Ring ring
Nha Trang! Em yêu anh

Nha Trang! Em yêu anh

Tác giả: Sưu Tầm

Nha Trang! Em yêu anh

Hai mươi tuổi, trái tim tôi bắt đầu biết tổn thương trước một người, và nó đã hứa với tôi, hoặc tôi bắt buộc nó phải hứa, từ nay, đừng tin một ai trên cuộc đời này nữa!


***

Tôi hai mươi tuổi, có nghĩa là hai mươi năm qua, tôi sống một cách rất thụ động, tôi không tự bản thân đi tìm con đường mới, chỉ chờ người thân, bạn bè rẽ lối, tôi mới lười biếng đi theo. Tôi không tự đến với khó khăn, mà chờ khó khăn đến tận gót chân, tôi mới cuống cuồng lên mà chạy. Tôi sống theo kiểu an phận, sao cũng được, thế nào cũng chẳng sao, xã hội ra sao thì ra, không ảnh hưởng đến tôi là tôi không thèm bận tâm. Cũng vậy, đúng với cách sống như cái vỏ sò nằm dưới đại dương, nó không thể di chuyển nếu không có sóng biển, tôi là vỏ sò nằm yên, mặc cho dòng đời như sóng dữ, cái vỏ sò cứ như thinh lặng hững hờ với sóng, cuộn mình trong vỏ bọc cứng cáp, sống âm thầm sâu dưới tầng cát chôn vùi.


Nha Trang! Em yêu anh


Trịnh thích tôi, cậu ấy bày tỏ, thích tôi từ rất lâu khi tôi ngủ quên trong một quán café vắng khách chiều thứ bảy, một cô bé xa lạ có màu tóc hung đỏ dựa vào kính ngủ say sưa như mặc kệ xung quanh, xui rủi thế nào, chúng tôi gặp lại nhau trong cùng một lớp học giao tiếp ngoại khoá. Trịnh tin đó là duyên phận, còn tôi, tôi chưa đặt niềm tin vào cái gì gọi là tình cờ, tôi luôn là kẻ đa nghi rất nhiều vào mọi thứ, kể cả Trịnh. Tôi không phải không thích cậu ấy, cậu ấy xinh trai, có cái răng khểnh, da trắng lại có mùi nước hoa gỗ quyến rũ, với vẻ ngoài ưa nhìn, có thể bạn cũng thích cậu ấy ngay cái nhìn đầu tiên chạm mặt, do có lẽ Trịnh là chàng trai rất kiên nhẫn, khi cậu ấy đứng dưới mưa mong chờ tôi một cái gật đầu, tôi đã không cầm lòng được mà khẽ nói nhỏ: " Mình cứ tìm hiểu trước, rồi quyết định yêu sau cũng được." Một câu nói mở, một câu nói hi vọng, Trịnh khẽ cười và cũng gật đầu. Chúng tôi chưa hẳn là tình nhân, chưa hẳn đang bắt đầu công cuộc yêu đương, nhưng có thể tiến đến yêu đương rất nhanh khi Trịnh đã làm tôi nói ra câu đó, có nghĩa cậu ấy đã chinh phục được tám mươi phần trăm ở tôi.


Trịnh là người con trai tốt, cậu ấy lo lắng rất nhiều, lại biết cách quan tâm, hay nói những câu nói dễ thức suốt đêm suy nghĩ và hạnh phúc. Chưa hẳn là tôi yêu Trịnh đến điên cuồng, nhưng nếu thiếu cậu ấy một ngày, thiếu đi những tin nhắn của Trịnh, thiếu đi nụ cười tươi như hoa của Trịnh, thì có thể tim tôi sẽ bắt đầu thấy bất an. Có lẽ tôi vẫn là cái vỏ sò bị chôn dưới cát, tôi im lặng khi cậu ấy bên cạnh, chỉ khẽ cười, gật đầu hay lắc đầu, rồi nhiều khi đêm rất lạnh, trời rất buốt giá vào ngón tay, thấy Trịnh đang lạnh đứng trước cửa nhà, tôi rất muốn ôm cậu ấy trọn một vòng tay, để an ủi, để ấm áp, để vun đắp tình cảm của cả hai, nhưng tôi không thể làm được, có gì đó cản bàn tay tôi lại, chỉ dám khẽ sửa cổ áo cậu ấy giữ ấm mà thôi. Tôi không hiểu tại sao Trịnh có thể có đủ kiên nhẫn bên cạnh một cục đá chẳng biết yêu thương một thời gian dài như vậy.


Đó là chuyện chìm vào quá khứ, giờ đang trên chuyến xe tốc hành ra Nha Trang, tôi giấu giọt nước mắt bằng cái lau nhẹ rồi nhìn ra cửa sổ, cố ngước để nước mắt chảy ngược vào trong đi, tôi không muốn nghĩ, nhưng chẳng thể nào xoá bỏ, hình ảnh đó cứ chạy đi chạy lại trong đầu, như cuộn băng tua đi tua lại một cách ám ảnh. Tại một rạp chiếu phim đông người, tôi đã bắt gặp Trịnh tay trong tay một cô gái khác nói cười vui vẻ, lâu lâu cúi xuống sửa lại tóc cho cô ấy, tôi đã thắc mắc nhiều lần sợi dây chuyền trên cổ Trịnh, Trịnh cố giải thích là một người bạn tặng làm quà sinh nhật, để rồi, hôm nay thấy nó không hề cô đơn, thì ra, sợi dây chuyền đó là một cặp với cô gái kia. Tôi khẽ lặng lẽ quay ra khỏi rạp chiếu phim, chiếc vé trên tay tôi nhàu nát từ bao giờ, tôi xé toang nó thành nhiều mảnh, như những uất ức, ném vào thùng rác chạy thật nhanh đi hoà vào dòng người ngược xuôi trên phố, có lẽ, cục đá vô tri vô cảm như tôi, không biết quan tâm, không biết nói những lời có cánh, không có sắc đẹp bằng cô gái bên cạnh cậu ấy, nên tôi bao lâu nay chia sẻ người yêu với cô gái khác, có thể những tin nhắn hay lời nói cùng tôi, Trịnh đã nói cùng cô ấy, và copy lại gửi sang cho tôi như một trách nhiệm, như một chất xúc tác làm tôi yêu Trịnh để hôm nay bùng nổ thành một cơn đau khó phai. Hai mươi tuổi, trái tim tôi bắt đầu biết tổn thương trước một người, và nó đã hứa với tôi, hoặc tôi bắt buộc nó phải hứa, từ nay, đừng tin một ai trên cuộc đời này nữa!


Tôi chọn Nha Trang để đi sau khi mang hết những món quà Trịnh tặng sang cửa nhà, không dám gọi cửa, chỉ dám để trước cổng rồi bỏ đi. Trịnh có gọi cho tôi, có nhắn tin, có hỏi tại sao như vậy, tôi không trả lời tin nhắn, không bắt máy, lặng tháo sim ra và cất đi.


"Ta có thể yêu một người sâu sắc, ta có thể đau đớn khi người yêu phản bội, nhưng ta không thể đánh mất cái tôi trước sự lừa dối của họ. Trên thế gian này có bao nhiêu người để yêu, nhưng có lẽ ta đã nợ họ rất nhiều trong kiếp trước, nên kiếp này, ta phải yêu họ, phải say mê họ, rồi nhìn họ dối gian làm ta không thể không đau lòng."


Nha Trang nắng và gió, tôi vừa đặt chân xuống mảnh đất miền trung phủ đầy biển mặn và cát trắng xoá. Đứng đưa tầm mắt ra xa, tôi chỉ thấy màu xanh của biển, nó cuộn vào bức tranh miền biển một nét sinh động khó tả. Giá như có Trịnh ở đây, cậu ấy rất thích náo nhiệt, chắc hẳn đã hét lên và chạy oà xuống nước. Tự nhiên, nước mắt tôi chảy: " Thôi đi, người ta đâu có yêu mình thật tâm, bên cạnh người ta còn có người khác cơ mà." Tôi khẽ cúi mặt kéo vali đi, tôi sợ cái nắng gắt chiếu lên giọt nước mắt long lanh, người ta sẽ thấy tôi đang khóc, tôi sợ cái nhìn thương hại của mọi người xung quanh. Nha Trang lớn thật, những người rất lạ chạy đi vội vã, những đôi yêu nhau nắm thật chặt đôi tay trên phố, những con đường nhỏ lớn nối nhau chạy vào vô tận, những cơn sóng đập vào bờ tiếng rì rào, âm thanh chỉ có biển mới có. Có lẽ những đêm dài suy nghĩ, những mệt mỏi hằn lên đôi chân của tôi, chân tôi lạc bước hẳn, tai tôi như không còn nghe rõ những tiếng động xung quanh.


- Bạn ơi, có sao không?


- Không...không gì đâu.


- Thấy mặt bạn không ổn đó.


Tôi không ngước lên, không nhìn vào chàng trai nào đó đang hỏi han tôi, tại vì mắt tôi ướt, tôi kéo vành mũ xuống, xua tay đi thật nhanh. " Đừng đi theo tôi, đừng thương hại tôi." Tôi thầm nghĩ, cố bước thật dài mà nước mắt cứ tuôn xuống không ngừng. " Giá như đó là anh, em sẽ ôm chầm mà khóc thật lớn."


- Đừng đi nữa. Bạn trúng nắng đúng không?


Lần đầu tiên, một cậu con trai rất lạ chưa hề quen nắm chặt cánh tay của tôi, giọng nói miền trung nghe càng lạ hơn, một người dưng đột nhiên hỏi han tôi, lại đúng lúc tôi yếu lòng như thế này. Một cô gái hai mươi với cái tôi lớn hơn tất cả, với cái sĩ diện còn to hơn bản thân, tôi hất tay ra, không quay nhìn lại:


- Bỏ ra! Cậu nghĩ cậu là ai?


- Bạn đang khóc ấy à?


- Khóc thì mặc kệ tôi! Ai cũng thế! Đừng thương hại tôi!


- Thế thì đứng lại, chắc bạn đến đây một mình, tôi giúp bạn tìm phòng nghỉ lại.


- Bạn nghĩ bạn là...


Tôi chưa nói dứt câu, cậu con trai tiến đến rất gần, đưa tay kéo hộ cái vali nặng, dường như, từ nãy đến giờ cậu ấy không hề nghe tôi chỉ trích gì, một cánh tay vạm vỡ rám nắng, nhìn dưới vành mũ, cậu ấy hẳn rất cao, đôi dép lê không ăn nhập với quần áo cậu ấy mặc:


- Tôi hét lên đấy! Sao cậu tự tiện quá vậy!


- Bạn hét lên thì bạn là người thiệt thòi.


- Sao thế được?


- Thì thử hét đi rồi biết ngay à. Tôi là dân ở đây, còn bạn từ xa đến, còn là con gái, người ta tưởng bạn và tôi là người yêu đang cãi vã. Cứ hét đi nếu bạn thích.


Khi đến khách sạn, cậu ấy vào thương lượng giá, đưa chìa khoá cho tôi, cười, rồi quay ra cửa. Tôi muốn nói cảm ơn, nhưng không kịp, cậu ấy đi khuất mất rồi. Cũng lạ, một người dưng chưa bao giờ quen biết lại giúp đỡ tôi, có lẽ cậu ấy biết tôi đang mắc kẹt giữa những hỗn độn của cảm xúc, hoặc là đúng thật cậu ấy tỏ vẻ thương hại tôi, nhưng mặc kệ, ít ra, giữa đâu đó khoảnh khắc trên cuộc sống này, trái tim đang tổn thương nặng nề của tôi tạm tin vào một người lạ vô tình trên phố, tạm tin vào cuộc sống vẫn còn người nào đó thật tốt và thật lòng muốn tốt cho tôi.


Sáu giờ chiều, cậu bạn vô danh của tôi mới gặp đứng ở cửa phòng tôi chìa tay một ly cacao nóng còn bốc khói nghi ngút, đưa rồi bỏ đi. Tôi chưa hỏi được gì, chưa nói được gì, cậu ấy chạy nhanh vào thang máy. " Cacao luôn tốt cho tinh thần. Tớ tên Trung." Một tờ giấy nhỏ kẹp dưới ly cacao làm tôi nhẹ cười, chưa bao giờ Trịnh biết tôi đang buồn, chưa bao giờ khi tôi buồn cậu ấy đến an ủi tôi như vậy, tình yêu Trịnh dành cho tôi luôn nhiều lời, những lời bay bổng nhưng thật ra chỉ là giả dối, cậu ấy dành cho cô gái kia, hoặc là copy đâu đó gửi cho tôi. Tôi nhẹ hớp một ngụm cacao nóng rồi nhìn biển qua khung kính trên cao, đúng thật, rất tốt cho tinh thần và tâm trạng, hoặc là người gửi nó cho tôi khiến nó trở thành một liều thuốc tốt thực sự.


"Không phải người mình từng yêu là người tốt với mình. Nhưng ít ra, họ cũng là một đòn bẩy cho mình nhận ra, cuộc sống không thiếu người tốt với mình và những sự chân thành dành cho mình khi người mình từng yêu không thể mang đến."


***


Chị dọn phòng nói với tôi, hãy đi ra ngoài lúc này, vì Nha Trang ban đêm rất đẹp, đã đến đây thì tận hưởng giây phút ở đây. Đúng thật, Nha Trang ban đêm tráng lệ gấp nghìn lần ban ngày, biển đêm hoà vào ánh đèn vàng, những chiếc xích lô đi dạo từ từ trên phố, mùi đồ ăn sộc vào mũi, những khách du lịch nước ngoài thân thiện, tôi tròn mắt nhìn thành phố biển.


- Có thích không?


Trung khẽ hỏi từ phía sau, cậu ấy luôn xuất hiện bất ngờ như vậy.


- Sao cậu theo tôi làm gì?


- Bộ đường này của bạn sao? Tôi đang đi dạo thôi mà.


Tôi khẽ mỉm cười, không còn cái tức như lúc trưa, mặc kệ, giữa phố lớn thế này, có một bàn chân đi bên cạnh cũng đỡ buồn, có những lời nói bên cạnh cũng đủ để cản nước mắt lại, nỗi nhớ và nỗi đau về Trịnh có thể lui về một lúc nào cũng hay. Trung rất vui tính, cậu ấy dẫn tôi đi ăn hàng quán nằm trong hẻm nhưng rất ngon, chúng tôi muốn lục tung những hẻm nhỏ của Nha Trang, cậu ấy dẫn tôi đi ngắm những trụ cáp treo qua Vinpearl land ban đêm như toà tháp Effel của Pháp, rực rỡ ánh đèn, phà chạy tiếng xé nước, những con sóng nhỏ xô vào đá, âm thanh phố biển vang lên vui nhộn bên tai. Trên chiếc xe đạp nhỏ của Trung, cậu ấy đưa tôi đi đến một quán café sân thượng thật cao, ở trên đó, có thể nhìn thấy biển Nha Trang lung linh dưới đèn đường, người và mọi thứ thu nhỏ lại, như nắm trong bàn tay, gió rất lớn khi lên cao, mùi mặn của muối hoà vào gió đến lạ kì. Trung là sinh viên tại đây, cậu ấy lớn lên trên mảnh đất nhô ra biển, ở cậu, tôi thấy một tình yêu với biển thật lớn lao.


- Điện thoại cậu sáng đèn kìa Mai.


Tôi sực nhớ là mình đã gắn sim mà chưa chuyển sang chế độ rung, vẫn ở yên lặng, tôi đoán chắc là Trịnh gọi, tôi không muốn lấy điện thoại ra khỏi túi tý nào, tôi không muốn làm cụt hứng câu chuyện cười Trung đang kể dở, cũng không muốn tôi chìm trong suy tư nữa. Đắn đo mãi, tôi rút điện thoại ra, tắt phụt cuộc gọi đi. Trung nhìn chăm chú tôi từ nãy đến giờ, có lẽ, cậu ấy lờ mờ đoán ra những gì khiến tôi khóc khi trưa. Cậu ấy chùn giọng xuống hẳn:


- Đi ngắm biển đêm đi.


- Ở đâu?


- Con đường biển đẹp nhất Việt Nam. Đi thôi.


Chiếc xe đạp của Trung gắn liền với năm tháng, bánh xe như thuộc đường nơi đây, nó chạy thật êm, thật đều những vòng quay, con đường biển Trần Phú hiện ra trước mặt tôi khiến tôi không khỏi trầm trồ " Ồ" lên một tiếng làm Trung bật cười. Cậu ấy gửi xe tại một bác bán thuốc lá ven đường, rồi cả hai đi bộ dọc biển. Biển lúc này điềm tĩnh, không còn những con sóng sôi động như trước, nó trầm mặc mình vào màn đêm của biển, nó quyện nó vào ánh trăng trải dài dưới nước phía xa, điểm tô vài ánh sao nhỏ lấp lánh làm cho mặt biển biến thành một bức tranh đẹp tuyệt mỹ. Trung không còn là Trung nói nhiều khi nãy, cậu ấy im lặng đi bên cạnh tôi suốt, tôi vốn là người nhút nhát, không biết mở lời gì, nên tôi và Trung cứ đi như thế, chỉ lắng nghe tiếng rao bán và những tiếng sóng nhẹ khẽ rào rào.


" Đâu phải lời nói đau lòng làm ta đau đớn. Có những sự im lặng của ta khi tình yêu cũ gọi tên còn làm ta đau đớn gấp nghìn lần."


- Mai đang buồn chuyện tình cảm đúng không?


- Ừ...


- Còn có thể quay về với nhau nữa không? Mai định như vậy với người yêu hoài hả?


- Không còn là người yêu của Mai nữa. Thuộc về người khác rồi.


- Đừng đau lòng nữa. Tình yêu là một phép thử thôi mà. Chưa tìm được người yêu thật của mình thôi. Tin vào duyên phận không?


- Không tin lắm.


- Thế nên tin đi, nè nha, giờ Trung bẻ cái bánh này làm đôi, thì chỉ có nửa bánh này ghép lại nó mới thành cái bánh hoàn chỉnh, còn nửa khác ghép lại, sẽ bị khập khễnh ngay thôi.


- Ừ. Có lẽ chưa phải là của mình.


- Đúng rồi, nên đừng buồn nữa. Nè, ăn đi. Hãy xem nửa bánh này là tình yêu cũ, nó không phải của Mai, nên bỏ vào bụng cho bao tử làm việc. Cũng như vậy, để đau buồn cho gió mang đi và cho thời gian xoá nó.


Tôi bật cười, nhưng nước mắt chảy, không biết cảm xúc lúc này là gì, vừa khóc, vừa cười, tôi không che nước mắt nữa, tôi nhìn thẳng vào Trung mà nước mắt tuôn ra, tôi mấp máy câu: cảm ơn một cách khó nhọc, Trung nhìn tôi, cậu ấy cũng muốn nói gì đó, nhưng không hiểu sao cậu không nói. Rồi cậu đưa tay lên lau nước mắt trên mi, tay cậu run run, còn tôi cứ khóc trước mặt một người lạ, đúng thật, không còn là tôi nữa, còn Trung, dường như không còn là chàng trai rám nắng xa lạ nữa. Và biển, không còn xem tôi như một người khách du lịch phương xa đến nữa, tiếng sóng êm êm ru tai như một câu hát an ủi tôi, gió ôm tôi vào lòng vỗ về đau thương mất mát ở tuổi hai mươi lần đầu tiên bị tan vỡ.