Teya Salat
Yêu thương mãi mãi

Yêu thương mãi mãi

Tác giả: Sưu Tầm

Yêu thương mãi mãi


***


"Mình chia tay đi."- Nhi dửng dưng, nhìn sâu vào đôi mắt Hoàng.


Gương mặt Hoàng chợt khựng lại, bất ngờ, anh bật cười nhìn cô nhưng vẫn không giấu được vẻ băn khoăn: "Em nói gì thế, anh không thích..."


Dường như hiểu được Hoàng sẽ nói gì tiếp theo, chưa để anh nói hết, Nhi đã hít một hơi thật sâu, ngắt lời: "Em không đùa, em muốn chia tay". Trên gương mặt cô hiện rõ sự khẳng định, một lời khẳng địng khiến anh bàng hoàng.


Thật sự Hoàng không hiểu cô đang nghĩ gì, anh vẫn chưa tin, chẳng lẽ có thể chia tay dễ như vậy sao. Đôi tay anh nắm chặt bờ vai Nhi, đau nhói, anh nghiến răng nhìn thẳng vào cô: "Tại sao..."


Cố dặn lòng không được khóc, đứng trước anh Nhi tự nhủ phải bản lĩnh, có thể bây giờ cô đang đau lắm, cô biết mình đang làm tổn thương anh nhưng còn cách nào khác không. Cơ thể cô run lên, cổ họng như mắc nghẹn lại, cố gắng để tiếng nói có thể rành rọt nhất, cô nói như vọt ra khỏi cổ: "Em hết yêu rồi, chúng ta chỉ có thể đến đây được thôi. Tha lỗi cho em."


Từng câu từng chữ như hàng vạn hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào trái tim cô không thương tiếc. Nhi thấy bản thân thật tồi tệ.


Vội quay đi, Nhi gần như không trụ vững nữa, hai hàng nước mắt ứa ra, bộ áo giáp nặng nề giả tạo vừa nãy đã biến mất. Cô không muốn nhìn thấy Hoàng lúc này, nói trắng ra là cô sợ phải đối mặt với anh. Chạy đi bỏ lại sau lưng người mà cô yêu thương nhất, người mà cô không dám chắc sau này có ai thay thế anh được không.


Hoàng đứng ngây như người vô hồn, anh thất thần nhìn theo bóng dáng cô càng lúc càng xa vời. Mặc cho anh gào tên cô đến khản cổ. Dễ dàng như vậy sao, chẳng lẽ khi nói câu chia tay Nhi không hề nghĩ tới những điều đã có với anh sao... Ánh mắt anh trở nên hoang mang, ẩn sâu trong nó là khoảng không vô định mà hình bóng của Nhi dần dần xoáy sâu rồi mất hút. Đau khổ đến tuyệt vọng...


Yêu thương mãi mãi


***


"Reng... reng..."


Với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức đang kêu inh ỏi, Nhi nằm xuống lấy tay vỗ vỗ vào trán. Lại là giấc mơ đó. Không biết đây là lần thứ mấy nó lại hiện về trong tiềm thức của cô. Kể từ ngày chia tay Hoàng, cô luôn bị ám ảnh, day dứt. Nhiều lúc cô tự hỏi đến khi nào thì cảm giác ấy mới thôi không giày vò cô...


Sài Gòn buổi sáng, lúc này đã bớt đi những cái nắng gay gắt, thay vào đó là từng đợt mưa phùn nhè nhè, cứ kéo về từng cơn từng cơn một. Chà! Thời tiết mát mẻ, sảng khoái thế này phần nào giải tỏa đi tâm trạng nặng nề mấy ngày qua của Nhi. Những buổi học tiếng Nhật sau đó cô đều gặp Hoàng, nhưng cũng chẳng khá hơn là mấy, cứ như hai người chưa từng quen nhau, vậy mà có ai tin rằng họ đã một thời bên nhau nồng nàn tưởng không bao giờ dứt, có vẻ như khoảng cách đã xa quá rồi.


Bất giác thở dài một tiếng, Nhi bèn lấy sách vở ra ôn lại bài, đang chăm chú nhẩm đọc thì có âm báo tin nhắn, đưa lên nhìn... là một số máy lạ. Cô vội mở ra xem, thoáng giật mình... "Nhi hâm, cô vẫn không biết là mình để quên sách à, tôi đang giữ cho cô đây, ngày mai tôi không đi học nên cô tự đến lấy. Này là địa chỉ..."


Nghe đến đấy, cô vội lục lại đồ đạc trong túi, đúng là đã bỏ quên một cuốn sách. Không ngờ người giữ giùm lại là Hoàng... Chắc anh không ngờ là cô vẫn còn cái tính hậu đậu, hay quên lúc trước. Nhi bỗng phì cười...


Nhi hâm... phải rồi!


Đây là biệt danh Hoàng đặt cho cô lúc còn quen nhau, cũng vì cái tính lớ ngớ, ngốc nghếch của cô nên hay bị anh ăn hiếp, trêu chọc, cả thế nên cái tên này mới ra đời. Với lại cũng đã lâu rồi cô chưa được nghe ai gọi như vậy...


"Này Nhi hâm!"


"Sao anh cứ gọi em như thế mãi vậy?" - Cô nhăn mặt, chun mũi lên với anh.


"Ai bảo em hâm, con gái con đứa gì mà gặp mưa cũng chẳng biết đường trú, đã thế còn hầm hố đội mưa chạy về nhà, báo hại anh hộc tốc chạy đi mua nào là thuốc cảm, sổ mũi, nào là cháo hải sản, phở bò." - Hoàng đưa tay cốc vào đầu Nhi, hếch mặt lên kể công, nói liền một hơi không biết mệt.


Nhìn thấy anh như vậy, Nhi bỗng bật cười thành tiếng, anh hằng ngày là một cậu công tử bướng bỉnh, khó bảo, chẳng phải lo lắng, chăm sóc cho ai. Vậy mà bây giờ anh lại đi chăm ốm cho cô, đúng là chuyện hiếm. Được tận mắt chứng kiến cảnh anh lóng ngóng pha sữa, chạy đôn chạy đáo mua thuốc, lòng Nhi chợt ấm áp hẳn, cô như tìm được chỗ dựa vững chãi trong cuộc đời mình....


...


Trước mặt Nhi lúc này là một căn biệt thự đồ sộ đến choáng ngợp. Ngay từ đầu cô đã biết Hoàng là con nhà giàu nhưng vẫn bất ngờ trước sự giàu có của gia đình anh. Căn nhà được xây theo lối kiến trúc cổ của châu Âu, toàn bộ gần như đều bằng gỗ. Khu nhà này chắc hẳn dành cho giới thượng lưu, đâu đâu cũng toàn nhà đẹp, nhưng có vẻ căn của Hoàng là hoành tráng nhất. Đứng ngắm nghía một hồi lâu, cô mới vội bấm chuông...


Một lát sau có người ra mở cửa, là một bác gái, chắc là quản gia của nhà này...


"Mời cô vào trước, cậu chủ có nói với tôi rồi, cô cứ ngồi ở đây đợi, xin cứ tự nhiên". - Bác quản gia hiếu khách cười nói với cô.


Chà! Bên trong còn đẹp hơn bên ngoài. Chùm đèn pha lê treo trên tường tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, lan rộng khắp căn phòng, hòa với màu nắng làm sáng bừng cả không gian. Bên cạnh cửa sổ hướng ra khu vườn đặt một chiếc dương cầm màu trắng tao nhã, chợt nghĩ cũng đã lâu rồi chưa chơi, Nhi vội đến bên cạnh, những ngón tay lướt nhẹ trên từng phím đàn, bỗng một tiếng nói lạnh lùng từ đằng sau vang tới


"Đến rồi đấy à?" - Hoàng khẽ liếc mắt nhìn Nhi, cô từ xưa đến nay vẫn như thế, chẳng thay đổi gì cả.