lần thứ nhất, tôi cười.., mẹ kiếp, con ** danh giá và trò khỉ.., Lần thứ 2, tôi kéo tay cô ta lại.., cả 2 diễn một màn kịch câm.., tôi nhét lại tiền vào tay cô ta, ra dấu rằng, cầm đi, không cần đâu.., cô ta lắc đầu dúi lại tay tôi, cười ko nói, Tưởng tưởng rằng.., lúc đó tôi nghĩ, chắc hẳn con ** này bị câm!


Thì bỗng nhiên...


Cô ta nói:


- Tất cả phải được chia đều chứ!


- Chẳng ai bắt con gái phải trả tiền phòng, trừ khi là trai bao, mà tôi thì ko phải thế bạn ạ...Với lại đây là lần thứ 2 rồi...


- Cũng chỉ là một lần chơi, tôi nghĩ tôi với anh nhận đựơc như nhau thì phải chi trả như nhau.