Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Như chưa từng yêu nhau

Như chưa từng yêu nhau

Tác giả: Sưu Tầm

Như chưa từng yêu nhau

(Admin - "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")


Cô có đau lòng không?


Cô tự hỏi mình


Không!


***


Lần đầu tiên gặp anh, cái mặt bơ bơ phớt đời của anh làm cô chú ý. Không gì hơn hai từ "chú ý". Anh không phải mẫu người của cô. Anh đen, ốm nhom và ....quê mùa.


Nhưng không hiểu sao khi anh ngỏ lời yêu thì cô đồng ý không cần suy nghĩ. Không biết vì cô cần người đưa đi chơi, vì để thỏa mãn tính tò mò hay vì điều gì khác, cô nhận lời anh trong sự trách móc và chửi mắng của Minh.


Cô gặp Minh trước, làm bạn với Minh khá lâu, vậy mà vừa gặp anh trai Minh thì cô bỏ quên Minh. Minh hét lên trong điên loạn


- Rõ ràng Khánh biết tôi thích Khánh, tại sao Khánh lại chọn anh Hoàng? Cho Khánh biết, rồi một ngày anh ấy sẽ bỏ Khánh mà ra đi thôi!


Sau này nhìn lại, cô biết rằng đây chính là lời nguyền tình yêu dành cho cô và Hoàng.


Như chưa từng yêu nhau


Bốn tháng yêu nhau, cô thư thả cứ để Hoàng thể hiện tình cảm của mình từ mọi phía, cô dường như không quan tâm lắm là bên cạnh mình lại xuất hiện thêm một người. Thậm chí cô thấy mình đã gặp anh quá nhiều, vì trước khi có Hoàng cô nghĩ rằng, những người yêu nhau mỗi tháng gặp một lần, cùng đi ăn, đi dạo biển. Thế là xong một buổi hẹn.


Không có gì chứng minh là cô đã mang cái mác có người yêu, vẫn còn rất nhiều người theo đuổi cô, vẫn còn đâu đó có một vài người ngỏ lời yêu cô. Cô đã phân vân, đã lựa chọn và đã dò hỏi ý kiến những người bạn mà mình tin tưởng nhất. Và cô quyết định là mình sẽ ở lại bên anh.


Những điều mới mẻ trong tình yêu, những đêm dài nhắn tin cho nhau, những buổi tối ngắn ngủi cùng nhau dạo biển sau giờ học tiếng Anh của cô, cô và anh nói với nhau những lời khách sáo nhất, ngại ngùng và sến thật sến.


Những thử thách nho nhỏ làm cho cô xích lại gần anh hơn, cảm nhận từng chút tình yêu anh giành cho mình. Trong một đêm bình thường như mọi đêm, cô và bạn thân ở cùng nhà đã bị một âm thanh kinh hoàng làm cho thức giấc một cách bàng hoàng.


Đó là tiếng đập phá của Văn, người yêu của một bà chị chung nhà. Cô và bạn chạy xuống thì một thanh mã tấu chỉ trước mặt cô đầy nóng giận:


- Khánh, người mà anh muốn chém chết ngay bây giờ là em! Rồi anh đưa ánh nhìn sang bạn cô "Cả em nữa Trang!"


Cô và bạn nhìn nhau trân trối, không hiểu mọi thứ tại sao lại ra nông nỗi này. Trong hàng mớ những âm thanh trách móc, kể lể, chúng tôi nhận ra là có một người nào đó đã dùng hai chúng tôi để khích anh.


Người đó nói với anh rằng chúng tôi nghi ngờ anh lấy trộm hai chiếc xe đạp của chúng tôi, và rất nhiều những thứ linh tinh nhỏ nhặt khác. Chúng tôi nghĩ anh là vì anh có quá khứ của một kẻ đi đào vàng, và những nghề nghiệp không rõ với năm năm dài tại Hàn Quốc.


Cô và bạn thức trắng cho đến sáng, an toàn vì sự can thiệp của người yêu Văn.


Sáng hôm đó cô bước lên giảng đường với khuôn mặt hốc hác và lang thang cả buổi chiều với nhiều nỗi lo sợ.


- Anh thấy thằng Hoàng tính dễ thương, nó không có tội, nhưng ai bảo nó yêu em, anh sẽ cho đàn em xử đẹp nó!


Lần đầu trong đời, cô thấy cuộc sống này quá nhiều phức tạp và rối ren, cô cứ ngồi trên môt ngọn đồi, nghĩ về chuyện làm cách nào để về nhà...


Và anh gọi đến, cô thấy mình sợ hãi đến mức kể cho anh nghe những điều đó một cách run rẩy, cô sợ vì mình mà sẽ liên lụy tới anh. Anh im lặng tắt máy, nhắn tin bảo đợi anh.


Một giờ sau anh đến đón cô, đưa cô đi ăn và bảo cô cứ yên tâm mà về nhà, nếu có gì chỉ cần nhá máy anh, trong năm phút anh sẽ đến, không chỉ mình anh.


Mọi sự khác với sự tưởng tượng nơi cô, khi cô về nhà, Văn đã ở đó, thay vì cô nghĩ anh sẽ gợi lại chuyện cũ thì anh... xin lỗi cô và thông báo sáng sớm ngày mai anh sẽ về quê luôn. Đó là lần cuối cùng cô thấy anh, bà chị chung nhà cũng yêu người khác và chuyển đến một nơi thật xa.


Cô biết là Hoàng đã làm gì đó trong chuyện này nhưng cô thật sự không rõ, anh chỉ bảo đến nói chuyện thôi, sau một vài cuộc gọi Văn gọi cho cô, nhưng cô chuyển máy cho Hoàng thì điện thoại cô chẳng bao giờ đổ chuông vì con số ấy nữa...


Cô không cần biết là Hoàng đã làm gì nhưng điều đó càng làm cô tin tưởng anh hơn, và khoảng cách trong cô ngày càng sát lại. Thật an toàn khi cùng anh đi khắp nơi mà chẳng phải lo sợ bất kỳ điều gì.


Sau bảy tháng yêu nhau, khi cô gần như thấy mình cần anh thì anh nói lời chia tay. Bắt đầu là từ một buổi tối, anh để cô ngồi ở tượng đài trong gió lạnh, anh bảo chạy đi có chút việc vì anh trai của anh đang bị vây đánh ở quán nhậu.


Điện thoại ngay sau đó không còn liên lạc được nữa. Anh bỏ đi giữa buổi hẹn hò và cô ngồi đó, đợi anh hơn hai tiếng đồng hồ.


Minh gọi cho cô và đến đón cô về nhà. Trong cái nhìn của Minh có rất nhiều nét thương hại. Thoảng trong gió là lời của Minh


- Điện thoại xài hai sim thì mấy khi mà liên lạc được...


Và anh nói chia tay cô trong ngày hôm sau.


Cô im lặng gật đầu, không thấy buồn nhiều. Bảy tháng yêu nhau, với cô không có gì nhiều, chưa có gì thật sự lớn lao để gắn kết tới mức sống chết. Cô tiếp tục sống những chuỗi ngày tự do của mình, có buồn, có mất một vài thói quen, nhưng cô chưa từng khóc.


Thi thoảng Minh ghé, rủ cô đi xem phim, lúc thì đi ăn. Minh làm cô cười nhiều, đưa cô đến những nơi anh chưa từng đưa, kể cho cô nghe những câu chuyện lòng mình, Minh tâm lý và đôi khi giữa cô là những khoảng im lặng, thấu hiểu.


Một buổi chiều muộn, Minh đưa cô ra bờ biển, nhìn dòng người qua lại...


Rồi một chiếc xe quen thuộc trờ tới, trên đó là Hoàng và ...một người con gái có mái tóc dài bay bay trong gió...Người con gái ôm Hoàng từ phía sau, khuất dần trên con đường biển tấp nập.


Minh vội vã ra xe, chở cô theo hướng ngược lại. Trời nổi gió, những hạt mưa thật nhỏ bắt đầu lất phất rơi, Minh tưởng cô khóc, đã quay lại nhìn phía sau, nhưng Minh nhìn thấy chỉ là một gương mặt ráo hoảnh, đang mỉm cười của cô. Cô tựa đầu vào lưng Minh


- Đừng lo cho Khánh, bạn gái của Minh cũng đang ôm người con trai khác với chiếc xe chạy song song còn gì... Thay vào tiếng im lặng của cả hai, là tiếng sóng biển ngày một cồn cào.


Trong khoảng thời gian này có một kẻ tự xưng là Duy, người yêu của đứa con gái nào đó làm phiền cô bằng hàng trăm tin nhắn tán tỉnh vu vơ cô, nhục mạ nhan sắc của cô...


Rồi cô biết cô gái sau lưng anh hôm nào tên Oanh. Rồi cô nhớ bài hát mà anh hay nghe mãi thời gian gần đây. Bài "Oanh" của ca sỹ Ưng Hoàng Phúc!


- Cậu bận rộn làm phiền tôi, để người yêu cậu rảnh rang đi tán tỉnh bạn trai tôi đấy à?


Dòng tin nhắn gửi đi. Kết thúc những trận bom cuộc gọi nhỡ giữa đêm trên máy cô, và hàng mớ tin nhắn không hề thiện ý. Cô cảm nhận mình có một chút bất ngờ nhưng đau buồn da diết như thiên hạ thì không có.


Cô vẫn lên giảng đường buổi sáng, làm thêm ở một quán cà phê có nhạc sóng buổi tối. Sôi nỗi không phải là cô nhưng lần đầu trong suốt thời gian làm pha chế ở Bạch Dinh cô bước lên sân khấu với vai trò là một ca sĩ. Cô kết thúc bài hát của mình trong tiếng tán thưởng của khán giả, trong lời mời hát thêm của một vài người yêu thích dòng nhạc của cô. Một lần thôi, đứng giữa đám đông, cô cất lên những lời một phần nào đó là tận đáy lòng mình.


Sau 3 tháng chia tay thì Hoàng xin cô quay lại trong sự khích lệ của Minh. Minh đưa cô ra bờ biển nơi Hoàng đang đợi, xin cô


- Làm ơn cho anh ấy một cơ hội.


Cô im lặng đi bộ về nhà, bỏ lại hai người con trai phía sau. Gió biển thốc lên thổi bay mớ tóc mỏng trong sương đêm. Cô đã không cho mình chút ghen tuông để nổi giận.


Cô không cảm thấy gì.


Rồi những ngày đưa đón trở lại Cô chuyển nhà Cô có một cuộc sống khác, kết thúc quãng đời sinh viên của mình. Không quan trọng lắm khi anh quay về, cô hờ hững với sự quay lại của anh, anh vẫn ở đó, những chuyến đưa cô đi biển dày lên, bên cô nhiều hơn, và anh bắt đầu dự tính tương lai cho riêng anh, cho cả hai. Cô tìm việc mấy tháng liền nhưng vẫn chẳng tìm được công việc mình ưng ý. Cô vứt bỏ cái bằng của mình ở nhà, hai tay không bước vào làng thời trang.