Ký vãng

Ký vãng

Tác giả: Sưu Tầm

Ký vãng

(Admin - "Rồi sẽ qua hết, phải không?")


"Ừ...Tao là thế đấy..."


Tôi rít lên đánh thức cơn mơ hồ ập đến.


Ba năm với tôi thật dài và cũng thật ngắn.


Thật dài khi chờ đợi một câu nói...mà tôi biết chắc là không phải dành cho mình


Thật ngắn vì những hình ảnh về Linh luôn vận động trong đầu tôi như một chiếc đèn kéo quân. Luôn sáng. Nhưng khiến tôi chạy theo chới với. Xoay vần tôi trong vòng tròn luẩn quẩn của những câu chữ, khi tôi giật mình kêu thét trong cơn mê chỉ còn chiếc bóng đơn côi nằm trong bóng tối.


***


Ký vãng


Linh lại đến. Vết chân của Linh đã đi mòn những giấc mơ của tôi. Khuôn mặt Linh trắng toát. Tôi không nhận ra.Đây có phải là Linh không? Tôi không cần biết. Nhưng hễ tôi có cảm giác như thế này chỉ khi tôi đứng trước mặt Linh. Cảm giác trái tim đang bị ai đó xoa nắn, nụ cười gượng gạo, trong óc vang vang những ý nghĩ trước nay chưa từng xuất hiện trong đầu tôi dù chỉ một lần....


Nhưng tôi biết


Tôi...


Thích ......


Linh......


Tôi không giả dối trong ngôn ngữ, không đâm mù mắt thứ tình cảm mà tôi dành cho Linh khi tôi nói tôi thích Linh từ vẻ đẹp của Linh. Loại bỏ tất cả những ghê tởm mà những con tim khác lên tiếng, tôi thích Linh lúc Linh đau đớn, buồn thảm nhất. Trông Linh lúc đó như bông hồng trong cơn gió tuyết rền rĩ của tạo hóa. Tạo hóa cố tình hủy diệt những thứ quá hoàn mỹ do nó tạo ra.Não tôi lúc đó căng cứng, hai bàn tay trơ ra sau những gầm gừ của sóng cạn. Đôi mắt tôi nặng trĩu sau những ngày tôi tìm tòi ở nơi đồng cảm.


Những trang giấy như điên cuồng nhảy múa, những giọt máu trong tôi như run rẩy khiêu vũ theo vũ điệu trái cấm. Tôi muốn đặt lên mi mắt Linh một nụ hôn đúng nghĩa vô tri thuở hồng hoang. Không phải cố tình khoác cho nó cái áo màu mè, đạo đức giả.


Linh đang thất tình.Tôi biết như thế.Người đó không phải tôi. Tôi biết như thế. Sức quyến rũ ẩn đằng sau khu vườn địa đàng thật mãnh liệt. Trò chơi ái tình này cũng vậy, cũng đan dệt lên con người rối bời bao nhiêu cảm xúc. Cái gọi là tâm hồn đang rũ xuống chìm vào những khát vọng bản năng. Tôi đang cầm trong tay một lưỡi dao định mệnh. Lưỡi dao này sẽ rạch nát những hào nhoáng về thân phận, rạch xuống nước những đường cong không theo dòng chảy, giữ lại những tấm bèo đang chấp nhận buông xuôi.


Tôi muốn rạch lên mặt, lên thân mình Linh hàng ngàn vết dao trần trụi. Vết dao của riêng tôi sẽ không bao giờ lành lại. Và Linh, biết đâu...sẽ là của tôi?


Mắt tôi đỏ ngầu. Tôi nhìn Linh như một con thú ăn đêm. Đuôi mắt giật giật. Sao Linh ngu ngốc vậy? Linh đủ nhạy cảm để nhận ra tình cảm tôi dành cho Linh mà. Tại sao vẫn lựa chọn con đường ấy?Hả? Hả?.......Mỗi câu hỏi tôi lại nghiến răng, đấm mạnh vào bức tường ngăn cách. Tôi có gì không tốt?


Vẻ bề ngoài ư? Hay nội tâm bên trong?Những món quà à? Hay những câu hỏi thăm? Tôi cóc cần. Hàng trăm con người đang lướt nhẹ trong tiếng cười kia, gạn bỏ những cặn bã còn lại là chân tình không đủ để đong đầy đôi mắt người đẹp.


Cuộc đời khoác cho tôi cái áo đạo đức.


Thu mình trong cái áo đạo đức ấy, tôi được mặc định coi như một thành phần xây đắp lên tòa thánh địa của giáo dục đương đại.


Tôi đơn giản như một bức tranh sơn mài không màu mè, kiểu cách nhưng nhiều người nhìn vào thấy khó hiểu.


Tôi bén hơi và say đắm cái tình yêu bọ xít từ thuở còn là anh học sinh củ mỉ cù mì. Vỏ bọc gia đình đã khiến tôi nhút nhát, ngại ngùng đến đáng thương. Thời gian lên lớp tôi như bị cầm tù trong từng mét vuông lo sợ với cảm giác ngột ngạt khi bị bạn bè trêu chọc. Tôi không lấy làm buồn mà chỉ khó chịu.


Rồi tôi cũng biết yêu. Nói đúng hơn là biết đến thứ tình cảm lạ đối với người khác giới.


Tôi yêu thầm Ngọc. Người con gái có cái tên đẹp như người.


Tôi không nhớ tôi quen Ngọc từ khi nào. Chỉ biết, Ngọc quý tôi.


Người bạn duy nhất mà tôi có thể tin cậy được là Ngọc. Ngọc lôi tôi ra khỏi đống bùn lầy ngập ngụa phân và những xác chết thối rữa.


Ngọc bẻ cong những con dao hai lưỡi, những chiếc lưỡi không xương và đập tan búa rìu dư luận luôn kè kè bên cổ tôi.


Ngọc cho tôi tin .Tôi hàm ơn Ngọc. Tôi hàm ơn Ngọc như một con chó biết ơn người đã cứu nó thoát khỏi những triền miên về giáo lý với cương thường.


Từ lúc nào tình bạn, sự hàm ơn biến thành tình yêu.