Insane
Nên là, chúng mình lấy nhau đi

Nên là, chúng mình lấy nhau đi

Tác giả: Sưu Tầm

Nên là, chúng mình lấy nhau đi

Tôi và cậu ấy vẫn ngủ cùng nhau, nhưng không còn thức cùng nhau được nữa. Nên tôi rời đi.


***


1. Tôi


Ánh nắng hơi gắt phản qua khung cửa kính vuông làm tôi khẽ nhíu mắt lại, hòa vùng sáng dần nơi đồng tử mắt.


Tôi vươn tay với chiếc đồng hồ trên bàn, bấm nhẹ. Màn hình sáng xanh ảm đạm, 11h07'. Vậy là tôi đã lỡ chuyến bay đến Hongkong vừa cất cánh tầm nửa tiếng trước. Tôi quay sang, cánh tay còn lại vẫn ôm trọn em trong tay, nép sát ngực tôi ngủ ngon lành. Tôi luồn tay nhẹ vào tóc tơ nâu nhạt mềm, nghĩ về những ngày sắp tới.


Nên là, chúng mình lấy nhau đi


 


Công ty đã ăn mừng hợp đồng tối qua. Project kết thúc, em sẽ về với công ty đối tác. Tôi sẽ có những chuyến đi, em sẽ có những partner mới. Rồi em sẽ gặp một ai đấy tài giỏi hơn tôi, làm cho em cười nhiều hơn tôi, sẽ để em đặt những cái hôn sâu bất ngờ như em từng làm mỗi khi tạm biệt, rồi sẽ không bao giờ là tạm biệt ở trước ngưỡng cửa. Em và người đó sẽ vào phòng, khéo léo trút bỏ quần áo sau những cái hôn, cái ôm tới tấp. Rồi sẽ là da sát da, mùi hương quấn vai, hơi thở nồng nàn. Tất cả, rồi sẽ dành cho người khác.


Ý nghĩ tưởng tượng làm tôi đủ ghen, nhưng buổi sáng cạnh em chỉ có thể đủ để tôi trút ra một hơi dài.


Chiếc đầu nhỏ hơi nhúc nhích, em mở mắt, trườn nhẹ sát cằm lên ngực tôi, đặt một chiếc hôn nhẹ vào má, cười mềm. Tôi nhìn vào đôi mắt sáng, đặt lời đề nghị không chút suy nghĩ: "Chúng ta hãy sống cùng nhau."


Em nhìn, nghe như một lời nói ngọt lúc say tình, gật đầu cho qua.


Ý nghĩ trong tôi tự nhiên thẳng đứng, rõ ràng. "Chúng ta hãy lấy nhau đi. Và sống cùng nhau."


Em mở tròn to mắt, biết tôi không nói đùa. Chính tôi cũng tự ngạc nhiên với bản thân, từ chính cuống họng nơi những từ ngữ vừa phát ra.


Tôi đã nghĩ đến việc lập gia đình, đến tình huống cầu hôn người con gái mình yêu, nhưng nó hoàn toàn khác, xa vời với cảnh bây giờ.


Em không nói gì, không gật không lắc, đặt chiếc hôn nhẹ lên mũi, rồi khoác tạm chiếc áo sơ mi của tôi nơi chân giường, đi về phía nhà tắm. Tôi choàng người dậy, định hình với mọi chuyện vừa diễn ra. Có thể em sẽ từ chối. Cũng tốt, tôi chưa sẵn sàng để thích nghi với cuộc sống gia đình.


Nhưng nếu em đồng ý? Thì coi như tôi bước vào cuộc sống mới với những khả năng. Đành vậy.


Em đứng ở bếp, làm những miếng sandwich màu tươi, hát khe khẽ bài hát nào đó của Adele mà em đã nghe tối qua, khi nhắm mắt và thò tay ra ngoài cửa sổ trong xe. Tôi vừa nhìn em, vừa nghe CNN, vừa tranh thủ tìm chuyến bay giờ chót trong ngày trên Kayak.


Em bỗng ngưng lại mọi việc, nhìn tôi.


Tôi ngước mắt lên, biết em đang chờ được nghe, tôi đặt chiếc Ipad lên bàn, hướng sự chăm chú về gương mặt trắng nhỏ.


"Em đồng ý."


Tôi, vừa phút trước còn đang tích nhập quá nhiều thông tin số, giờ chỉ một câu đơn giản của em, vang mộc mạc trong không khí tạo sự chênh lệch khiến não tôi không kịp phản ứng.


"Em đồng ý. Chúng ta hãy lấy nhau đi." Em nhắc lại, kèm nụ cười dễ chịu với cái nhún vai, như chấp nhận sự thật kiểu à, đương nhiên là nó sẽ phải thế rồi.


Tôi vươn tay ra, kéo em vào lòng, hôn nhẹ lên trán, mũi, gò má nhỏ, và môi em. Tôi cảm thấy mông lung, nhưng từ góc sâu nào đó, tôi cảm ơn vì em đã đồng ý.


2. Cô ấy


Xuống sân bay, mở điện thoại lên đã thấy cả hàng sms kín đặc. Chỉ bằng một vài lời ngắn gọn trước lúc đi với bố mẹ, và cậu bạn đồng nghiệp thân thiết, tôi đã được đủ list trong cả danh bạ điện thoại hỏi thăm.


Tôi gọi điện cho em, đặt cuộc hẹn hò cho mảng kế hoạch đám cưới. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Thời gian quen và yêu em bằng đúng thời gian từ giờ cho đến đám cưới. Tối đưa em về, tôi nằm trên giường, nay đã quen gọn mình sang một bên, như chờ em lấp khoảng trống còn lại, check những tin nhắn với bạn bè đôi khi nhớ tên không nhớ mặt, mỉm cười với sự ngạc nhiên của bạn hay của chính mình.


Chỉ đến khi nhìn thấy dòng tin từ người tôi không để tên, tôi tự biết mình không cười nữa, có thể khuôn mặt đã méo mó biến dạng. Hồ như những con người đã rời bỏ tôi, hay tôi rời bỏ, nằm trong khung tranh của căn phòng quá khứ, bỗng bật lên tiếng cười mỉa mai, thách thức.


Tôi gập máy lại trước tin nhắn của cô, tự tìm cho mình một tờ typography trên Issuu để đọc. Nhưng chỉ dừng lại ở đấy. Tôi tắt hết đèn, nhìn vào bóng in tường từ ánh sáng thành thị ngoài hắt vào, suy nghĩ rất lâu.


Tôi quen cô từ khi tốt nghiệp, cầm mảnh bằng nhiệt tình đi xin cơ hội được đứng trong xã hội. Cô là trưởng phòng tuyển dụng, đưa tôi vào công ty bằng sự khắt khe và đòi hỏi chính xác gắt gao. Phải đến chuyến đi công tác lần thứ ba, tôi mới biết mình đã được đưa vào tầm ngắm. Tôi dọn ra ở một mình, nhưng hơn nửa số ngày trong tuần, tôi ở nhà cô.


Cô sắc sảo và cuốn hút, nhưng khi đặt chân đến công ty, tôi trở thành một người đứng ngoài những mối quan hệ xa lạ cao cấp.


Đến một ngày, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô gợi ý xa về sự thăng tiến và một gia đình có quyền có tiền. Tôi nhìn cô ngủ, cười mà tự thấy mình nhạt nhẽo. Một thời gian sau, tôi xin nghỉ việc, đi về phía Nam.


Có lần tôi về nhà, nhớ cô quắt quay, phóng xe chờ cô trước cổng công ty. Cô đi về muộn, với một cậu trai trẻ khác. Miệng tôi tự cười mình lần nữa. Đắng ngắt.


Tôi gặp lại cô hai năm trước, trong cuộc triển lãm thị dân. Cô nhìn tôi mừng rỡ, vẫn giữ thói quen vuốt đường tóc sau tai tôi. Tôi cùng cô đi cafe, nói chuyện, ăn tối, rồi không rời nhau nữa.


Sáng tỉnh dậy trong căn phòng quen dù cách bài trí đã khác, tôi nhận ra mình chỉ có một mình. Mối quan hệ lửng lơ, dựa trên sự tình cờ. Tôi và cô như thoả thuận ngầm, không ai nói về chuyện đã qua, không ai đề cập tới tình trạng hiện tại. Chỉ là gặp, nói bâng quơ, rồi sẽ quấn vào nhau, và bơ vơ cho sáng mai sắp tới.


Những khi ôm cô, nghe tiếng hơi thở gấp gáp của người phụ nữ không bao giờ tôi thuộc về sát bên, tôi biết sự nuối tiếc quá khứ dở dang chỉ là cái cớ cho nhu cầu tìm sex bản năng, che lấp nỗi cô đơn nhân tính. Tôi tự thấy tôi con người.


Nên là, chúng mình lấy nhau đi


Tin nhắn thứ hai của cô đến khi tôi đang ngồi hệ thống tài liệu cuối ngày. "Cậu không gặp tôi, cậu có tin cậu lựa chọn đúng?" Câu hỏi như đánh vào sự sợ hãi căn nguyên cho những do dự, khiến tôi dù có hành động dứt khoát đến mấy vẫn không thể tránh sự vật vờ trong suy nghĩ. Tôi xin về sớm, chờ cô ở một hàng nhạc live khuất sau con đường tách biệt bởi dãy biệt thự đại sứ quán.


Nửa năm trôi qua, cô vẫn xinh đẹp và khéo léo như thế. Ngồi trước khuôn mặt trang điểm nhẹ, đủ giấu hết mọi tác động của thời gian, tôi chợt nghĩ, nếu như không có em, rất có thể tôi và cô sẽ kết ngày tại nhà của một người. Tôi rùng mình, vì em, những suy nghĩ thế này cũng trở nên xấu xa và độc ác không cùng.


Cô hỏi về tôi, về công việc, về nhiều mối quan hệ xã giao, nhưng không hỏi về em. Khi nhận ra điều đó, tôi chợt nhớ em khủng khiếp. Những lời cô nói, trượt dần bên tai.


Tôi nhìn thấy ban nhạc đang chuẩn bị cho buổi diễn tối. Cậu guitar ngồi đệm cung Fa trưởng, cô ca sĩ không chuyên lẩm nhẩm bản nhạc tìm sự đồng điệu, tôi tự hỏi có khi nào cô gái ấy sẽ hát bài của Adele mà em đang thích không. Nhận ra sự lơ đãng của tôi, cô không nói nữa, đặt điểm nhìn vào phía bên kia đường, hút chầm chậm ly mocktail. Tôi để nỗi nhớ em bình tâm, quay lại nhìn cô, định tìm lời tạm biệt.


Cô như biết trước, đặt bàn tay về phía bàn tay tôi, như tìm sự cảm thông lần cuối. Tôi khẽ rụt tay lại, nhận ra đôi bàn tay cô vẫn để trống ngón nhẫn cô độc.


Tôi chợt nhận ra sau tất cả cuộc gặp gỡ hôm nay, dù có em hay không có em, tôi cũng không còn yêu, hay còn kết nối tình cảm nào với cô nữa.


 3. Em


Tôi ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay hồi lâu, vẫn chưa tin vào niềm hạnh phúc mình đang có.