Old school Easter eggs.
Vì em là les

Vì em là les

Tác giả: Sưu Tầm

Vì em là les

Một cái icon lè lưỡi to đùng trước mặt Nhung.


- Còn Hải Phòng thì thời tiết đẹp ghê, nắng vẫn vàng, biển vẫn xanh nhưng không có anh già đưa em đi chơi.


- Hôm nay anh qua miền Tây, hái dừa và câu cá, thích ghê em ạ - Hoàng gửi cho Nhung vài bức ảnh cốt để cho cô thấy ấm ức.


- Còn em lại được đi rượu mực hồ Đào cơ, hú hú.


- Đừng có mà bê tha, con gái con đứa, đánh cho đứt tóc bây giờ.


- Giỏi mà qua đây, lêu lêu.


~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~


Nick Face của Hoàng tắt ngóm 1 ngày, 2 ngày, rồi cả tuần. Anh cũng không gọi điện hỏi thăm như mọi lần. Có lúc Nhung nóng ruột phải nhấc điện thoại gọi cho ông anh già xem tình hình ốm đau, sức khỏe thế nào, may lắm anh nghe máy được mấy phút rồi lại kêu bận.


"Bận gì mà bận lắm thế không biết, bực ghê" – Nhung lẩm bẩm như một đứa tâm thần: "Lão anh già chết tiệt đó biến đâu cả tuần nay, chẳng với tư cách gì hết nhưng chỉ đơn giản là lo lắng. Đôi khi mình cũng chả hiểu quái gì về mình".


Thở dài và nằm ườn trên ghế sofa như một quý cô mèo lười, Nhung bắt đầu nhìn lại thân hình tàn phai của mình. Đôi chân trắng trẻo thon thả mặc quần soọc năm nào nay đã không còn, giờ nó mới cứng cựa gà trống làm sao. Bàn tay hồng hào như em bé của cô dần ngả màu vàng, nó giải thích cho mọi thắc mắc ngày nhỏ là tại sao tay người lớn màu lại xấu hơn tay trẻ con. Cũng phải, trải qua đôi ba cuộc tình nhạt nhẽo với đôi ba gã đàn ông hời hợt, vèo 1 cái đã hai mươi tám ngàn tuổi rồi còn gì chẳng già, may mắn sao Nhung có nước da trắng nên cũng phần nào kéo lại được mấy độ trẻ trung.


Lao đầu vào cày tiền nhiều rồi, Nhung nghĩ gìơ là lúc thảnh thơi được làm việc mình thích mà không có người nào ngăn cản, tự do như một cơn gió và hừng hực nhiệt huyết như ánh nắng ngày hè, cô xách balô đi phượt khắp mọi nơi. Nhung đã thấy được các đồi chè, nông trường, rừng núi và sông suối Mộc Châu hay cái nắng nóng hầm hập trong phố cổ Hà Nội. Thi thoảng cô ra Đồ Sơn một mình, ngồi hóng gió, ngắm những đọt cát vàng lấp loáng sau những bụi phi lao. Nhưng hơn cả, cô nhớ anh - một ông anh không chung dòng máu, đã hơn tháng rồi anh không chịu liên lạc. "Chắc Hoàng đang chơi trò mèo vờn gián với mình đây, dám sinh tố bơ, hừm đã thế em sẽ lôi cổ anh về", cô lụng bụng rồi gọi điện đặt vé máy bay.


Vì em là les


Vẫn bộ quần áo tomboy nhưng có phần "sẹc xì" hơn, Nhung lượn phượn khắp đất Sài thành dưới cái nắng nóng oi ả phải nói là khiến cô trở lên đen hơn kèo nhà bếp. Sau khi ăn uống no nê và khám phá được vài thứ linh tinh hay mắt tại chợ Bến Thành, Nhung a lô xô cho ông anh già.


- Anh có nhà không?


- Có, em vừa đi rượu mực về hả?


- Là sao?


- Thì mới gọi hỏi anh cái đó, chứ hỏi anh ở nhà làm gì?


- Vào chơi, hứ.


Vừa dứt lời thì tiếng chuông kêu inh ỏi, Hoàng bước ra mở cửa. Không kiềm chế được cảm xúc của mình, Nhung vội nhảy cẫng lên ôm chặt lấy anh như vớ được cả bao tải vàng.


- Hân hạnh mời em vô nhà anh. – Hoàng thản nhiên cười , anh gầy hơn, đen hơn nhưng trẻ trung hơn, giọng nói còn Sài Gòn hóa nữa.


- Anh không ngạc nhiên?


- Không hề.


- Tại sao vậy


Anh xoa đầu con bé em gái già bằng một bàn tay thô ráp:


- Anh còn lạ gì em nữa "em gái 10 năm", ha ha .


- Chào em.


Một chị trông thật dễ thương đang mặc tạp rề nấu ăn quay ra mỉm cười với Nhung khiến mặt cô trùng xuống. Nhung cố gắng tỏ ra thật tự nhiên đáp trả ánh nhìn hiền lành của chị. Đầu cô hoang mang, thật khó có thể tả được khung cảnh như trong phim Hàn lúc này, và sẽ không biết phải xử sự như thế nào nếu người đó không phải là một con mụ có bờ trán dô bướng bỉnh như Nhung – con mụ đã qua cái tuổi biết đỏ mặt thẹn thùng khi nhìn thấy trai đẹp.


- Em chào chị. Chị là ...


- Cô ấy là bạn gái anh . Còn đây là Nhung, em gái của anh Thanh ạ, à mà đúng hơn thì nó mới bị les.


Chị bạn kia cũng chậm rãi và ngây thơ như hạt cơm :


- Les á, lần đầu tiên được gặp một les dễ thương như em.


Chị chìa tay ra nắm lấy tay Nhung, đôi tay chị mềm mại giống bong bóng xà phòng quá, thảo nào ông anh già không chết mê chết mệt.


Lưng nóng, cổ nóng, hỡi ôi nóng toàn thân. Nhung phải đối mặt với nghiệt cảnh nhìn 2 kẻ yêu nhau , có cái cảm giác là người thừa cứ đeo đuổi trong đầu mãi, ăn gì cũng không trôi, Nhung và bát cơm mà vãi như bị mẻ mồm.


Sau đó, họ đi xem phim, đương nhiên phải cho em gái đi cùng rồi. Dường như đây là lần tới rạp chán nhất từ trước đến nay với ông anh kết nghĩa. Xem không xem, Nhung chỉ để ý động tĩnh của "gái chị" nhưng dường như gái chị cũng chẳng thèm quan tâm đến con bé nửa táo nửa lê kia là mấy.


Kết thúc buổi tối, Hoàng vứt chìa khóa nhà cho Nhung trước rồi anh chở "gái chị" về. Chờ mãi chờ mãi đã 11h 35' 20s rồi mà chẳng thấy Hoàng bén mảng về nhà, gọi anh còn không nghe máy mới "chim cú". Thế là ruột gan phèo phổi lộn hết cả lên, tiện thấy thành phố về đêm đẹp quá, Nhung check in ngay quán mực ven hồ, làm cho hết sạch 2 chai vodka men 500ml.


- "Say rồi say rồi, chết toi rồi bố mẹ ơi, con sẽ chết mất xác ở đất người" – Nhung than ngắn thở dài một mình.


- Chết thế quái nào được em, biết ngay mà, còn hơn cả sâu rượu.


Hoàng vừa nói vừa giằng lấy cái chén từ tay cô em. Cuối cùng thì anh cũng tìm được Nhung sau một hồi 2 con ngươi phải đảo như xào rau.


- Đừng kéo em, em không muốn về.


Không cần nghe Nhung lèo nhèo, Hoàng xốc ngược người cô nàng lên vai rồi vác đi như vác một bao thóc.


- Em ăn gì mà nặng hơn voi.


- Kệ em, bỏ xuống không em hét lên có kẻ hiếp dâm bây giờ.


- Ha há, người xấu thế này bố ai thèm hiếp dâm.


Vất vả lắm mới vác được Nhung về tổ, Nhung còn mè nheo mắng nhiếc anh đủ điều xong rồi mới chịu lăn ra ngủ tít mít.


Nắng hắt lên tận đầu giường, cô giật mình tỉnh dậy. Thật là hú hồn vì đã qua đêm tại nhà Hoàng chứ không phải nhà một người đàn ông khác, chứ không là cô sẽ bị xé xác tan tành.


Hóa ra cô đã chiếm trọn cái giường ngủ êm đềm khiến Hoàng phải lăn lộn tại ghế sofa công ty. Anh để lại căn nhà tùy ý Nhung vùng vẫy.


"Mình không thể tá túc tại nơi có gái chị được" – Tính tự cao tự đại khiến cô nàng chẳng muốn ở lại, Nhung xách túi lang thang.


Vừa đặt chân đến Ciao café được 10', mặt cô méo xệch khi nhìn thấy những đám mây ồ ạt dẫm đạp lên nhau, dồn nén các túi nước chuẩn bị dội lên đầu mình. Sài Gòn đổ mưa lớn và hôm nay không có anh đi cùng. Ôi "em của ngày hôm qua" kiêu căng ngạo nghễ, thông minh nay còn đâu, em bây giờ cần lắm một vòng tay tin tưởng, em sai rồi – Nhung rơm rớm nước mắt tủi thân, cô muốn về nhà ngay lập tức, úp mặt xuống gối khóc nức nở mà chẳng sợ ai nhìn thấy. À không, bây giờ cũng chẳng có ai ở đây đâu, quán vắng tanh vắng ngắt như chùa bà đanh cơ mà. Thả lỏng cho hàng mi, một giọt nước mắt bắt đầu rơi, rồi tiếp theo 2 giọt lớn hơn, rồi 2 giọt nữa, cuối cùng thì chúng xếp hàng như thời mậu dịch ngày xưa trên mặt Nhung. "Cái của nợ gì thế này, mình khóc vì lão Hoàng đáng ghét, tao ghét mày tim ạ" – cô chửi thề vài câu lí nhí.


Vì em là les


Quán café vẫn không có bóng người qua lại. Không gian yên tĩnh tới lạ lùng, chỉ có một bài hát cất lên ngọt ngào, đó là bài hát mà cô yêu thích: "Em giờ đây", hình như nó hợp tâm trạng lúc này nhất. Thêm vào đó, Nhung thấy tin nhắn gửi đến của số máy lạ: "Lên tầng 2, rẽ trái, bàn số 8". Cô ghét cái sự sắp đặt của một kẻ lạ hoắc thích chơi trò ú tim nhưng không thoát khỏi bản tính tò mò vốn có. Đặt cốc Mocha xuống bàn, tay cô nhè nhẹ vịn vào lan can gỗ màu bã trầu từng bước từng bước một đi lên, tim đập thình thịch.


Cứ ngỡ sẽ có một chàng trai đẹp như diễn viên Park YooChun ngồi đó chờ mình cầu hôn, Nhung tiến gần lại vỗ vai người đàn ông đang ngồi bàn số 8, trong lòng đầy phấn khích.


- Chú là... - Nhung hoảng hồn, há hốc mồm khi xuất hiện trước mặt cô lúc này là một người đàn ông cỡ gần bằng tuổi bố mình, với đôi mắt và nước da nhăn nheo như mặt trong dạ dầy của con lợn thịt. Ông bình thản cười và đưa cho cô mảnh giấy tiếp theo: " ......".


Bực mình vì bị xỏ mũi dắt đi như con nghé, Nhung cứ luôn mồm lẩm bẩm về cái thằng chết dẫm nào trong khi ngồi sau xe ông chú vừa nãy. Chợt giật thọt: "Sao mình dễ tin người vậy nhỉ, nhỡ đâu..." Nhung hét ầm lên: Cho cháu xuống đây". Ông chú mỉm cười dừng xe, đưa tiếp cho cô một mẩu giấy nữa. Bây giờ thì trông Nhung chẳng khác nào tên trộm, mắt lấm la lấm lét nhìn người xung quanh, trong đầu cô hiển hiện 2 chữ hòai nghi to đùng.