The Soda Pop
"Ngoài kia chẳng còn sói đâu"

"Ngoài kia chẳng còn sói đâu"

Tác giả: Sưu Tầm

"Ngoài kia chẳng còn sói đâu"

(Admin - "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")


Phụ nữ ngoan quá cũng không tốt. Thứ đúc kết của một thằng đàn ông đầy kinh nghiệm cho tôi biết điều đó.


***


- Em cần giúp gì?


Tôi hỏi khi thấy một cô bé cứ lấp ló dưới chân cầu thang ngó ngang, ngó dọc. Cô bé giật mình quay lại:


- Dạ,.....- em lí nhí trong cổ họng vì bối rối.


- Sinh viên năm nhất hả? – Tôi hỏi


- Dạ,...- em hít sâu lấy lại tinh thần – Em không biết phải nộp hồ sơ ở đâu cả...


- Không biết thì phải hỏi chứ, trốn dưới gầm cầu thang thế này người ta tưởng ăn trộm lại đánh cho đấy. Mà sao tới hôm nay em mới nộp hồ sơ?


- Dạ, tại em phân vân mãi không biết nên học trường nào ạ.....nên....


- Ố là la....vậy là cô bé đậu tới hai trường Đại học luôn hả? Em giỏi quá đấy. – Tôi kêu lên với vẻ khâm phục của một thằng con trai trầy trật lắm mới đậu được vào ngôi trường này.


Em bẽn lẽn cúi đầu đỏ mặt không dám nhận lời khen. Tôi kéo em đi đến phòng nhận hồ sơ rồi chờ ngoài cửa. Cô bé không có gì nổi bật nhưng tôi có cảm giác phải đưa em ra ngoài cổng trường mới yên tâm không sợ em đi lạc, thậm chí tôi còn không biết em có nhớ nổi đường về nhà không,cảm giác của tôi em nhỏ bé, yếu đuối là thế.



Chưa đầy một tuần, tôi quên béng mất sự hiện diện của em vì có vô vàn các cô bé năm nhất xinh như thiên thần nhập học thì em lại xuất hiện. Đó là một ngày đẹp trời, xóm trọ tôi có người chuyển tới ở ngay căn phòng bị bỏ trống cả tháng nay, nghe tụi "đực rựa" nói có gái, con bé duyên đáo để, tôi cũng tò mò rời bài vẽ xem mặt mũi con bé ra làm sao. Ban đầu tôi cũng hơi ngờ ngợ, rồi khi em cười với tôi, khoe chiếc răng khểnh đáng yêu, tôi mới nhớ ra là con bé ngày nào nấp dưới chân cầu thang trong trường. Tôi quay về với bài Autocad dang dở, không vấn vương gì thêm.


Buổi tối hôm ấy, tôi đang đắm mình trong những bản nhạc không lời du dương thì có tiếng gõ cửa, tôi ra mở, một chén chè nha đam được đưa trước mặt.


- Anh ăn cái này cho dễ ngủ...- Cô bé lúng túng.


- Anh tính đêm nay ngủ muộn vẽ cho xong cái đồ án mà...- Tôi trả lời tỉnh bơ.


Em càng bối rối hơn hạ chén chè xuống:


- Vậy ạ, em không biết, em xin lỗi...


Tôi giật lấy chén chè trên tay em:


- Nhưng nghe nói ăn nha đam đẹp da lắm thì phải, anh ăn đây! Thức khuya nhiều da dẻ nhăn nheo, sần sùi hết rồi, cám ơn nhé cô bé!


Tôi dốc chén chè vào miệng và đóng cửa lại, tôi biết em đang khẽ thở phào và mỉm cười ở ngoài. Tự dưng tôi thấy có điều gì đó rung rinh.


Sáng hôm sau...


Tôi vừa bước chân ra cửa thì thấy em cũng đang khóa cửa chuẩn bị tới trường, chúng tôi đi chung, nhìn em cứ co rúm người lại, tôi thầm tội nghiệp cho em. Thế kỉ 21 rồi mà cứ e thẹn như con gái thời phong kiến. Tôi mở đầu câu chuyện:


- Em lừa anh!


Em ngạc nhiên, bối rối và có phần hoảng sợ:


- Em không có, em.....


Nhìn vào đôi mắt sắp khóc òa của em tôi bật cười xoa đầu em:


- Em nói ăn chè nha đam dễ ngủ nhưng tối qua anh trằn trọc cả đêm đấy, nhìn mắt anh thâm quầng đây này, anh lên google tìm mà có thấy thông tin em nói đâu.


- Em khẽ liếc nhìn tôi một cái thật nhanh rồi cúi đầu cười:


- Tại em không biết phải mời anh như thế nào, lúc anh vừa mở cửa, em cuống quá nên nói đại...


Tôi nhìn em, cô bé đáng yêu quá, tại sao trên đời lại còn tồn tại một người ngây thơ, đáng yêu và thật thà như thế này. Tôi biết mình đã phải lòng em ngay từ lúc đó. Em không loi choi như đám con gái cùng trang lứa, cũng không dịu dàng đầy giả tạo. Em đơn giản vô cùng, em thuần khiết và quan tâm đến những người xung quanh như chính họ là người thân của em vậy.


Tôi tỏ tình với em sau ba tháng tìm hiểu. Không ngoài dự đoán, em đồng ý với hai dòng nước mắt, em nói thích tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên và không ngờ sẽ gặp lại tôi trong số hơn 10.000 sinh viên trong trường. Có lẽ tôi với em là định mệnh.


"Ngoài kia nhiều sói không?" Tôi nhớ có lần em hỏi tôi câu đó. Tôi dọa rằng có nhiều lắm, vậy nên hãy ngoan ngoãn ở trong vòng tay tôi thôi. Em tin.


Chẳng phải vì vui miệng mà tôi dám tuyên bố với bọn con trai là nếu ai cưới được em thì người đó phải có phúc lắm. Bọn nó cười nhạo tôi rằng chỉ giỏi tâng bốc người yêu, rằng thì là tôi si tình. Chỉ có Kiên, thằng bạn thân ở sát phòng tôi đồng ý với điều đó. Ở gần nên nó biết em là người như thế nào, nó cũng từng hăm dọa tôi: "Đừng bao giờ để tuột tay em, ngoài kia nhiều sói lắm". Tôi nghĩ nó nói đúng, nhưng tôi không bận tâm chút nào.


Em trông khá ưa nhìn với chiếc răng khểnh, vóc dáng không có gì thu hút, thậm chí em hơi mập, em nói vậy mới không làm tôi đau khi ôm. Tôi thì được xếp hàng điển trai, học giỏi, các cô gái sẵn sàng đổ vì tôi không hề ít, nhưng tôi cũng dạng biết thân biết phận, không dám đèo bòng. Em biết điều đó nên ngày càng quan tâm vì không muốn mất tôi. Tôi thường ôm em vào lòng tỉ tê đừng lo lắng quá, tôi sẽ không nhìn bất kì cô gái khác nào ngoài em. Tôi tin tưởng vào tôi, nên em cũng hãy tin tưởng ở tôi.


Tôi thực sự nhớ những buổi tối tôi cắm đầu vào bài đồ án, em nhẹ nhàng mang cho tôi một cốc sữa nóng, một ít mứt trái cây, rồi em ngồi đó, khi thì vẽ lung tung, lúc lại luồn những ngón tay vào áo gãi lưng cho tôi. Rồi khi mệt, em gục đầu xuống đùi tôi mà thiếp đi! Nhìn nét mặt thanh thản khi ngủ của em, tôi không bao giờ đành lòng đánh thức mặc cho cái chân như tê dại đi, tưởng chừng như không còn cử động được nữa, mà cái giống ngủ say cũng lạ, hình như càng ngủ sâu thì trọng lượng cơ thể càng nặng.


Em nấu ăn không ngon, ban đầu tôi còn nhăn mặt khó chịu nhưng kể từ khi bắt gặp ánh mắt buồn rượi của em, tôi biết em không giả vờ ngốc nghếch, vụng về như các cô gái trong phim Hàn Quốc. Em đơn giản là nấu ăn rất tệ, nhưng tôi yêu cái sự cố gắng của em, hết tìm hiểu qua sách, mạng, em gọi điện cho mẹ, em thậm chí còn đăng kí một khóa học nấu ăn, chỉ vì muốn nấu cho tôi những món ngon, chỉ tiếc em là một cô học trò khó tiến bộ.


Tôi thương em vì trong suốt thời gian Đại học yêu nhau, tôi chẳng mua được cho em cái gì đáng giá, gia đình tôi không quá nghèo, nhưng trong khi chưa kiếm ra được đồng tiền nào, tôi không muốn vì yêu đương mà làm khổ thêm cho mẹ cha ở nhà. Là trai xây dựng, tôi khá khô khan, không lãng mạn nên thình thoảng vẫn bị em giận. Em có lẽ hiểu điều đó nên không bao giờ vòi vĩnh tôi điều gì và không giận tôi lâu bao giờ.


Tôi yêu em nhiều lắm, tôi không còn nói điều này kể từ sau khi tỏ tình với em. Tôi đã vẽ ra một viễn cảnh lãng mạn cho buổi cầu hôn của tôi dành cho em, khi ấy tôi sẽ nói với em điều này một lần nữa. Tôi nghĩ lúc ấy chắc em sẽ khóc không nói thành lời vì độ lãng mạn của tôi đã được nâng cấp ấy chứ.