Polaroid
Kỹ nữ máu

Kỹ nữ máu

Tác giả: Sưu Tầm

Kỹ nữ máu

..


- Rắc rối quá, cầm lại tiền đi! - Tôi cáu bẳn.


Cô ta cười:


- Nếu anh không để tôi trả tiền phòng, thì anh phải trả tiền cho tôi, theo đúng luật chơi sòng phẳng, chúng ta ko liên quan, ko công bằng, thì phải có một người được trả tiền, hãy cứ coi tôi là người may mắn đó!


Hey ya, nhạt, một trò mới của đám gái làng chơi sao.., Ra là thích tiền, đơn giản vậy! Chẳng vấn đề gì...Tôi quẳng ví cho cô ta, nói lấy bao nhiêu tuỳ ý, vì tôi thực sự ko nắm rõ giá cả, Cô ta rút ra một tờ, rồi nói, mượn điện thoại của tôi.., cô ta lưu số điện thoại vào máy tôi và quẳng lại phía giường:


- Gọi khi nào anh muốn!


Tất cả chỉ đơn giản như vậy ở lần thứ 2 đấy, rồi cô ta đứng dậy bỏ đi, số điện thoại lưu trong máy với cái tên kì quặc "gọi là đến" khiến tôi buồn cười..., nhưng tóm lại thì, dù thế nào, tôi cũng sẽ ko gọi...bởi ngay cả khi đã có "màng chắn an toàn" và tiền không phải là thiếu, thì tôi cũng không muốn, đút ra đút vào với một đứa con gái đi làm ** và là của.., biết bao thằng như tôi.., có tiền...


Tôi thích những đứa con gái sạch sẽ, không cần trinh trắng, nhưng sạch sẽ chỉ để qua một đêm.., Vả lại, nhu cầu của tôi cũng đâu cao lắm.., nó chỉ đến khi có chút hơi men...


***


Tôi yêu một người con gái, nhưng tôi hiểu rằng trong thời điểm hiện tại, tôi ko thể mang lại cho cô ấy tất cả những gì cô ấy cần, tất cả những thứ cô ấy muốn, ở một người đàn ông..,


Sự chung thuỷ? Không, tôi cần phải chơi.., vì tôi còn rất trẻ, Sự quan tâm? Hạn hẹp thôi, vì tôi còn nhiều điều lo lắng! Sự ổn định? Càng khó khăn, vì tôi muốn có một sự nghiệp vững chắc, trước khi chịu áp lực ràng buộc gia đình....Nói chung.., tôi chưa thể cho cô ấy những thứ an toàn như vậy.., những thứ mà tất cả những người con gái trên trái đất này đều khát khao...


Một mối tình đẹp tuyệt hảo, như biết bao tập film Hàn Quốc...


Tôi không muốn hứa hẹn, cái sự hứa hẹn ấy nó phi lý và ảo ảnh lắm...


Tôi không muốn nói yêu, vì từ yêu ấy nặng nề và dai dẳng lắm...


Tôi không muốn bị quản thúc trong cái mác người yêu, cái từ bạn trai hay bất cứ cái gì tương tự như một dây xích, kéo đàn ông phải dính chặt lấy đàn bà...


Vậy là....


Cô ấy ra đi...


Tôi gọi điện thoại nhiều lần, đứng trước cửa nhà và gọi liên tục...


Cửa sổ phòng cô ấy không mở, ban công đóng khép, và điện thoại tút dài...


Một sự ra đi mà chắc chắn không có ngày trở lại, không một sự giải thích, bởi người trong cuộc đã qua hiểu lý do.., Hiểu nhưng khồng thể thay đổi, để làm mình tốt hơn, hay không thể thay đổi để phá hoại những mục tiêu mà đã có, và cái lối sống mà mình đề ra....


Sao cô ấy không chịu hiểu rằng..., tôi không thể khác..., Và chờ đợi đến ngày.., tôi đủ những điều kiện cần, để dám nói rằng.., tôi yêu cô ấy....


Con gái bây giờ, thiếu kiên trì và kiên nhẫn đến vậy sao????


Từ cảm giác ăn năn, tôi đi dần sang trách hận..., Lúc đầu là nhận thấy lỗi ấy do mình, dần dần.., tôi cảm giác bất cần và thấy cô ấy mới là người sai trái nhất..., một kẻ phản bội thiếu lòng tin ở tôi..