Polaroid
Vũ - Cơn mưa lần nữa

Vũ - Cơn mưa lần nữa

Tác giả: Sưu Tầm

Vũ - Cơn mưa lần nữa

- Sao lúc nào hắn cũng nhìn tao? Tao thấy kì kì quá mày ơi!


- Hahaha. Chắc là hắn thích mày đó Thúy. Mới làm việc chưa lâu mà có người để ý rồi. Mày sướng thật đấy – Hương cười tít cả mắt, cái đầu gật gật lắc lắc theo nhịp cười


- Thật à. Nếu hắn giống mấy thằng năm ấy mày cũng thích á?


- Dĩ nhiên. Duyên à, nghĩ xem, hồi đó tụi nó cũng giúp mình không ít đó chớ - Hương bảo trong lúc chúng tôi đang ngẫm lại cái thời xưa xừa xừa xưa – Mà anh ý  tên gì?


- Vũ.


- Tên đẹp. Người thì sao? – Duyên và Hương cùng đồng thanh.


***


 


Hắn là một thanh niên lịch lãm. Đó ấn tượng đầu tiên của tôi về hắn khi gặp hắn lần đầu ở công ty.


Vũ - Cơn mưa lần nữa


Lần đầu gặp hắn, tim tôi chỉ biết đập lọan xạ dù chẳng hiểu vì điều gì, lo lắng về buổi phỏng vấn hay chỉ là cơn say nắng đơn thuần đối với một người tuy lạ mà quen.


Lúc đầu, tôi hay bắt gặp ánh mắt hắn hướng về mình, điều này làm tôi khá bối rối và thích thú. Nhưng chỉ sau vài ngày làm việc tôi đã thấy ghét hắn. Trong công việc hắn khá thỏai mái nhưng đôi khi lại nghiêm túc đến nỗi làm tôi thấy chán. Cứ hễ tôi có sai sót thì hắn lại "chỉ trích" bảo tôi cẩu thả dù đó chỉ là một sai sót bé tí tẹo. Đáng ghét thật. Cầu trời cho hắn ế vợ, cái người khó chịu như hắn chắc chẳng có ai thèm trừ cái vẻ mặt và và cái số tiền lương mỗi tháng hắn nhận được.


Đôi lúc xét lại tôi cho là hắn ghét tôi, cho đến khi tôi có một cái hẹn riêng với hắn cho một kẻ thứ 3 sắp xếp. Hắn là chàng mưa, chàng mưa của tôi năm ấy.


***


Tôi nhớ rất rõ. Vũ là người tôi chú ý ngay từ lần gặp hắn ở trong trường. Hắn có dáng người cao và tướng tá đẹp. Với khuôn mặt đáng yêu cùng nụ cười "lãng tử", Vũ đã làm bao nhiêu đứa con gái trong lớp liêu xiêu và tôi cũng không ngoại lệ. Không chỉ có bề ngoài, hắn đích thực là một thằng bạn tốt, một thằng chơi được đối với cả nam lẫn nữ trong lớp. Hắn sẵn sàng giúp đỡ, lắng nghe khi bạn cần hắn, tạo cho người khác có cảm giác vừa ấm áp, vừa vui vẻ mỗi khi bạn gặp chuyện không hay. Chính cái tính cách ấy của hắn đã làm tôi không thể quên được từ lần đầu tiên gặp hắn, mặc dù tôi không chắc Vũ ngày mưa trước đây có phải là hắn không. Họ rất giống nhau. Điều đó cũng một phần làm cho tôi không thể không nhìn hắn. Và cứ thế, tôi luôn luôn dành một đôi phút giây riêng của mình đề quan sát hắn, đề rồi cho đến một ngày tôi cảm thấy mình thích hắn, rất thích hắn.


Duyên cũng là một trong những đứa tôi chơi thân. Đúng là thân nhưng chúng tôi hay dành cho nhau thời gian về bài vở là phần nhiều. Ngoài ra, tôi hay hỏi Duyên về hắn vì tôi thấy họ hay đi cùng nhau. Đúng hơn là họ như cặp cạ cứng với nhau vậy dù cả hai hay cãi nhau và Duyên lúc nào cũng thua cuộc. Còn Vũ thì đến phút cuối cùng cũng nhường cô bạn này.


Duyên là bạn thân. Hắn là người tôi thích. Hai người đều cho tôi cảm giác vui vẻ cho đến một ngày tôi hiểu lầm họ là tình yêu của nhau.


***


- Mấy bạn nép vào trong đi! Trời mưa thế này, sửa xe thì hư cái áo trắng mất –Tôi ngước lên nhìn cái tên vừa nói câu đó, lúng ta lung túng rồi lại đỏ mặt.


Tôi chưa kịp nói gì thì con Hương đã lên tiếng giải thích. Hương bảo với hắn nhà chúng tôi hơi xa trường, nếu đi thì cũng mất nữa tiếng mới về tới nhà. Nếu không sửa tới nhà thì về nhà ăn uống đi học sẽ không kịp mất.


Hắn vừa nghe vừa mỉm cười và lại chiếc xe nơi chúng tôi đang cắm cúi để sửa lại dây sên lại cho chiếc xe. Nhìn hắn sửa chiếc xe mà lòng tôi thấy hơi áy náy. Hắn không cho chúng tôi đụng vào. Hắn bảo rằng nếu như thế thì cái áo dài của chúng tôi sẽ hư mất. Hắn vén tay áo lên, một mình hắn cùng chiếc xe đạp. Hắn cùng chiếcxe đạp - một hình ảnh tôi ghi lại rất kĩ trong giây phút ấy. Một cậu bé, một chiếc xe đạp, hai cô bé, mái hiên nhà, trời trắng xóa, tiếng mưa to ầm ầm trên mái hiên...


Vũ - Cơn mưa lần nữa


***


Tôi 24


Tiếng nhạc của mưa...nhịp đàn của nắng...sáu năm rồi, không ngờ có dịp gặp lại nhau.


- Em nhớ con Thúy không Duyên?


- Ừm


- Con nhỏ này. Em còn gặp nó không?


- Ừm


- Hôm trước, anh có gặp ở công ty. Ừm...anh làm chung công ty với nó.


- Ừm, thì sao?


- Con quỷ, nhái anh...à ý anh là...hình như nó không nhớ anh


- Hahaha, a thế! Ra cái thằng nhìn nó như thằng ngốc là anh...hahaha


- Nó nói gì về anh à?


- Ai biết - Nói xong, Duyên cười ha hả, chạy ra khỏi cái đi văng nơi nó vừa ngồi để tránh bị anh nó đập trước tràng cười phá lên của cả đám anh chị em.


***


Duyên


Vũ thường hay hỏi về Thúy. Tôi tthì hay tỏ thái độ hưởng ứng nhưng cũng chẳng vui vẻ gì. Họ hay hỏi về nhau nhưng sao đối xử với nhau như người lạ, chẳng thân thiết gì nhiều hơn cái mức độ tình bạn bình thường. Dù biết họ thích nhau, tôi cũng chẳng muốn họ cặp với nhau. Tôi không thích bạn thân mình cặp với người thân của mình. Tôi hay nhàm chán cuộc sống xung quanh mình nên khi nghe hai người họ cùng tâm sự riêng với tôi, hỏi ý kiến tôi, tôi cũng hăng hái lắm. Dần dần, sắp tới thi học kì, không ngờ họ cũng quan tâm nhau theo cái kiểu "trung gian" làm tôi cảm thấy hơi phiền. Tôi luôn muốn hét lên với họ rằng "Hai người "like" nhau thì cặp luôn đi. Hỏi Duyên làm chi cho mệt" nhưng tôi không nỡ. Vì thế, tôi lên kế hoạch với con Hương.


Có mấy lần đi uống cà phê với nhỏ, với con Hương. Chúng tôi hay kể nhau nghe và cuộc sống thường nhật của mình. Chuyện tình cảm của tôi hay của Hương điều suôn sẻ, tôi biết rõ chuyện tình của Thúy cũng sẽ suôn sẻ nếu nhỏ đừng mãi nhớ về người anh ngốc của tôi. Tôi thật không hiểu tình cảm học trò có gì để nhỏ lưu luyến thế. Hai kẻ ngây ngô, chẳng lẽ họ lại muốn ngây ngô lần nữa à, nếu thích nhau rồi sao không mở lời chứ. Con gái mở lời trước có mất mặt gì đâu chứ. Con trai mà sao lại hèn nhát trước chuyện tình cảm, nếu thích thì cứ nói là thích sao lại viện cớ này cớ nọ.


Nhưng rồi tôi nghĩ lại đến mình, nếu tôi là nó, tôi sẽ làm sao. Tôi cũng đã từng gần giống như họ vậy, có những điều cần nói nhưng chẳng bao giờ đủ dũng cảm để nói ra. Chỉ một một câu tỏ tình đơn giản dành cho đứa bạn thân mà tôi cũng hèn nhát giữ cho riêng mình, để đến bây giờ, tôi lại phải nhìn cậu ta quen một cô bạn khác. Có lẽ như vậy mà tôi mới quyết định tạo ra một cuộc hẹn giúp họ.