80s toys - Atari. I still have
Ngoài vườn luôn có tiếng chim

Ngoài vườn luôn có tiếng chim

Tác giả: Sưu Tầm

Ngoài vườn luôn có tiếng chim

Nàng rũ mạnh đầu. Người đàn ông của nàng sắp tắm xong rồi. Hãy để người ấy thanh thản sau một ngày làm việc dài. Nàng chẳng nên chất lên đôi vai ấy một điều gì nặng nề nữa. Nàng vẫn yêu người đó, yêu lắm, yêu đến mức bối rối không biết làm thế nào nữa...


***


Một lần trong đêm, nàng đo khoảng cách xa nhất giữa hai người!


"Chị Thường chắc đang xem phim Hàn!"


Người đàn bà đẩy cửa bước vào nhà. Đồng hồ chỉ 8 giờ 37 phút tối.


Chị Thường là người giúp việc thứ mười ba cho gia đình chỉ có hai vợ chồng. Chị Thường ngoài bốn mươi, không chồng, tiền kiếm được chị đổ cả vào rạp chiếu phim gần nhà. Người ta nói chị giúp việc lỡ thì bám trụ ở gia đình người đàn bà cả chục năm chỉ vì cái rạp chiếu phim đó.


"Chị Thường rồi lại xem Chạng Vạng đến ba mươi lần mất! Chị đã xem đi xem lại Titanic ròng rã đến hơn tháng còn gì? Poster Leo với Rose dán kín phòng!"


Người đàn bà lơ đãng cười. Người đàn bà cũng từng mê phim. Cái thời đã xa lắc.


Ngoài vườn luôn có tiếng chim


Cánh cửa khép sau lưng, người đàn bà xếp đôi boots Frye ngay ngắn vào ngăn dưới của tủ giầy dép. Mái tóc đen mượt dài quá vai đã xõa ra tự nhiên. Nụ cười về vụ chị giúp việc tên Thường và bộ phim Chạng Vạng vừa hiện ra chưa đến hai giây đã biến mất, như một bóng ma. Người đàn bà vốn ít cười lại không cười thành tiếng ít nhất đã mười hai năm. Cũng từng đó thời gian nàng không vào bếp. Nàng nhớ chồng nàng không mảy may phản đối khi nàng nói muốn có người giúp việc. Chồng nàng lúc đó không hề rời tờ báo sáng, thậm chí còn lật sang trang báo tiếp theo rồi chăm chú đọc tiếp khi nàng nói người giúp việc sẽ thay nàng nấu ăn. Những việc như vậy đối với chồng nàng chắc là nhỏ, không đáng bận tâm, không cần phải ngừng đọc báo. Hay cái ngừng nhanh đến nỗi nàng không nhận ra. Thậm chí, cái ngừng sáng hôm đó - như nàng cảm thấy – hẳn phải là ảo giác.


Người đàn bà nhắm mắt, đôi mày ngang chau lại. Nàng tiếp tục nghĩ về người đàn ông là chồng mình. Người đàn ông nổi tiếng thông minh và quyết đoán. Chồng nàng cũng thông minh và quyết đoán khi nàng ngỏ ý muốn đi làm, lần đó chồng nàng đã thoáng ngẩng lên nhìn nàng. Lần đó chắc chắn không phải ảo giác bởi nàng còn nhớ như in vạt nắng sớm xiên qua cửa làm đôi mắt của chồng nàng sáng lên. Sau đó, nàng còn đi kéo rèm cửa. Nàng đã tự trách mình ngốc nghếch bởi khi quay lại, người đàn ông của nàng đã cúi xuống đọc báo. Tim nàng như bị cắt một vết thật sâu.


Người đàn bà đã thay một bộ đồ mặc ở nhà, nhẹ và sáng màu. Nàng xách chiếc Hermes màu cam đổ nghiêng trên mặt bàn hình bầu dục ở phòng khách lên rồi đem đặt lên bàn làm việc - trong túi có một chiếc vé xem Chạng Vạng. Tất cả cử động của nàng chậm chạp, đều đều, bởi vì nàng muốn thế. Nàng thừa thãi thời gian. Ai hỏi thì nàng sẽ cười bảo muốn cảm nhận lớp thảm trải phòng êm, phải chậm mới cảm nhận được mà nhanh cũng chẳng để làm gì. "Chắc không ai hỏi một câu vô ý đến thế".


Người đàn bà chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế trước bàn vi tính. Khuôn mặt thanh tú của người đàn bà nhanh chóng sáng lên dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình iMac 27-inche. Người đàn bà tìm đến chương trình bảo mật và giấu các files cá nhân. Mật khẩu là ngày cách đây mười tám năm hai mươi bảy ngày, nghĩa là vào mùa hè của mười tám năm trước. Khuôn mặt vô cảm của người đàn bà giãn ra. Người đàn bà với tay tắt đèn bàn rồi click vào một file Microsoft Word chưa được đặt tên. Nàng không còn thuộc về hiện tại.


"Hôm đó, chim rộn rã trên cây khế gần cửa sổ. Trời chưa sáng hẳn. Gió thổi qua khe cửa, hơi lạnh. Phía sau mình nóng hổi. Và dớp dáp. Và chỉ biết ầm ừ ham ngủ ... Mình đã hạnh phúc biết bao!"


Người đàn bà bâng quơ cười, đưa tay tự ôm mình, chầm chầm tự vuốt ve. File Word đã mở ra trên màn hình 27 inches. iMac rất nhanh. File dày đặc các khối chữ có font Time New Roman cỡ 11, trung bình mỗi khối chỉ gồm dăm ba dòng, hiếm lắm mới có đoạn dài trên mười dòng.


***


 


Gã lướt qua vùng sáng của thành phố. Trời không trăng, chỉ có một vì sao lẻ.


"Sao Thủy?"


Gã tự hỏi rồi vội cúi xuống nhìn đường. Chiếc Dell vừa nẩy lên giáng mạnh vào lưng gã. Mặt đường càng lúc càng lồi lõm. Chiếc túi đựng quần áo đi làm vắt ngang thân xe run bần bật như sắp văng ra khỏi những chằng buộc.


Gã nín thở khi đi qua nhà vệ sinh công cộng lở loét duy nhất trên đường. "Phản xạ có điều kiện." Như mọi ngày, gã sẽ tự giễu và cười thầm trong bóng tối. (Còn mấy phút nữa mới đến cột đèn thứ bảy. Cột thứ năm và thứ sáu đã không chiếu sáng cả tháng nay.)


"Phụ nữ thật rắc rối!" - Gã thầm than như một cậu trai trẻ trâu.


Hàng xà cừ khô quắt mãi không thể lớn lao xao phụ họa. Phía xa chớp lóe ánh đèn.


Gã nhớ chuyện hồi chiều. "Sao cô ấy cứ im lặng? Sao không chịu giải thích?" Gã nghệt mặt nhớ đến cái cảm giác muốn gọi tên người con gái đang im lặng rời đi, theo tất cả các nghĩa. Gã còn muốn lao đến ghì lấy bờ vai thon xòa tóc phủ để nói lời xin lỗi, để nói rằng gã đau lắm khi thấy nàng không vui.. Nhưng cổ họng gã nghẹn cứng, và chân gã bước theo chiều ngược lại, sải rộng dứt khoát. Lí trí nhắc gã phải thật mạnh mẽ, đầu óc phải như đuốc, không được hành xử tầm thường, bởi vì gã biết nàng muốn thế, muốn thấy người đàn ông của nàng thật đàn ông, thật thành đạt. Gã không thể để mình rơi vào cái rọ nhung nhúc những gã tầm thường quị lụy vì nàng. Yêu một người như người con gái ấy phải có lí trí và phải khác biệt...


Chiếc Dell lại cho gã một cú đau điếng. Gã thèm khát được chui vào vòng tay nàng biết bao, được nàng bao bọc từ phía sau. Nhưng gã chẳng bao giờ dám hé lộ ra ước muốn này, nó yếu đuối và ngớ ngẩn quá!!!???


Gã vừa đi qua cột đèn thứ mười chín, gã biết thế vì nó là chiếc cột đèn chưa bị ném vỡ tính từ cột thứ bảy. Khuôn mặt gã, trong chiếc kính hậu, lúc ngang qua chiếc cột thứ mười chín đó, thật xanh xao.


"Cô ấy khi giận trông thật đẹp!" Tim gã nhói lên.


Sao Thủy vẫn cao xa sáng một mình.


Gã đã quen với cơn đau không gọi nàng là "em"!


***


 


Một tiếng động khẽ khiến người đàn bà có khuôn mặt vô cảm giật mình, rời màn hình iMac, quay nhìn ra phía cửa ra vào.


"Chắc là sứ rụng."


Trời đã tối hẳn. Người đàn bà có khuôn mặt vô cảm ngả về sau, vành mắt hơi tấy đỏ. Khóe môi người đàn bà hơi nhếch lên khi nhớ lại cái lo lắng của gã đàn ông về người phụ nữ kiêu kì ít nói.


Gã đàn ông khi bước dưới tán cây cổ thụ của bãi để xe đã vẩn vơ nghĩ đến một con rắn lục xanh biếc từ trên cây rơi trúng vai rồi mổ thẳng vào động mạch cổ của gã hoặc vào cái thái dương đang giật đùng đùng, hằn chằng chịt những gân xanh những động mạch lằn lên như giun đũa. Gã lúc nào cũng say mê những con rắn độc. Phải, càng độc càng tốt, càng đem đến cái chết càng đau đớn càng hay. Rắn là phải độc.