Disneyland 1972 Love the old s
Yêu như mày khổ quá Tam ơi

Yêu như mày khổ quá Tam ơi

Tác giả: Sưu Tầm

Yêu như mày khổ quá Tam ơi

Nhỏ Tam tìm tôi làm đồng mình.


- Ừ, tao thấy món mì tôm lần trước hơi nhũn.


Tôi hùa vào với 4 mắt.


Lúc về, nhỏ Tam thủ thỉ hỏi tôi.


- Vui không?


- Cũng vui. Tôi vờ vịt giả đò còn giận.


- Còn giận tao hả?


- Hơi đâu giận.


- Anh bốn mắt đáng thương lắm. Cái thư đồng cảm của tao, lẽ ra phải gửi cho anh ấy mới đúng người. Gửi cho Hoàng Quân, giờ tao thấy hối tiếc.


- Nói gì chẳng hiểu.


- Thôi, mai nói nhé. Hôm nay tao mệt.


Chia tay nhỏ Tam, tôi vui nhưng lập tức buồn theo cách của mình, nổi giận khi nhỏ Tam mới là người biết và hiểu 4 mắt chứ không phải tôi Cảm giác hỗn độn, tôi thức suốt đêm, gạch mực lên tấm ảnh 4 mắt. Hôm sau là ngày nghỉ, nhỏ Tam lên nhà tôi từ sớm, nhìn tấm ảnh trên bàn. Nhỏ nổi giận với tôi.


- Mày thật quá đáng.


- Gì mà nổi xung lên.


- Mày điều tra nhiều nhưng không điều tra được việc anh ấy mất mẹ từ hồi 1 tuổi rưỡi, bố lấy vợ sống tận Quảng Ninh. Anh ấy sống với bà vì không thể ở cùng cô chú. Hai bà cháu trong một ngôi nhà nhỏ để quan tài mà tao vô tình biết. Ngôi nhà chúng ta tới hôm đó, chỉ là cái vỏ bọc thôi. Tao thích Hoàng Quân nhưng tao cũng không thể tha thứ. Mày có biết Hoàng Quân chính là người đã cướp đi cô gái mà anh 4 mắt thích suốt 4 năm qua không. Hai người họ đáng lẽ đã đến với nhau thì Hoàng Quân là kẻ phá đám. Lí do anh 4 mắt tách ra là vì không muốn tao và mày khó xử.


- Thế sao? Thế tại sao chỉ có mày là người được biết những chuyện đó. Tao là gì? Là người ngoài so với mày và anh 4 mắt phải không?


- Mày thật nhỏ nhen.


Nhỏ chỉ nói câu đó rồi bỏ về.


Chúng tôi xa nhau như thế.


Yêu như mày khổ quá Tam ơi


Nhưng cuộc đời luôn ghép những mảnh còn thiếu để tạo thành bức tranh hoàn chỉnh. Lên đại học, tôi tìm nhỏ Lam, chủ động xin lỗi nhỏ bằng hành động lãng mạn nhất mà tôi biết: viết tên facebook và số điện thoại của tên hoàng tử ngày ấy vào một tấm thiệp gắn trên chiếc bánh kem tôi tự tay làm.


Nhỏ chỉ cười khúc khích rồi đưa lại cho tôi mẩu giấy nhỏ: facebook và số điện thoại 4 mắt.


- Thực ra là tao mới xin.


Hai đứa chúng tôi đồng thanh nói rồi nhìn nhau phá lên cười. Vừa ăn bánh kem vừa kể cho nhau những chuyện đã qua và những chuyện bây giờ.


- Hồi ấy, trẻ trâu quá mày nhỉ? Tôi quệt kem lên má nhỏ Tam.


- Ờ, giờ cũng có lớn hơn đâu.


- Nhưng mày có hối tiếc không?


- Không, sao lại hối tiếc. Hai anh đẹp trai thế cơ mà. Nhỏ phá lên cười.


- Mày...không liên lạc với ai từ hồi đó à?


- Không, tao vẫn nói chuyện với chàng hoàng tử của chúng ta.


- Xí, hoàng tử của mày thôi.


- Thế còn mày? Nhỏ hỏi tôi rồi ngoặm miếng bánh to tướng nhai ngấu nghiến.


- Tao thì không.


- Giờ thì có rồi, liên lạc anh ấy đi. Thật ra, thời gian trước, tao và anh bốn mắt có liên lạc nhưng tao mất máy, nên chỉ còn facebook thôi. Giờ.. không giống như trước. Nói chuyện khó lắm, tao thấy ngại.


- Mày còn ngại, huống chi tao. Anh em mày vẫn thân hơn tao mà.


- Xí. Nhỏ nhăn mặt vẻ giận dỗi.


- Thực ra, tao không có yêu nhiều đến thế đâu. Tao.. quên lâu rồi.


- Cái gì? Tao tưởng... Sao mày có thể như thế được? Mày.. mày có biết là....


- Thì là trải qua thời gian, cái tình yêu bọ xít ấy nó phai dần đi thôi.


- Nhưng.... Tao đã từ bỏ anh ấy vì mày mà.


- Mày nói cái gì?


- Thôi.. không có gì.


Tình bạn của tôi và nhỏ Tam bắt đầu lại như thế. Một đứa đã quên, một đứa vẫn còn nhớ. Từ hôm ấy, nhỏ Tam ríu rít với tôi về cả tên hoàng tử và cả 4 mắt nữa. Khi tôi yêu một anh cùng trường, những khó khăn của tôi đều được nhỏ hỏi anh – người mà nhỏ tin tưởng. Ngay cả những chuyện thầm kín nhất nhỏ cũng hỏi anh không chút ngại ngùng, thú thật cho đến lúc đó tôi vẫn còn ghen với nhỏ. Tại sao anh lại nói chuyện với nhỏ thân thiết như vậy còn với tôi thì không? Tại sao tình yêu bọ xít của nhỏ đẹp như vậy, còn tôi thì không? Nó đẹp bởi nhỏ đã thực sự có khoảng thời gian vui vẻ trong một mối quan hệ không rõ ràng. Lúc ấy với tôi, chỉ thế thôi cũng đủ rồi. Nhưng đó là điều mà tôi mãi mãi không thể có được.


Rồi anh 4 mắt của chúng tôi cũng có người yêu. Nhỏ Tam tỏ ra vô cùng bất ngờ khi biết tin này, không phải từ anh mà là từ tên hoàng tử kia. Cuối cùng, là kết thúc của năm xưa lặp lại. Chúng tôi bỏ quên nhau, nhỏ đột nhiên yên ắng đến lạ, không onl facebook, không điện thoại. Tôi cũng không cố liên lạc.


Bước sang năm thứ 2, nhỏ xuất hiện trở lại, vui vẻ, nhí nhảnh hơn bình thường. Nhưng như thế có lẽ tốt hơn là nhỏ biến mất. Tuyệt nhiên, chúng tôi không còn nói đến tên hoàng tử hay anh 4 mắt nữa. Hôm ấy nhỏ tới thăm tôi, đêm nằm ngủ nhỏ thủ thỉ.