Polly po-cket
Xin lỗi, chỉ vì em quá tốt!

Xin lỗi, chỉ vì em quá tốt!

Tác giả: Sưu Tầm

Xin lỗi, chỉ vì em quá tốt!

Từ đó đến nay, đã 8 năm rồi, và có lẽ sau này tôi cũng không thể quên được. Em chính là tình đầu của tôi. Và theo như mọi người vẫn nói: Tình đầu khó phai !


***


Tôi yêu em. Trái tim tôi bắt đầu biết rung động lần đầu tiên vào đầu cấp 3, khi tôi bắt gặp nụ cười của em. Không rõ có phải do ảnh hưởng của một ngày đẹp trời không mà tôi thấy nụ cười em đẹp hơn bất cứ những gì tương tự tôi từng thấy. Nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh biết nói. Chính những điều đó đã làm tôi chết lặng, đứng ngây ra nhìn. Thời gian như ngưng đọng, mọi giác quan của tôi lúc đó chỉ tập trung vào em, dõi theo từng cử chỉ, hành động của em dưới sân trường. Nếu không có thằng bạn bên cạnh vỗ vai đánh "bốp" một cái làm tôi giật mình quay về với thực tại thì tôi cũng không biết mình sẽ giữ bộ điệu ngây ngô ấy đến khi nào.


Một sớm nắng nhẹ, có một cô bé tinh nghịch chạy nhảy ngoài sân trường, đùa vui cùng những đám hoa đủ màu sắc.


Đó là hình ảnh đầu tiên của tôi về em, và cũng là hình ảnh lúc nào cũng lưu giữ trong tâm trí tôi. Từ đó đến nay, đã 8 năm rồi, và có lẽ sau này tôi cũng không thể quên được. Em chính là tình đầu của tôi. Và theo như mọi người vẫn nói: Tình đầu khó phai !


Xin lỗi, chỉ vì em quá tốt!


Là duyên trời hay một sự sắp đặt vô tình nào đó, em và tôi học cùng lớp. Em còn là tổ trưởng của tôi. Thầy giáo xếp tôi ngồi ngay sau bàn của em, chéo sang một chút. Và tôi thấy may mắn khi vào được vị trí "đắc địa" như thế. Ngày ngày tôi được ngắm em nghiêng đầu trên trang sách, ngắm những lọn tóc mỏng bay bay vì gió, ngắm vầng trán hơi nhăn lại vì nghĩ cách giải cho một bài toán khó.


Ngắm cũng chỉ là ngắm trộm thế thôi. Cả nửa năm tôi không dám bắt chuyện với em, mặc dù chỉ trong ba ngày tôi đã phủ sóng rộng khắp lớp nhưng không hiểu sao đối với em, tôi lại không thể. Có thể một phần do em ít nói.


Lần đầu tiên tôi kiếm được lí do nói chuyện với em là khi có bài toán khó, tôi nghĩ mãi mà không ra cách giải. Mặc dù bình thường, toán của tôi cũng không phải kém, nhưng tôi biết em giỏi hơn tôi về khoản này.


- Kim ơi, cho mình hỏi chút...- tôi ấp úng gọi tên em


- Sao vậy Thành? – em nhìn tôi và nở một nụ cười thật hiền, tôi biết em ít nói nhưng em lại rất hay cười, nụ cười làm trái tim tôi loạn nhịp.


- À...bài này...mình nghĩ cả tuần mà không ra. Lần trước cậu lên bảng chữa bài tương tự mà tớ quên không chép vào. Cậu...có thể...giảng lại giúp tớ không? – tôi nhìn em rụt rè, thái độ mà một đứa con trai như tôi chưa từng có với bất kì ai.


Và rồi em quay xuống, tận tình giảng lại thật kĩ cho tôi nghe. Nhưng tôi phải nhờ em nói lại vài ba lần, không phải vì tôi tiếp thu kém, mà do tôi cứ lơ đãng khi nhìn vào ánh mắt em.


Tôi và em bắt đầu thân nhau hơn từ đây.


***


Em học giỏi, lại học đều tất cả các môn. Trong khi bọn chúng tôi chỉ tập trung vào ba môn chính để thi đại học thì em chẳng học lệch chút nào. Vậy mà sao vẫn giỏi? Lớp 11, em thi cấp trường được giải nhất. Cả lớp nhìn em ngưỡng mộ. Tôi yêu sự dịu dàng, chăm chỉ của em. Tuy vậy, tôi cũng chỉ dám yêu thầm, tôi không đủ dũng cảm để thổ lộ tình cảm của mình. Mỗi ngày, tôi đều viện cớ để được nói chuyện cùng em. Khi thì xin giấy kiểm tra, lúc thì nhờ em giảng bài, cũng có hôm lại hỏi lịch học, mặc dù những thứ này tôi đều biết hết. Giờ ra chơi, tôi bắt đầu có thói quen ngồi hát, với mức volumn vừa đủ để em nghe thấy. Tôi thấy em mỉm cười mỗi khi nghe những bài hát của tôi, lòng tôi xốn xang lạ thường. Ngày sinh nhật em, tôi đến sớm nhất lớp, nhét vội hộp quà cùng bông hồng vào ngăn bàn em, chỉ sợ em đến và nhìn thấy vì bình thường em là người đến rất sớm.


Tôi cứ yêu em, cứ thần tượng em như thế. Dù đôi khi tôi sợ mình không nói ra thì sẽ mất em khi mà trong lớp, tôi không phải là người duy nhất dành tình cảm cho em. Đầu lớp 12, thằng bạn thân của tôi ngỏ lời với em. Lúc đó, em có biết tôi đã đau lòng đến thế nào? Xét về tướng mạo hay khả năng học tập, tôi đều kém nó, tôi nghĩ mình đã mất em... Đến hôm sau, lúc gặp nó, thấy bộ mặt tiu nghỉu của nó, tôi đã mừng thầm trong bụng, chỉ muốn nhảy cẫng lên mặc dù bộ mặt vẫn tỏ vẻ thông cảm, chia buồn với nó. Đó cũng là lúc tôi quyết định phải tỏ tình với em, tôi sợ cơ hội sẽ vụt mất. Dù em đồng ý hay không. Nhưng nếu không nói, tôi biết tôi sẽ không thể nào có được em. Giờ tan học, tôi đứng ngoài cửa lớp đợi em.


- Kim! Mình có chuyện này muốn nói với cậu. Mình...mình...mình yêu cậu.


Nói xong tôi lại thấy ân hận vì đã nói ra điều mà mình ấp ủ trong lòng bấy lâu nay. Nếu em không có tình cảm đó với tôi, thì từ nay e rằng ngay cả tình bạn giữa tôi và em cũng chẳng còn. Tôi cúi đầu trong 30 giây, rồi cũng ngẩng đầu lên để đối mặt với câu trả lời của em. Em nở nụ cười tươi như ngày đầu tôi thấy em, ôm chầm lấy tôi và nói nhỏ: " Đồ ngốc!". Quá bất ngờ và vui sướng, tôi nhấc bổng em lên, quay vòng tròn. Thực sự lúc đó tim tôi chỉ muốn nhảy múa. Hóa ra em đã biết tình cảm của tôi dành cho em, và cũng nhận ra nét chữ của tôi trên tấm thiệp chúc mừng sinh nhật. Em đủ tinh tế để cảm nhận được điều đó.


Và chuyện giữa tôi với em được cả lớp biết, mọi người trêu chúng tôi suốt. Vài thằng bạn tôi thì cứ tiếc mãi, nhưng biết làm sao. Cuối năm, ai cũng vùi đầu vào ôn thi đại học. Tôi và em cũng không phải ngoại lệ. Thời gian chúng tôi gặp nhau ít hơn, nhưng tối nào tôi cũng dành thời gian gọi điện cho em. Chỉ cần nghe thấy giọng nói của em, mọi mệt mỏi của một ngày dài bay đâu hết. Nhưng cũng chỉ được 10 phút thôi, em còn phải học, và tôi cũng vậy, nhưng chủ yếu là tôi lo em phải thức khuya. Không mấy ngạc nhiên khi em đỗ vào một trường đại học danh tiếng hàng đầu, còn tôi, dù trường không bằng trường em, nhưng cũng vào loại tốt.


Mọi cố gắng của chúng tôi đều được đền bù xứng đáng. Những ngày hè, tôi qua nhà đưa em đi chơi, cùng em lang thang dưới những tán cây, cõng em đi dưới cơn mưa rào mùa hạ, đi câu cá và thả diều... Em đáng yêu, tinh nghịch hơn tôi đã từng nghĩ. Trong em là sự kết hợp hài hòa giữa người lớn và trẻ con, vừa sâu sắc lại vừa ngây thơ.