Duck hunt
Sớm mai anh sẽ trở về

Sớm mai anh sẽ trở về

Tác giả: Sưu Tầm

Sớm mai anh sẽ trở về

(Admin - "Rồi sẽ qua hết, phải không?")


Chúng tôi đã ở bên nhau cả tám mùa luân chuyển. 


 


****


1. Câu chuyện tình yêu.


Một buổi chiều mùa Hè có gió mát lành. Nắng vẫn trải vàng ươm trên những vòm cây xanh lá hiền hòa. Tôi đi tản bộ thong thả trên đường bờ hồ lúc nào cũng đông vui người qua lại ngang dọc. Rồi tôi chọn cho mình chiếc ghế đá trống người dưới gốc cây cổ thụ lớn có tán lá bung xòe, ngồi nghỉ chân, đưa đôi mắt lơ đãng nhìn hoàng hôn với những áng mây bồng bềnh như kem xốp trên nền trời rộng mênh mang. Tai đeo headphone, một bản nhạc không lời "The moments" của Yiruma phát ra êm ái, nhẹ nhàng. Khẽ chớp mắt mềm mại, tôi cảm nhận và lắng nghe những thanh âm, sắc màu của cuộc sống. Một buổi chiều hoàn hảo.


Sớm mai anh sẽ trở về


Chỉ một lát nữa thôi, J sẽ đến. Anh xuất hiện như mọi khi, với quần jean giản dị, áo sơ mi. Và đặc biệt là nụ cười răng khểnh hiền lành của anh thì không thể lẫn vào với bất cứ một ai khác được. J vẫy vẫy tay từ đằng xa, ra hiệu cho tôi biết. Tôi đứng dậy, mỉm cười thật tươi và đợi anh chạy tới chỗ mình. Cả hai cùng nhìn nhau, ánh mắt âu yếm như ẩn chứa cả thẳm sâu một trời yêu thương không ngớt bên trong ấy. Chúng tôi nắm lấy đôi bàn tay của nhau, cùng bước đi trên cung đường đầy nắng, lá. Và hẹn hò. Những buổi chiều như thế, chỉ có bình yên và thấy trong lành, hạnh phúc biết bao. Tựa như bao sóng gió, khó khăn của cuộc đời ngoài kia cũng không thể len vào nổi giữa câu chuyện tình yêu của chúng tôi.


Anh cùng tôi đi lên phố sách Đinh Lễ chọn vài tựa sách về cùng đọc chung. Thông thường, cả hai chúng tôi hay lui tới góc quán cafe quen thuộc tên "Cõi xưa" trên phố Lê Văn Sỹ- với không gian trầm ấm và thân thuộc với những chùm cây xanh nhỏ xinh đáng yêu được bày biện, tạo nên khoảng không bình yên, không hề ngột ngạt. Cả hai sẽ gọi chung một combo gồm đồ uống và phần bánh ngọt thơm ngon, tôi và J thống nhất như thế mới gọi là "tình cảm" , nhân viên phục vụ có thể không biết sẽ nghĩ là chúng tôi ki-bo, nhưng thực chất, với riêng chúng tôi, điều đó đã là một điều lãng mạn rồi. Mà tôi cũng chẳng màng điều đó làm gì nhiều, vì J yêu thương tôi nhiều đến thế cơ mà. Vì sao tôi phải e ngại về những điều cỏn con như thế làm gì cơ chứ?!


Tôi đọc cho anh nghe đôi đoạn truyện trong cuốn sách yêu thích. Có lúc, anh khẽ khàng kéo tôi vào lòng, tựa mái đầu vào bờ vai anh êm ái, tôi hít hà thứ mùi hương quen thuộc mát dịu trên cơ thể anh, nghịch ngợm như một đứa trẻ nít.


Chúng tôi đã ở bên nhau cả tám mùa luân chuyển. Chắc chỉ khi định cư sinh sống ở xứ Bắc, người ta mới có thể cảm nhận được rõ nét nhất sắc thái riêng của bốn mùa. Hai năm chúng tôi bên nhau cùng hẹn hò, tất cả trôi đi trong lãng mạn, nhẹ nhàng và bình yên thật nhiều.


*****


Tôi yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đó là một sớm Hà Nội trong lành với tiết trời mùa Thu dễ chịu, tôi đến trường bằng bus, tình cờ gặp em tại bến chờ xe bus có giàn hoa tigôn hồng. Em nổi bật trong chiếc váy maxi màu xanh ngọc nữ tính kết hợp với cardigan mỏng màu vàng hoa cải khoác bên ngoài. Làn da trắng như sứ. Mái tóc đen mượt để buông xõa dịu dàng. Hoặc là, chỉ mình tôi thấy em đặc biệt nổi bật trong sớm mai ấy thôi chăng? Tôi đột nhiên chú ý tới sự xuất hiện của em. Tôi tiến lại gần và ngồi cạnh bên em, chờ đợi. Thường ngày, trong khoảng thời gian chờ xe bus đến, tôi sẽ ngáp ngắn, ngáp dài vì còn ngái ngủ. Nhưng hôm ấy là một ngoại lệ. Tôi tỉnh bơ, quên béng cơn buồn ngủ đó đâu mất rồi. Trung tâm điểm của tôi là em.


Tôi cứ ngồi bâng khuâng cạnh em như thế, nhìn vu vơ, rồi bỗng vô tình rớt ánh nhìn trùng lặp với em. Cô gái đó đã khẽ mỉm cười với tôi đó! Bạn tin không? Chính trong giây phút đó, tôi đã thầm nhủ với chính mình "Chúa ơi, con như phải lòng cô gái đó mất rồi, giờ con phải làm gì đây?" Không nghĩ ngợi nhiều, tôi bật dậy đi theo em ngay khi em dời khỏi bến chờ để lên chuyến xe bus 08, mặc dù tôi không hề có lịch trình trên hành trình của chuyến xe bus tình cờ đó. Như có vị thần thánh nào đó hối thúc, giục giã tôi mạnh dạn bước lại gần trò chuyện. Chúng tôi quen nhau từ đấy. Rồi sau đó mau chóng trở thành một cặp và hẹn hò. Đến nay, đã gần hai năm trôi qua. Em đã dành cho tôi những cử chỉ yêu thương, mà mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy ấm áp đến tận tim. Không phải ai cũng có thể mang lại cho tôi cảm giác đó! Và tôi luôn yêu em vì điều đó!


2. Thử nghiệm yêu xa.


J là sinh viên trường kiến trúc. Đến năm thứ ba đại học anh nên đường du học theo suất học bổng toàn phần của một học viện bên nước Anh xa xôi tài trợ. Đó là cơ hội may mắn hiếm có. Nó sẽ mở mang con đường học thức cho anh tới một chân trời mới. Anh được sống và học tập hăng say, hết mình với hoài bão, ước mơ của mình, trong một môi trường học tập tốt bậc nhất. Vậy nên, dù có thương nhớ anh tới cỡ nào. Tôi cũng cố gắng, đành dằn lòng mỉm cười, chúc anh lên đường mạnh giỏi, dặn anh nhớ mail về cho em là được. Thực sự, để nói lời chào tạm biệt, đưa anh đi đến một miền đất cách xa tôi cả những dặm dài, với tôi là điều rất khó khăn. Nó khiến tôi buồn đến tê lòng.


Tôi chỉ kịp chuẩn bị một món quà nhỏ xinh, những chú hạc, ngôi sao đủ màu sắc được tôi gấp tỉ mẩn, bỏ chung trong một chai thủy tinh, nhét vào vali anh mang theo đến phương trời xa xôi. Tôi thì thầm, bảo J, viết điều gì đó đi anh, nhỏ nhoi thôi cũng được, cuộn lại bỏ vào lọ, biết đâu điều ước đó sẽ sớm linh nghiệm? Anh mỉm cười. "Ukm, thì anh cũng tin vào những điều kì diệu và lãng mạn giống em. Cũng như câu chuyện tình yêu định mệnh của chúng ta thật tình cờ và kì diệu phải không em?"


Ngày máy bay cất cánh đưa anh về miền đất mới, lúc đó, trời đang đương mùa Thu, rồi Đông lạnh lẽo sẽ kéo sang- một mùa lạnh hanh hao đến nao lòng, sẽ chẳng còn bàn tay ấm của J nắm lấy rồi siết chặt nữa.


Rồi tôi tự hoạch định kế hoạch cho riêng mình. Tự mình hoàn thiện từng gạch đầu dòng trong to-do-list đó! Tôi lao đầu vào học thêm các môn học khác ngoài giờ trên giảng đường phòng khi cần dùng đến, kèm lịch làm thêm ở tiệm bán đồ handmade, như một cách lấp đầy khoảng trống thừa thãi, để lảng tránh những nỗi nhớ về anh kéo đến một cách không cần thiết, kẻo tôi sẽ lại chẳng cầm lòng nổi mà khóc rấm rức mất! Biết là thương nhau nhiều, nhưng hoàn cảnh cứ làm nên cách trở. Mong sao thời gian thấm thoắt trôi và dìu dắt nhau qua đi mau, được không? Anh đi, rồi anh lại về thôi hà!


Có đôi lần buồn bã, cô đơn nhất của cuộc đời, mệt mỏi dồn nén, và tủi thân tôi đã chọn cách nhắn tin thủ thỉ với anh. Dù trong vô thức, tôi muốn tha thiết bảo với J rằng: "Ước gì chúng ta ở bên nhau và nắm tay em thật chặt được không?" Sau một hồi, tôi nhận được hồi đáp, tin nhắn trả lời, từ anh, giản dị và chân thành: "Nắm tay anh đây này." Cảm giác tuyệt vời làm sao, trong lòng bỗng thấy an nhiên và ấm áp lạ. Như thể dẫu có đi giữa bão tố hay mưa giông, gió giật, nhưng chỉ cần có bàn tay anh chìa ra hướng về phía có tôi, thì dường như mọi sợ hãi, lắng lo đều rủ nhau đi đâu mất tiêu.


Tôi vẫn như cảm thấy một tình cảm êm đềm còn dâng đầy nơi trái tim trong lồng ngực. Giữa lưng chừng mùa nhớ, nỗi nhớ thân thuộc về một người con trai có nụ cười răng khểnh hiền lành. Tôi nhớ nụ cười răng khểnh hiền lành của J. Nụ cười ấy, khi tôi nhìn ngắm say đắm, thẳm sâu bên trong lòng, tôi thấy tim mình dâng lên những nhịp đập nhẹ nhàng và bình yên nhiều lắm! Tôi không biết tự bao giờ, anh đã kịp gieo mầm yêu thương trổ sinh. Cảm giác nhớ một người ở xa cũng rất hay. Mọi thứ trở nên tươi tắn như một đọt mầm vươn lên xanh non, lạ lùng.


Sớm mùa Đông, tôi thức giấc trong căn phòng trên tầng hai ngập nắng tràn về, những tia nắng yếu ớt thôi, còn không khí vẫn mang hơi lạnh. Tôi vươn vai, rồi với lấy chiếc khăn len đỏ, bước ra ban công ngắm phố phường cùng dòng người qua lại tấp nập. Tôi thường có thói quen như thế vào mỗi sớm mai. Như kiểu tôi thầm nghĩ, biết đâu trong buổi bình minh nào đó, tôi sẽ thấy J đứng dưới hiên nhà bấm chuông của rồi nhẫn lại chờ gặp tôi, nhẹ nhàng nói: "Anh trở về với em rồi đây." Tôi cứ giữ trong lòng mình một mối đinh ninh như thế! Và tôi vẫn đợi anh về. Để con tim được yêu thương tha thiết, để đôi bàn tay được ủ ấm luôn...


3. Lời nhắn gửi mùa Đông cho em.


Sớm nay tôi mở mắt, choảng tỉnh vì thấy cái không khí lạnh đã chạm tới căn phòng nhỏ của mình. Tôi rụt rè quơ tay đón lấy làn gió lành lạnh và hanh hao. Thế là mùa Đông đến thật rồi. Trời đã đuổi cố hết nắng đi rồi. Chỉ còn những đợt gió lạnh thổi gai người tới xác xơ lòng. Tôi chợt nhớ ra rằng, lúc này, Hà Nội cũng đương mùa Đông rồi. Hình ảnh cô gái nhỏ với chiếc khăn choàng màu đỏ tươi sống động choáng lấy tâm trí tôi. Là Ngọc. Người bạn gái tôi đã rất mực thương yêu trong suốt hai năm- tám mùa luân chuyển trôi qua. Cô gái có bàn tay nhỏ gày lúc nào cũng lành lạnh, tôi chỉ muốn được nắm lấy thật chặt ủ ấm cho em suốt cả mùa Đông đó không rời.


Một buổi tối trời khá muộn, em nhắn tin qua whatsapp cho tôi, chỉ vẻn vẹn dòng tin vắn, nhưng tôi thấy thương em tới thắt lòng: "Ước gì chúng ta ở bên nhau và nắm tay em thật chặt được không?"-Hình dung trong vô thức, tôi hiểu ra rằng, đó là lúc em đang nhớ tôi siết bao. Là lúc em đang cần lắm một vòng tay thật chặt để giữ hơi ấm trong đêm mùa Đông giá lạnh. Là lúc em đang mệt mỏi với những công việc, dù rằng, vốn dĩ em là một cô gái đã từng rất mạnh mẽ và cứng cỏi.