Insane
Nếu tôi được sinh ra lần nữa

Nếu tôi được sinh ra lần nữa

Tác giả: Sưu Tầm

Nếu tôi được sinh ra lần nữa


- Tại sao?


- Mày đánh đấm dở òm.


- Còn mày đánh chắc hay!


Nó bật cười: "Tao thì phải hay rồi. Nhưng mày có võ mà. Không đánh được thì bấy lâu nay học võ để làm gì?"


Phải, tôi học võ để làm gì, nhớ lại mỗi lần bị ba tấn công, tôi chỉ biết đưa tay ra đỡ, một đòn đánh trả tôi cũng không có; rồi tập 10 phút xin nghỉ 1 phút, riết ba tôi cũng nản, ba bỏ bao cát lại cho tôi muốn làm gì làm. Tôi chưa bao giờ là đứa con theo cái cách mà ba tôi mong muốn. Lần đầu tiên tôi biết thế nào là đau, đau thật sự, cả ngoài thể xác lẫn trong tâm hồn. Lần đầu tiên tôi mất hết lý trí để giành lấy một điều mà đến bây giờ tôi cũng không biết nên gọi nó là gì.


- Tao thay mặt bạn gái tao, cảm ơn mày, vì sự tỏa sáng bất chợt của mày.


Và đó cũng là lần đầu tiên nó cảm ơn tôi trong suốt mười năm qua. Mười năm – tôi và nó chỉ có những kỉ niệm được đóng dấu vào trong tôi. Nó làm sao biết được tôi đã thức khuya chép bài cho nó, mệt mỏi đến mức nào. Nó cũng không biết tôi đã cố gắng thuộc hết tiểu sử của 50 cầu thủ trong cái danh sách đó, từ rất lâu rồi, để mỗi khi nó thao thao bất tuyệt tôi có thể hiểu được nó đang nói về cái gì. Nó chắc đã quên những trái ổi, những con ve sầu, những ngày đạp xe nắng nóng, những hôm vật lộn với trái banh... Và có khi đến lúc nào đó mọi chuyện của ngày hôm nay, rồi nó sẽ quên, quên hết, bởi dẫu sao...


...


Tôi nằm bẹp, nghỉ học suốt một tuần liền. Mẹ tôi khóc thút thít, ba tôi liên tục thở dài. Hẳn ba mẹ tôi không ngờ được có một ngày tôi dám trở về nhà với những vết thương ghê gớm ở trên người. Lẽ ra ba đã cho tôi một trận đòn, nếu như mẹ tôi không cản lại. Nhìn mẹ thức suốt đêm, rục rã bên cạnh, tôi không nói nổi một lời. Sinh tôi ra, ba mẹ những tưởng đã được hạnh phúc. Nhưng tôi suốt ngày không làm vừa lòng những người đã có công dưỡng dục mình. Sau những lần cố gắng trở thành một con người như mong đợi, tôi hiểu ra mình không thể nào làm người bình thường, sống với những cảm giác bình thường. Tôi rõ ràng là gánh nặng. Bởi không thể phụ công ơn trời biển của ba mẹ, tôi chỉ có thể ước sao mình chưa từng được sinh ra...


Mẹ tôi đi nấu cháo, tôi nói với bà rằng tôi muốn được ở một mình. Lúc mẹ tôi bước ra ngoài, tôi vồ lấy những thứ son phấn trên bàn trang điểm của bà. Tôi xử lý gương mặt mình điên cuồng. Bây giờ, nếu bất chợt ba tôi trở về có lẽ tôi sẽ bị ông đánh cho đến chết.


Tôi nhìn hình ảnh hoàn toàn mới của mình trong tấm gương. Đó mới là con người thật sự của tôi. Trông tôi dịu dàng và xinh đẹp biết bao nhiêu... Cô gái có đôi môi đỏ thắm, viền môi cong lên như cánh én. Mái tóc vàng xõa lăn tăn xuống vai, ôm lấy cái cổ trắng bột phấn. Gò má cô ta ửng hồng. Mắt cô ta đen láy. Ai cũng nói tôi có đôi mắt đẹp, nó buồn và mơ mộng. Nó sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy tôi trong bộ dạng này? Một cô gái trắng trẻo, tóc vàng, môi đỏ, mắt đen thẳm như màn đêm. Cô gái đã yêu nó tự lúc nào chẳng hề hay biết. Chỉ có điều đó là thứ tình cảm sai trái theo luân lý xã hội bởi cô gái đó đang sống trong thân xác của một thằng con trai.


Nếu tôi vốn mang hình hài này từ lúc sinh ra, liệu nó có cư xử khác hơn? Nó sẽ để ý đến tôi nhiều hơn? Không, nếu giờ nó quan tâm tôi, chắc có lẽ tôi không cần nó nhiều như lúc này. Bởi tôi luôn muốn nó như từ trước tới giờ, cái nhìn hờ hững, cử chỉ vô tình, lạnh lùng của nó đem lại cho tôi cảm giác muốn níu giữ vì sợ mất mát.


Phải chăng tôi đã chịu mất mát quá nhiều, để rồi đi đến sợ cảm giác đó? Tôi ao ước biết bao một cuộc sống được theo ý mình, việc thích được làm, việc không thích cũng không ai bắt ép. Tôi không cần tất cả mọi thứ bày sẵn trước mắt, mà chỉ cần chính mình được lựa chọn. Giá như... giá như tôi được sinh ra lần nữa...


Ngày mai, khi lớp trang điểm bung ra, mái tóc giả được gỡ xuống, tôi sẽ trở lại thành thằng nhóc yếu đuối trong mắt nó. Như thế cũng có nghĩa rằng, một bí mật mãi mãi sẽ bị chôn vùi. Có phải đó chính là điều duy nhất tôi được phép chọn lựa?


Bí Đao